AI ĐANG NÓI XẤU TIỂU GIA? - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 22:00:29
Lượt xem: 18

 

Học viện Hải Chu khai giảng !

 

Liễu rủ mưa thêm nặng trĩu, sắc thông trong khói quyện càng sâu. Một trận mưa lớn ở Vân Thành xua tan cái nóng nực của ngày hè, trong trung buổi sớm khi cơn mưa dứt tràn ngập những làn gió mát lành.

 

Cánh cửa gỗ màu xanh thẫm đẩy , tiếng "két" khô khốc phá tan sự tĩnh lặng của buổi sớm mai. Những chú chim đậu cành giật vỗ cánh, hót vang một tiếng bay xa. Những giọt sương lá thi rơi rụng, vài giọt lành lạnh b.ắ.n xuống, vương khuôn mặt thiếu niên bên cửa.

 

Thiếu niên vận trường y màu xanh biếc, vóc dáng cao, mái tóc dài vấn gọn để lộ vài lọn tóc mai rủ xuống bên trán, càng tôn lên vẻ bình thản và nhu hòa gương mặt trắng trẻo sạch sẽ.

 

Thoạt , giống như một tiểu lang quân tướng mạo thanh tú như nữ nhi, ngũ quan đủ để dùng hai chữ "xinh " để hình dung. Trên đầu đó đội chiếc mũ phương cân màu đen, hai dải tua rua dài đan xen giữa sắc xanh và trắng rủ xuống hai vai.

 

Ngay cả khi gương mặt biểu lộ cảm xúc gì, vẫn toát luồng sinh khí trẻ trung, bừng bừng sức sống như mầm non mới nhú lúc đầu xuân. Diện mạo khiến cảm thấy giống một tiểu cô nương, mà rõ ràng là dáng vẻ của một thư sinh vô cùng đoan chính.

 

Lục Thư Cẩn gạt những giọt sương mặt, ngước mắt lên bầu trời vẫn còn phủ một lớp sương mù xám xịt. Nàng cố ý dậy thật sớm, đóng cánh cửa gỗ nhỏ đang kêu cót két, gài c.h.ặ.t khóa cửa, đeo hòm sách nhỏ lên vai, dẫm lên ánh ban mai khởi hành đến học viện Hải Chu.

 

Học viện Hải Chu là nơi giảng dạy hàng đầu tại Vân Thành, xây dựng mấy chục năm, lượng Trạng nguyên bước từ đây đếm hết mười đầu ngón tay. Các phu t.ử trong viện ai nấy đều lai lịch tầm thường.

 

Cùng với việc trùng tu và xây dựng thêm hàng năm, môi trường và giáo d.ụ.c nơi trở thành sự tồn tại đầu Yến Quốc, ít gia đình quyền quý đều vắt óc tìm cách đưa con em đây đèn sách.

 

Tuy nhiên, viện trưởng đương nhiệm của học viện vốn xuất từ hàn môn, vô cùng thương xót những học t.ử nghèo khó, vì mỗi năm đều tổ chức một kỳ thi văn chương, chỉ tuyển thu ba học t.ử hàn môn. Chỉ cần vượt qua kỳ thi là thể miễn bộ học phí để nhập học.

 

Hồi Lục Thư Cẩn mới đến Vân Thành, nàng may mắn gặp đúng ngày đăng ký dự thi. Nàng trốn khỏi nhà di mẫu ruột, dọc đường ẩn nấp mới đến nơi , tiền lộ phí trong tay cũng cạn kiệt.

 

Đang lúc lo lắng tìm chỗ dừng chân ở Vân Thành thì va chuyện như thế . Nghĩ rằng chỉ cần học viện, thể sách, lo lắng chuyện di mẫu ruột phái tìm, nàng tự nhiên chẳng chút do dự mà đăng ký tham gia.

 

Cũng may những năm qua ở nhà di mẫu, nàng tranh giành, dành phần lớn thời gian việc sách. Cộng thêm việc trí nhớ của nàng từ lúc đến kỳ lạ, tích lũy ít kiến thức, nên quả thực giành một trong ba chỉ tiêu đó.

 

Ngày khai giảng của học viện Hải Chu là một ngày vô cùng tươi . Đang lúc cuối tháng Tám, trong trung thoang thoảng hương hoa tên, hai bên đường trồng những hàng cây đại thụ tán lá xum xuê, gió thổi qua khiến bóng cây lay động loang lổ mặt đất.

 

Lục Thư Cẩn từng bước một xuyên qua lớp sương mù buổi sớm bước những mảnh nắng mai vụn vỡ. Trên nàng phủ một lớp sương mỏng mịn, bên tai ngập tràn tiếng chim hót líu lo và tiếng ồn ã.

 

Thi thoảng, vài cỗ xe ngựa chậm rãi lăn bánh lướt qua bên cạnh, thanh âm huyên náo. Cổng trụ của học viện vô cùng hùng vĩ, từ xa thể thấy những đóa hoa sen chạm khắc cột. Đến gần hơn, nàng thấy hai trụ cổng lượt khắc hai dòng chữ hào hùng mạnh mẽ:

 

"Thư sơn hữu lộ cần vi kính,

Học hải vô nhai khổ tác chu."

 

(Núi sách đường, cần cù là lối

Biển học vô biên, khổ luyện thuyền)

 

Tấm bia đá dựng ở chính giữa in bốn chữ "Học viện Hải Chu".

 

Ngôi học viện giữa khu vực phồn hoa của Vân Thành nhưng giữ nét thanh tịnh giữa chốn náo nhiệt chính là thánh địa mà bao thư sinh hướng tới. Khi mặt nó, Lục Thư Cẩn vẫn cảm giác chân thực, kinh ngạc phấn khích.

 

Chợt hương bánh bao thoang thoảng bay tới, nàng đầu thì thấy vài môn sinh mặc viện phục màu trắng trăng của học viện Hải Chu chạy lướt qua, vây quanh một sạp bánh bao phía .

 

Xử hấp mở , nóng trắng xóa bốc lên nghi ngút, hương thơm nức mũi bay đến chẳng cần rao bán cũng tự thu hút một đám tới mua. Lục Thư Cẩn từ lúc dậy đến giờ vẫn ăn gì, ngửi thấy mùi vị cái bụng lập tức đói cồn cào.

 

Nàng nhịn mà bước nhanh hơn, mấy , ngoan ngoãn xếp hàng mua bánh. Bánh bao mới trắng mềm, từng cái xếp gọn trong xửng. Mùi bột mì hấp chín xộc mũi khiến kìm mà chảy nước miếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ai-dang-noi-xau-tieu-gia/chuong-1.html.]

Lục Thư Cẩn đang chăm chú chằm chằm những chiếc bánh, phân vân nên ăn mấy cái thì thấy tiếng tán gẫu của mấy phía truyền :

 

"Chuyện xảy trong tiệc sinh nhật của tứ tiểu thư nhà họ Hạng hai ngày , các ?"

 

"Chuyện gì thế?"

 

"Tứ tiểu thư ở buổi tiệc tặng trâm cài hoa cho Tiêu Căng mặt bao nhiêu , kết quả tên Tiêu Căng đó thẳng là trâm , thèm nhận, nhà họ Hạng mất mặt ngay tại chỗ. Buổi tiệc tan rã trong vui, thật là đáng c.h.ế.t mà!"

 

Lục Thư Cẩn khẽ nghiêng tai, sự chú ý phân tán khỏi những chiếc bánh bao.

 

Một gã béo lùn phía giận dữ : "Lại là tên Tiêu Căng đó gây chuyện! Hắn văn xong, suốt ngày chẳng việc gì hồn, chỉ mỗi cái mã ngoài thôi, bên cạnh thì vây quanh một lũ tay sai nịnh hót.

 

Sao đám con gái Vân Thành cứ chằm chằm nhỉ? Hạng tứ tiểu thư là hiểu lễ nghĩa, dịu dàng đáng yêu, tặng trâm cho là nể mặt , mắt tròng như thế. Nếu là ..."

 

Lời phía , mấy gã nam nhân đầy ẩn ý. Mua bánh xong họ cũng ngay mà sang một bên tiếp tục buôn chuyện.

 

"Hắn cũng chẳng đầu chuyện kiểu . Tháng còn đ.á.n.h to với tam công t.ử nhà họ Trần phố ? Nghe còn đ.á.n.h gãy cả một chiếc răng cửa của nữa."

 

"Chuyện là thật đấy, Tiêu Căng hống hách quen , thấy cái gì mắt cũng tranh giành, Trần tam công t.ử chịu thế là tay luôn." Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Chẳng qua là cậy gia thế thôi, chỉ là một con ch.ó mồm mép chua ngoa, cậy thế bắt nạt khác. Nếu dám dẫn xác đến mặt , xem dạy dỗ thế nào!"

 

"Hồi nổi bài luận kết thúc môn, còn phu t.ử phạt chép phạt, đúng là c.h.ế.t ."

 

Lục Thư Cẩn vốn định cho vui thôi, nhưng mấy mỗi một câu hạ thấp khác, lời lẽ là chỉ trích cái sai của Tiêu Căng, như một kẻ phá gia chi t.ử vô dụng.

 

Nàng đột nhiên thấy mất hứng, mua hai cái bánh bao định rời . Bất chợt, gáy một thứ gì đó mềm mềm đập trúng. Nàng theo bản năng đưa tay sờ đầu thì thấy vật gì đó rơi xuống gót chân , tiếng châm chọc ríu rít bên tai cũng im bặt.

 

Lục Thư Cẩn ngơ ngác đầu xuống, thứ đập trúng gáy nàng rơi chân hóa là một chiếc bánh bao trắng tinh. Lại ngước mắt lên, nàng thấy cách đó mười bước chân, giữa đám đang vây quanh là một thiếu niên môi hồng răng trắng.

 

Hắn mặc một bộ cẩm bào dệt chỉ vàng màu đen, mái tóc dài buộc cao rủ xuống bên vai. Ánh mặt trời mới mọc từ phía giẫm đôi ủng gấm, bao bọc quanh thiếu niên một quầng sáng ch.ói mắt.

 

Đôi mắt nàng thoáng chốc lóa , là do ánh mặt trời do vị thiếu gia giàu sang một cái là dễ chọc . Rõ ràng, chính là ném đồ đầu Lục Thư Cẩn.

 

Chỉ thấy nhíu đôi mày tuấn tú, mặt sa sầm , vẻ ngạo mạn trong đôi mắt lộ rõ mồn một. Hắn cất lời, là một câu chất vấn đầy hung hăng: "Đứa nào đang tiểu gia đó?"

 

Thiếu niên lên tiếng, mấy kẻ vây quanh lập tức tiến lên, đẩy mạnh mấy học t.ử đang ngang qua chỗ khác, bày cái vẻ ác bá đầy đủ: "Lại là mấy thằng ranh con các , ngày thường chỉ học thói nữ nhân buôn chuyện thị phi, bôi nhọ khác. Hôm nay dám đụng đến đầu Tiêu tiểu gia, chán sống !"

 

"Lũ sợ c.h.ế.t , nhất định trùm bao tải đ.á.n.h cho một trận mới ngoan ."

 

"Tiêu ca, là để mấy tụi dạy dỗ tụi nó một trận?"

 

Mỗi một câu, xung quanh lập tức trống trơn, vẻ náo nhiệt tan biến sạch sẽ, chủ sạp bánh bao sợ rước họa cũng vội vàng né sang chỗ khác.

 

Mấy gã còn hùng hổ bôi nhọ Tiêu Căng, mơ cũng ngờ bắt quả tang tại trận, lúc ngay cả một tiếng cũng dám phát , dường như sợ đến ngây .

 

Còn Lục Thư Cẩn giữa đám đó, ngơ ngác thiếu niên ngược sáng đối diện, biểu cảm cũng vài phần đờ đẫn.

 

Vốn sống lâu trong viện sâu, nàng hiếm khi tiếp xúc với ngoài, càng từng gặp qua một thiếu niên tuấn tú, mặc y phục gấm vóc rực rỡ và nổi bật giữa đám đông như thế .

 

 

Loading...