Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:57:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhạc Bảo Hoa : “Cảm ơn .”

 

Thịt Heo Cường hỏi ông: “Hôm nay ông định mở cửa ? Cơ thể chịu đựng nổi ?”

 

“Hôm nay mở cửa, là Ninh Ninh nhà về.” Nhạc Bảo Hoa ha hả đáp.

 

“À! Cháu gái về nên ông đồ ăn ngon cho con bé đúng ?”

 

Nhạc Bảo Hoa lắc đầu: “Con bé mời bạn bè ăn cơm, tự lên thực đơn bảo chuẩn nguyên liệu.”

 

“Con bé từ nội địa sang đây ? Ở Cảng Thành mà bạn bè ?” Thịt Heo Cường tò mò.

 

Nhạc Bảo Hoa vốn thích khoe khoang, hơn nữa Nhạc Ninh cũng dặn giữ bí mật để tạo bất ngờ lớn nhất cho , vì thế ông chỉ : “Quen ở nội địa thôi.”

 

“Là bạn trai ? Nhanh thế cơ ?” Mấy hàng xóm dậy sớm thấy liền xúm hỏi.

 

Nhạc Bảo Hoa xua tay: “Đừng bậy, con bé còn nhỏ, còn học nữa, chỉ là bạn bè bình thường thôi.”

 

lúc , Đinh Thắng Cường ngậm điếu t.h.u.ố.c tới: “Sư phụ, cháu gái đến, Bảo Hoa Lâu thật sự định mở cửa ?”

 

Nga

Nhạc Bảo Hoa lười chẳng buồn đáp lời gã.

 

Đinh Thắng Cường cúi đầu thịt heo mà Bảo Hoa Lâu nhập, chỉ lèo tèo vài tảng, liền mỉa mai: “Sư phụ, nếu Ninh Ninh là cô gái chăn cừu, ngài lấy cho con bé mấy tảng thịt cừu? Thịt cừu mới là sở trường tuyệt kỹ của nó chứ nhỉ?”

 

Số thịt heo còn xe đều là hàng của Thắng Hoa Lâu. Đinh Thắng Cường đống thịt đó, đắc ý hỏi Thịt Heo Cường: “A Cường, lượng thịt một nhà lấy hiện tại bằng cả hai nhà cộng ?”

 

Thịt Heo Cường ăn buôn bán, tự nhiên vuốt ve khách sộp: “Cường ca, chỗ các bây giờ buôn bán phát đạt quá. Trước hai nhà đều đông khách, giờ một nhà ôm trọn ngần lượng khách, bản lĩnh của thật sự quá lớn.”

 

Đinh Thắng Cường vô cùng sảng khoái: “Tiền bày mắt, kiếm thì là kẻ ngốc. Kiểu gì cũng nghĩ cách chứ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-132.html.]

 

, đúng . Anh bản lĩnh lớn.” Thịt Heo Cường thực chất phiền những lúc thế . Tiền thì gã kiếm, nhưng dù Bảo Hoa Lâu đóng cửa, gã vẫn gọi Nhạc Bảo Hoa – chiếu cố mối ăn của gã mười mấy năm nay – một tiếng “Hoa thúc”. Gã thật sự hùa theo Đinh Thắng Cường để châm chọc Nhạc Bảo Hoa.

 

Đinh Thắng Cường mấy ngày nay nếm quả ngọt, cho dù Nhạc Bảo Hoa thèm để ý, gã vẫn lượn lờ mặt ông buông vài câu châm chọc, rắp tâm gây thêm chút chuyện để lên tivi, lên báo, tạo thêm một đợt nhiệt độ nữa. Dù mấy ngày trôi qua, sức nóng cũng giảm xuống. Kẻ từng nếm mùi lợi lộc luôn hoài niệm những ngày doanh thu đạt đỉnh, gã hận thể chọc tức Nhạc Bảo Hoa đến mức nhập viện thêm hai ngày nữa.

 

Đinh Thắng Cường rút một điếu t.h.u.ố.c đưa cho Nhạc Bảo Hoa, ông nhận. Gã bèn đưa cho Thịt Heo Cường, phát một vòng cho đám phụ việc.

 

Gã rít một t.h.u.ố.c, ngửa đầu tấm biển hiệu t.ửu lầu nhà : “Thắng Hoa Lâu, cái biển hiệu cứ suông là , dù cũng nguyên liệu thật.”

 

Nhạc Bảo Hoa liếc sọt thịt heo. Chỗ Thịt Heo Cường nguồn thịt tươi ngon từ hai lò mổ lớn nhất bổn cảng. Đó đều là heo nuôi tại địa phương hoặc heo từ nội địa cung cấp cho Cảng Thành, g.i.ế.c mổ trong ngày và đưa thẳng chợ, cực kỳ tươi mới. Kém hơn một chút là thịt heo ướp lạnh từ Thái Lan, Đài Loan và nội địa; loại g.i.ế.c mổ tại chỗ, trải qua quá trình vận chuyển ướp lạnh đến Cảng Thành mất bốn đến năm ngày, hương vị tự nhiên sẽ kém . Tệ nhất là thịt heo đông lạnh nhập từ hải ngoại, lênh đênh biển hai ba tháng, thậm chí khi xuất phát trong kho lạnh nửa năm trời. Giá thịt đông lạnh chỉ bằng một nửa thịt tươi, thậm chí còn rẻ hơn.

 

Hiện tại trong sọt thịt của Đinh Thắng Cường, phần lớn là thịt đông lạnh. Dùng loại để đồ nướng Quảng Đông, chi phí tự nhiên rẻ mạt, cũng chỉ lừa gạt những kẻ sành ăn.

 

Nhạc Bảo Hoa hừ lạnh một tiếng: “Tốt nhất là nguyên liệu thật.”

 

Ông chủ bán gia cầm mang gà, vịt, ngỗng đến giao cho hai nhà. Nhạc Bảo Hoa lấy nhiều, nhưng nhất quyết tự tay kiểm tra từng con. Ông chủ bán gia cầm đon đả: “Hoa thúc, ngài xem, đám gà vịt ngỗng đều còn nóng hổi, sáng sớm nay mới thịt đấy, con ngỗng sư t.ử chất lượng tuyệt hảo luôn!”

 

Nhạc Bảo Hoa xách con ngỗng lên xem xét, gật đầu: “Rất tồi.”

 

Đinh Thắng Cường thấy Nhạc Bảo Hoa chỉ lấy vài con gà, vịt, ngỗng và bồ câu mà còn kiểm tra tỉ mỉ từng con một thì bĩu môi.

 

Trước khi gã còn ở Bảo Hoa Lâu, Nhạc Bảo Hoa luôn nhấn mạnh nhấn mạnh rằng: Nhất định dùng nguyên liệu thượng hạng mới bảo đảm chất lượng món ăn. Có bột mới gột nên hồ, đầu bếp giỏi đến mấy cũng thể biến nguyên liệu ôi thiu thành mỹ vị nhân gian. Còn nếu nguyên liệu ngon, đôi khi chẳng cần đầu bếp phô diễn kỹ xảo gì, chỉ cần luộc bằng nước trong cũng đủ thành tuyệt phẩm.

 

Nhạc Bảo Hoa đúng là kẻ cứng đầu cứng cổ. Thực chất, phần lớn thực khách căn bản vị giác nhạy bén đến thế, những khác biệt nhỏ nhặt họ nhận , huống hồ là vịt , thịt nướng tẩm ướp đẫm gia vị? Dùng vịt đông lạnh, thịt đông lạnh, chi phí giảm một nửa, giá bán hạ xuống mà lợi nhuận tăng vọt.

 

“Sư t.ử chúa thảo nguyên khi về già luôn chịu phục tùng tuổi tác, lúc nào cũng ảo tưởng còn mạnh. Đến một ngày, khi con sư t.ử trẻ tuổi xuất hiện mặt, nó vẫn mạnh miệng chê bai con sư t.ử quá non nớt. Chỉ đến khi con sư t.ử trẻ nhe nanh sắc nhọn, đè bẹp nó chân, nó mới thế nào là sợ hãi.” Một đoạn văn đầy tính triết lý như , tự nhiên thể nào do kẻ chữ bẻ đôi như Đinh Thắng Cường nghĩ . Đây là bài báo gã bỏ tiền thuê phóng viên , đăng mặt báo ngày hôm qua.

 

Mặc dù dạo càng c.h.ử.i rủa thì buôn bán càng phát đạt, nhưng ai ngày nào cũng c.h.ử.i bới cơ chứ? Thế nên gã thuê phóng viên vài bài tẩy trắng, và mấy câu đặc biệt hợp ý gã.

 

 

Loading...