AI ĐANG NÓI XẤU TIỂU GIA? - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:00:31
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau đó chính Kiều viện trưởng là giám khảo, thấy Lục Thư Cẩn lặng lẽ hạ b.út, nộp lên một bản đáp án khiến ông vô cùng hài lòng. Trong lòng ông sớm dành sự ưu ái cho môn sinh , nên mới đặc biệt đợi nàng ở đây.

 

Kiều viện trưởng lấy từ kệ đồ chuẩn sẵn cho Lục Thư Cẩn đặt lên bàn, hỏi han như đang chuyện phiếm: "Con đến Vân Thành lâu, ngày thường trú ngụ ở ?"

 

"Dạ, học trò thuê một viện lớn tại ngõ Trường Thanh phía Bắc thành." Lục Thư Cẩn đáp.

 

Kiều viện trưởng nhẩm tên ngõ vài mới nhớ vị trí đó. Nơi cách học phủ Hải Chu quả thực một đoạn khá xa, nếu bộ cũng mất gần nửa canh giờ. Ông khỏi nảy sinh vài phần thương xót cho đứa trẻ trông vẻ văn nhược mặt, liền bảo:

 

"Nay học phủ khai giảng, con thể dọn ở trong xá phòng, cần vất vả nữa, ngày thường hãy chuyên tâm học hành hơn."

 

Vừa , ông đặt những cuốn sách chuẩn sẵn trong bồn gỗ: "Những cuốn sách đều do tự tay chép . Ta xem bài sách lược trong kỳ thi của con, ngộ tính cao, mang những thứ về nghiên cứu kỹ, chắc chắn sẽ thu hoạch ít."

 

Lục Thư Cẩn biểu cảm của Kiều viện trưởng, thoáng chút ngẩn ngơ. Dường như vị viện trưởng đức cao vọng trọng mặt lúc chính là một bậc trưởng bối đang dặn dò vãn bối trong nhà.

 

Nàng lâu lắm cảm nhận sự quan tâm từ bề như thế, khiến trái tim nàng bỗng chốc ấm áp hẳn lên. Nàng vội cúi đầu tạ ơn, hứa hẹn: "Đa tạ viện trưởng, học trò nhất định sẽ ngày đêm đèn sách, khổ tâm nghiên cứu, phụ sự kỳ vọng của viện trưởng."

 

Kiều viện trưởng luôn dành sự ưu ái cho những đứa trẻ đầy chí tiến thủ, ông ôn tồn : "Đi con." Lục Thư Cẩn ôm bồn gỗ rời khỏi phòng, lòng vẫn thấy ấm áp. Chỉ điều học phủ Hải Chu quá lớn, nàng tốn kha khá công sức mới tìm khu xá phòng cho môn sinh.

 

Đang là ngày báo danh nên ít thiếu niên trạc tuổi tấp nập, sai bảo hạ nhân đặt để đồ dùng. Các xá phòng cách một , sắp xếp thành từng dãy ngay ngắn, tường sơn thanh sắc, mái lợp ngói đen.

 

Trước cửa treo tấm biển gỗ tương ứng với chìa khóa. Lục Thư Cẩn qua từng phòng một, tìm thấy xá phòng của ở gian trong cùng sát tường: Số 26. Đẩy cửa bước , cảnh tượng bên trong khiến mắt nàng sáng lên.

 

Căn phòng khá rộng rãi, thấy ngay một bức bình phong lớn đặt ở chính giữa. Trên nền vải đen thêu hình thương ưng tung cánh và trường tùng, bình phong chia gian rộng lớn hai.

 

Hai bên cách một đất trống, sâu trong sát song cửa đặt một chiếc giường, từ trần nhà rủ xuống rèm che bằng lụa mỏng, song cửa đặt bàn ghế. Xá phòng là hai một phòng.

 

Tuy chung phòng nhưng nhờ bình phong ngăn cách rèm che, việc ăn ở sinh hoạt hàng ngày sẽ thấy. Đi sâu trong nữa là một gian nhỏ dùng để tắm rửa, cửa thể chốt từ bên trong.

 

Điều kiện phòng ở hơn tưởng tượng của Lục Thư Cẩn nhiều. Vốn nàng cứ nghĩ ở chung sẽ tiện, nhưng thấy thiết kế thế , nàng lập tức yên tâm hẳn. Phòng ở ưng ý, tâm trạng Lục Thư Cẩn tự nhiên trở nên cực .

 

Thấy bằng hữu cùng phòng vẫn đến, nàng tự chọn cho một chiếc giường, sắp xếp vài bộ y đồ mang theo và đồ đạc viện trưởng phát cho gọn gàng. Sau đó, nàng liệt kê một danh sách những thứ cần mua sắm thêm mới ngoài.

 

Thực ban đầu tiền trong túi nàng chẳng còn bao nhiêu, nhưng sáng nay đột nhiên một thỏi bạc trong tay, nàng thể mua thêm nhiều thứ, thậm chí còn thuê một cỗ xe ngựa và để chuyển chăn nệm qua.

 

Lục Thư Cẩn viện lớn thuê đó, bảo xe ngựa đợi ở cửa, tự bắt tay dọn đồ. Nàng mới tới Vân Thành nửa tháng, đồ đạc mang theo vốn nhiều, ngoài chăn nệm và ít quần áo thì chẳng còn gì khác.

 

Đang lúc chuyển đồ, một nữ t.ử trẻ tuổi mở cửa chặn nàng .

 

"Thư Cẩn."

 

Lục Thư Cẩn dừng , đầu với nàng: "Bái Nhi tỷ, hôm nay tỷ đến tú phường ?" Nữ t.ử danh gọi Bái Nhi, phòng sát vách với Lục Thư Cẩn, cũng là đầu tiên chủ động bắt chuyện với nàng.

 

Lục Thư Cẩn ngoài luôn kín kẽ, thích giao thiệp nhiều, dù ở trong viện nửa tháng cũng chỉ chút ít với một cặp phu thê trung niên và Bái Nhi, còn những thuê khác đến mặt cũng hiếm khi gặp.

 

Những kiểu viện lớn cho thuê thiếu, ở trong đó đa phần là dân ngoại lai đến Vân Thành mưu sinh. Bái Nhi mới mười tám tuổi, tú nương ở tú phường phố bên cạnh, ngày thường kiếm những đồng tiền ít ỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ai-dang-noi-xau-tieu-gia/chuong-3.html.]

 

Trong nửa tháng quen , nàng quan tâm đến Lục Thư Cẩn, thường xuyên gọi nàng sang dùng cơm chung.

 

"Học phủ khai giảng ? Giờ dọn luôn ?" Gương mặt Bái Nhi nụ , nàng hỏi với vẻ nghiêm túc: "Đệ còn đây ?" Lục Thư Cẩn định trả lời thì trong phòng một nam t.ử bước .

 

Gã vóc cao lớn, da ngăm đen, khóe môi một đạo sẹo nhỏ, phía Bái Nhi trầm giọng hỏi: "Ai đây?" Bái Nhi mỉm : "Đây là hiền mới nhận vài ngày , cũng từ nơi khác đến Vân Thành cầu học, còn thi đỗ học phủ Hải Chu nữa đấy!"

 

Cái tên học phủ Hải Chu ở Vân Thành vốn vang dội như sấm bên tai, môn sinh bên trong giàu cũng quý, đều là những mầm non Trạng nguyên tương lai, nên thường vài phần khách khí với trong đó.

 

Nam t.ử da đen , thái độ quả nhiên ôn hòa hơn hẳn, : "Chẳng nhận cô cũng vận may thế , nhận cả một vị Cử nhân tương lai ."

 

Lục Thư Cẩn đáp: "Đại ca quá lời ."

 

Sau đó nàng mới trả lời Bái Nhi: "Học phủ hôm nay mở cửa, nhận khóa phòng, hôm nay sẽ dọn đó ở luôn. căn phòng ở đây thuê nửa năm , ngày hưu mộc vẫn sẽ về một chuyến."

 

Có những thứ mang theo bên an , nhất là cứ khóa trong phòng . Bái Nhi bước lên hai bước, đưa một vật trong tay . Đó là một chiếc khăn tay, vải vóc mấy quý giá nhưng đó thêu một con hỷ tước sống động như thật, trông xinh xắn tinh tế.

 

Nàng : "Trong tay tỷ cũng chẳng gì chúc mừng , nên thêu chiếc khăn tặng dùng, hiền chớ chê ."

 

Lục Thư Cẩn vốn định từ chối, nhưng thấy ngón tay nàng quấn vải, dường như lúc việc thương, nghĩ nàng là phận nữ nhi nơi đất khách lụng dễ dàng, thêu chiếc khăn cũng là ý .

 

Nàng mỉm nhận lấy: "Đa tạ Bái Nhi tỷ, đợi khi học phủ cho hưu mộc, sẽ về thăm tỷ." Nàng thầm tính toán, về sẽ mua tặng Bái Nhi tỷ chiếc vòng tay trâm cài gì đó để đáp lễ.

 

Đang định chào tạm biệt, Bái Nhi tiến lên vài bước, như thể yên tâm mà dặn dò:

 

"Đệ một đến đây cầu học, nơi nương tựa, học phủ Hải Chu nhất định cẩn thận bề. Vạn đắc tội với các vị thiếu gia trong đó, cũng bất kính với các phu t.ử.

 

Hãy dồn nhiều tâm sức việc học. Vả gần đây Vân Thành thái bình, nha môn nhận mấy vụ mất tích, từ nơi khác đến, lúc nghỉ ngơi chớ chạy lung tung, ?"

 

Tiếng dặn dò thực sự giống như sự quan tâm của tỷ tỷ dành cho . Lục Thư Cẩn thấy cảm động, đáp ứng. Đi tới cửa, nàng mới : "Bái Nhi tỷ yên tâm , những điều đều hiểu cả."

 

Vốn định thêm với nàng vài câu, nhưng đầu thấy nam t.ử cao lớn vẫn bám theo lưng Bái Nhi, ngoài ở đây rốt cuộc cũng tiện nhiều. Lục Thư Cẩn thêm vài câu mới ôm đồ lên xe ngựa.

 

Nàng dọc phố mua sắm những đồ dùng cần thiết, khi xác nhận đủ mới về học phủ Hải Chu. Hôm nay là ngày báo danh, học phủ cho phép xe ngựa đến tận khu xá phòng. Lục Thư Cẩn chuyển hết đồ đạc phòng, mang chăn nệm phơi giá tre ở sân trống cửa, đó nhà lau dọn từ trong ngoài một lượt.

 

Bận rộn xong, nàng dạo một vòng quanh học phủ để ghi nhớ địa hình, đường và các học đường thường ngày sẽ lên lớp, đó mới đến thực tứ mua một phần cơm rẻ tiền. Lúc về là hoàng hôn, môn sinh trong xá phòng đa phần định chỗ ở.

 

Nàng thu chăn, trải giường chiếu, cho đến tận lúc ngủ ban đêm, vị bằng hữu cùng phòng bí ẩn của nàng vẫn thấy tăm . Chẳng dễ chung chụng . Lục Thư Cẩn ôm suy nghĩ đó chờ đợi mấy ngày liền mà vẫn đợi .

 

Lúc mới chợt nhận , căn xá phòng chỉ một nàng ở. Nàng phân Giáp tự đường của học phủ. Ba vượt qua kỳ thi tuyển cùng một lúc cũng đều ở đó, tất cả đều là thành phần nghèo khó đúng nghĩa.

 

Trong đó một tên là Ngô Thành Vận tính tình khá hoạt bát, quen Lục Thư Cẩn từ ngày thi tuyển, hai chung bàn, cũng coi như trở thành bằng hữu. Ngô Thành Vận kể cho nàng , đại đa môn sinh trong học phủ là bản địa Vân Thành.

 

Những vị đại thiếu gia đó sẽ ở trong xá phòng của học phủ. trong tiền học phí họ đóng bao gồm cả tiền ở, nên xá phòng vẫn sẽ treo danh nghĩa của những đó, vì thế mà xá phòng ít chỗ trống.

 

Loading...