Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 120

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:57:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Được , vớt hành gừng tỏi , đổ dầu .”

 

Lần cuối cùng cũng nhận câu trả lời khẳng định. Một muỗng dầu nóng đổ bát ớt bột, phát tiếng “xèo” một tiếng, ớt bột cuồn cuộn sôi lên như sóng biển. Nhạc Ninh cầm lấy đũa, khuấy ớt trong bát, một luồng hương thơm nóng hổi bốc lên.

 

Nhạc Ninh lượt các loại gia vị, bảo nhóc pha nước sốt, cuối cùng cho một muỗng sa tế đỏ rực như ánh bình minh nước sốt pha xong, cô : “Nước sốt đây.”

 

Nước sốt từ cao rưới xuống rau cần, đĩa rau cần trộn một vẻ sống động và thơm ngát.

 

Tiểu đồ chút thể tin , đĩa rau cần đến kỳ lạ do chính tay .

 

“Có đơn giản ?”

 

“Vâng, !” Tiểu đồ cúi xuống kỹ.

 

Nhạc Ninh thầm nghĩ, lúc , nếu điện thoại như kiếp thì , tiểu đồ thể chụp đăng lên vòng bạn bè.

 

“Tiểu Nhạc sư phó, cô thật sự quá lợi hại!”

 

“Cậu cũng thiên phú.”

 

Được khích lệ như , tiểu đồ vui đến mức suýt bay lên trời.

 

Mặc dù ba và Mạc bá bá đối với cô nghiêm khắc, nhưng họ cũng keo kiệt lời khen, thường xuyên khen đến mức cô lòng hoa nở rộ, cam tâm tình nguyện học hơn, hơn. Trẻ ngoan là do khen mà nên, đối với tiểu đồ càng như .

 

Nhạc Ninh dùng dưa leo khung quạt, giò heo kho trắng mặt quạt, xong món gỏi cuối cùng.

 

: “Món gỏi . A Tinh, thể , nướng 25 phút, đó điều chỉnh tùy theo tình hình lên màu.”

 

“Được !”

 

Sau khi món gỏi đưa , Nhạc Ninh giơ tay hiệu: “Chu gia gia, thể ạ.”

 

Chu lão gia t.ử thở một : “A nữ ! Chu gia gia của con kiến thức rộng rãi, món ăn con thấy, nhưng cách bày biện ý tứ như , từng thấy qua.”

 

“A? Ngay cả Chu gia gia cũng từng thấy ? Con ba con lừa , ông lừa con Chu gia gia yêu cầu cao, thể Chu gia gia khích lệ, là vinh quang lớn nhất của ông khi đầu bếp.” Nhạc Ninh đổ hết nguyên nhân lên đầu ba .

 

“Có thể ăn món ăn của ba con, là sự hưởng thụ lớn nhất của thực khách. Bây giờ xem con còn giỏi hơn cả ba con.”

 

Dân quốc phong ba bão táp, thể so sánh với thế kỷ 21 định và phồn hoa? Thời kỳ đỉnh cao của Phúc Vận Lâu, nhiều nhất cũng chỉ ngang với Ninh Yến của cô. Nhà hàng mà cô tự tay nấu ăn, ăn là món ăn, rõ ràng là một loại đẳng cấp.

 

“Nhạc sư phó, ngoài .” Chu lão gia t.ử gọi Nhạc Bảo Hoa.

 

“Đợi một lát, bộ đồ đầu bếp .”

 

Bốn món nguội khác với ẩm thực hàng ngày của nhân dân lao động dọn lên bàn, khách bàn bên cạnh thấy liền dậy vây xem: “Đây là cái gì ? Phúc Vận Lâu của các những món ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-120.html.]

 

“Đây là món ăn ? Sao như ?”

 

Có một lên, liền thứ hai lên, cả đám đều lên.

 

“Nghe hôm nay đầu bếp từ Phúc Vận Lâu Cảng Thành giải phóng về chỉ đạo, cho nên hôm nay phở bò xào khô đặc biệt ngon. chính là chị gái cùng phòng , mới đặc biệt đến đây.”

 

“Đây là do đầu bếp giải phóng ?”

 

“Thật lợi hại!”

 

“Nói như Phúc Vận Lâu bây giờ và Phúc Vận Lâu giải phóng thực giống ?”

 

“Phúc Vận Lâu bây giờ chỉ còn cái biển hiệu thôi ? Thực tế món ăn sớm là món ăn của Phúc Vận Lâu ngày xưa?”

 

“Năm đó Phúc Vận Lâu…”

 

Những lớn tuổi bắt đầu kể về thời hoàng kim của Phúc Vận Lâu. Người Trung Quốc thích hóng chuyện, đợi Nhạc Bảo Hoa chuẩn đồ đầu bếp, lúc mấy họ tới, bàn vây kín như nêm.

 

Nga

cho các , ngày xưa đáng lẽ nên thiết kế phòng riêng.” Chu lão gia t.ử nhịn , “Ngày xưa lầu hai là phòng riêng.”

 

Chu lão gia t.ử thẳng thắn cả đời, tính tình đổi .

 

Nhìn thấy họ tới, vây xem hỏi: “Đây là do đại sư phó Cảng Thành ?”

 

Nhạc Bảo Hoa kiêu ngạo : “Không , là cháu gái .”

 

“Cháu… cháu gái?”

 

“Sư phụ già, ngài trông cũng chỉ mới ngoài 50, cháu gái ngài thể lớn bao nhiêu chứ?”

 

Người Cảng Thành trông trẻ, đoán sai. Nhạc Bảo Hoa : “ 60, cháu gái năm nay mười tám. Đứa nhỏ thiên phú về nấu ăn, những món .”

 

Chu lão gia t.ử : “Mọi ăn cơm , đừng ảnh hưởng lẫn . Lãnh đạo nhận món ăn của Phúc Vận Lâu so với chênh lệch, đang nghĩ cách cải tiến.”

 

Mọi quả thật là đến ăn cơm, hơn nữa những món rõ ràng dành cho họ ăn, còn thể , thế là lượt tản , ai về bàn nấy ăn cơm.

 

Chu lão gia t.ử gắp một miếng giò heo kho trắng, móng heo còn nhận hình dáng ban đầu, là dùng phương pháp khuỷu tay hoa của phương Bắc, rút xương cuộn c.h.ặ.t thái lát. Kho đỏ thể ăn trực tiếp, kho trắng khẩu vị thanh đạm thể trực tiếp thưởng thức vị tươi ngon , nếu khẩu vị đậm, bên cạnh còn một đĩa nước chấm đỏ au.

 

Quê của Tống Tự Cường ở bên bờ Tương Giang, giáp ranh Tương Việt, nhưng khẩu vị hai nơi khác lớn. Miếng giò heo kho chấm với dầu đỏ bỏ miệng ông, mới thật hợp khẩu vị. Lại thêm một miếng rau cần trộn giòn sảng, thoải mái!

 

Trương giám đốc vẫn thích miếng măng tây xanh biếc bọc cồi sò mềm mại.

 

Mấy ai động đến đĩa cá vàng hoa sen, Chu lão gia t.ử thấy đều động, liền vươn muỗng, chuẩn tay. Ông đưa muỗng về phía con cá vàng nhỏ , nghĩ nghĩ nỡ, chuyển hướng sang hoa sen… Ăn ! Ăn ! Sớm muộn gì cũng ăn. Một muỗng xuống, nửa đóa hoa sen còn.

 

 

Loading...