Ẩm Thực Thập Niên 80: Tôi Kế Thừa Một Tửu Lầu Ở Hương Giang - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-05-06 20:57:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mấy năm nay đào tạo đầu bếp nào bản lĩnh ?”

 

Ông cụ nhấp một ngụm : “Bản lĩnh của La Thế Xương bằng lão La, nhưng tâm nhãn nhiều hơn lão La. Lão La dạy đồ tận tâm tận lực, lúc Nhạc Chí Vinh còn sống, Nhạc Chí Vinh cũng thích chỉ dạy khác, khi đó thiên phú của các đầu bếp cao thấp, nhưng những gì cần thì đều . La Thế Xương dạy một nửa giấu một nửa, bản ông kém ba mấy phần, ông dẫn dắt đám đồ đó chỉ học một nửa từ ông , cứ như , thứ học chỉ còn một góc nhỏ. Lại trải qua bao nhiêu năm lăn lộn, xem Phúc Vận Lâu còn giữ mấy phần tinh hoa?”

Nga

 

“Mấy đồ khác của lão La thì ?”

 

“Người tay nghề giỏi thì Càn Hưu Sở, tay nghề bình thường thì sang tiệm cơm Lợi Quần.”

 

“Cậu đầu bếp trẻ tuổi nãy thì ?”

 

“Con trai cả của La Thế Xương đấy, đây là một hạt giống , thiên phú tuy đặc biệt cao, nhưng mấu chốt là chịu khó nghiên cứu. Có điều một món ăn ai , thì đúng là thất truyền thật .” Ông cụ thở dài, “Cũng chỉ lão già gần đất xa trời như đây mới tâm tâm niệm niệm mấy món ăn đó, thời đại mới , những món đó quả thực tốn thời gian tốn sức lực, cũng tầng lớp nhân dân lao động bình thường thể ăn , thì thôi !”

 

“Vẫn là câu đó của ông đúng, đây là văn hóa ẩm thực Trung Hoa. Lại , điều kiện sống sẽ ngày càng lên, hiện tại phần lớn ăn nổi những món đó, nghĩa là cũng ăn nổi. Chẳng lẽ đợi đến lúc tiền ăn , những món đó chỉ còn tồn tại trong những dòng miêu tả của ? Huống hồ hiện tại cải cách mở cửa, biên giới mở rộng, Việt Thành nhiều năm qua vẫn luôn là thành phố cảng, Hoa kiều về nước, bạn bè quốc tế đến thăm, thưởng thức món ăn Quảng Đông, cuối cùng chỉ còn mấy món cơm nhà, như thì thể hiện vị thế giang hồ của món ăn Quảng Đông chúng chứ?”

 

“Chẳng ! Nhớ năm xưa món ăn Quảng Đông tiến lên phía Bắc, ở Bắc Kinh cũng vang danh một cõi, giới chính trị, quân sự, thương gia, danh nhân văn hóa, ai nấy đều lấy việc mời dự một bữa tiệc món ăn Lục gia vinh hạnh, đặt nửa tháng thậm chí một tháng cũng chắc bàn. Ở Thượng Hải, những t.ửu lầu nổi tiếng nhất phần lớn cũng là món ăn Quảng Đông...”

 

Ông cụ từ thời kỳ hoàng kim của Phúc Vận Lâu, kể đến sự thịnh hành của món ăn Quảng Đông ở Bắc Kinh và Thượng Hải thời Dân Quốc, đau lòng cho cuộc khủng hoảng mà món ăn Quảng Đông đang đối mặt hiện nay. Đau lòng thì đau lòng, ông vẫn lấy một quả chuối từ trong đĩa đưa cho Tống Tự Cường.

 

Tống Tự Cường xua tay từ chối, ông cụ bực bóc chuối nhét miệng, tức thì tức nhưng thể bạc đãi cái bụng của .

 

Tống Tự Cường dậy: “Chu lão, cảm ơn ông, để về suy nghĩ thêm, vài ngày nữa đến thỉnh giáo ông.”

 

“Được, lão già cũng rảnh rỗi, đến nhớ báo một tiếng, đến chỗ ăn bữa cơm. mấy món phức tạp đó, nhưng cũng vài món tủ, chúng cùng uống vài ly.” Ông cụ .

 

Tống Tự Cường gật đầu: “Vậy quyết định thế nhé.”

 

Tống Tự Cường bước khỏi cổng nhà họ Chu, thở dài thườn thượt. Nghĩ đến thái độ của gã phục vụ , nhớ đến những lời Chu lão , ông thấy đau đầu.

 

Về đến Cục, ông đang cất xe ở lán thì thấy hớt hải gọi: “Cục trưởng Tống, Cục trưởng Tống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/am-thuc-thap-nien-80-toi-ke-thua-mot-tuu-lau-o-huong-giang/chuong-102.html.]

 

Ông khóa xe, rút chìa khóa , là Chủ nhiệm văn phòng lão Hồ. Lão Hồ thở hồng hộc : “Nhanh lên, nhanh lên, Phó Thị trưởng Chu bảo ngài gọi ngay.”

 

Lãnh đạo gọi điện, Cục trưởng Tống sải bước trong, bước văn phòng, nhấc điện thoại, nối máy với văn phòng Phó Thị trưởng phụ trách.

 

Ông thấy: “Bảo Hoa Lâu ở Cảng Thành? Nhạc Bảo Hoa?! Vâng, , Phó Thị trưởng Chu, sẽ đến khách sạn Việt Thành ngay.”

 

Ông chủ nghĩa duy vật thể mê tín dị đoan, nhưng chuyện cũng quá trùng hợp ? Ông đang giải quyết vấn đề của Phúc Vận Lâu, thì liên quan xuất hiện?

 

Ông bước cửa: “Lão Hồ, xe ở đó ?”

 

“Có ạ.”

 

đến khách sạn Việt Thành, nhưng qua Tây Quan đón Chu lão gia t.ử .” Tống Tự Cường .

 

“Chu lão gia t.ử? Chu Tam Gia, Chu Tuyên Hùng á?” Lão Hồ hỏi.

 

tên đầy đủ của ông , nhưng chắc là mà ông đấy.”

 

Lão Hồ gọi chiếc xe con duy nhất của Cục, hai lên xe. Tống Tự Cường hỏi: “Vị Chu Tam Gia thế nào?”

 

“Thời trẻ ông là một nhân vật khét tiếng đấy. Sau khi quân Nhật chiếm đóng Việt Thành và phát hành tiền Liên Bạc, một mặt chúng thu gom Pháp tệ để đổi lấy đô la Hồng Kông, mua sắm vật tư, mặt khác hạ giá tỷ giá hối đoái của Pháp tệ so với Liên Bạc. Ông liên kết với giới ngân hàng, duy trì tỷ giá hối đoái của Pháp tệ, khiến tỷ giá Pháp tệ cao hơn Liên Bạc, quần chúng lo sợ Liên Bạc mất giá, thi tích trữ Pháp tệ, mua sắm vật tư, khiến uy tín của Liên Bạc gặp khủng hoảng, việc phát hành gặp nhiều khó khăn. Sau khi nước Trung Quốc mới thành lập, ông đầu trong phong trào công tư hợp doanh. Mấy năm chịu chút khổ sở, thuộc nhóm đầu tiên phục hồi danh dự, chính phủ cũng trả căn nhà lớn của nhà họ Chu cho ông .”

 

Tống Tự Cường bật : “Hóa là một nhân vật tầm cỡ như .”

 

“Chu lão chỉ mỗi sở thích là sành ăn. Vốn dĩ với bối cảnh của ông , dù là trong những năm tháng đó cũng đến lượt phê đấu, chỉ vì ông lén lút chê bai tiệm cơm ở Việt Thành khi chuyển thành quốc doanh nấu ăn ngon bằng thời giải phóng, nên mới lôi phê đấu.”

 

Tống Tự Cường lắc đầu: “Nói thật mất lòng mà.”

 

 

Loading...