Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 207: Khóc Một Lúc Là Tốt Thôi

Cập nhật lúc: 2026-02-08 17:00:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Viêm Phong!”

 

Lăng Âm theo bản năng kêu lên thành tiếng, chân càng là tiến về phía một bước.

 

“Ta ……” Viêm Phong giơ móng vuốt lau một cái m.á.u tươi miệng, lùi mà tiến ngạnh sinh sinh bò dậy.

 

Hùng Ngạo Thiên cũng sẽ nương tay, tiếp tục thao túng đất đá tấn công.

 

“Ta nhất định sẽ chứng minh cho tất cả thấy, chân tâm của đối với ngài! Ta, thể bảo vệ ngài!”

 

Cứ như , Viêm Phong đỉnh lấy thế công như mưa băng tuần lặp , hết đến khác đ.á.n.h ngã xuống đất, hết đến khác bò dậy, mặc cho những khối đất cứng rắn đập nát da thịt……

 

Giờ khắc , nội tâm Lăng Âm là chấn động, thật ngay từ đầu khi Viêm Phong vô cùng chân thành bộc lộ tiếng lòng với nàng, nàng cũng chút động lòng .

 

nàng trải qua quá nhiều, sẽ dễ dàng vài câu cảm động, nhưng hiện giờ Viêm Phong vì nàng mà liều mạng như , nàng là thật sự chút động tâm.

 

Biểu cảm của Lăng Sở từ trong chuyển sang âm trầm, gắt gao chằm chằm Viêm Phong đồng thời thu c.h.ặ.t móng vuốt.

 

Từ nhỏ đến lớn, Viêm Phong vẫn luôn là dáng vẻ ngốc nghếch, trung thành, dũng cảm, mỗi Viêm Hổ tộc rơi nguy cơ đều là xông lên phía nhất.

 

Những ngày đêm ở Viêm Hổ tộc, cũng là Viêm Phong yên lặng bảo vệ tộc đàn, bảo vệ Lăng Âm……

 

Trên Viêm Phong vết thương chồng chất, giữa răng môi m.á.u chảy ròng ròng, nhưng sự kiên nghị trong ánh mắt hề giảm bớt, thậm chí ép sát đến mặt Hùng Ngạo Thiên.

 

Hùng Ngạo Thiên cũng ngẩn : “Không chứ tên , thể kháng đòn như ? Sao thể chứ!”

 

Mưa băng đất đá của tuy rằng thủ đoạn tấn công cực kỳ cường ngạnh, nhưng thú rơi trong đó tuyệt đối chống đỡ quá nửa khắc, càng đừng nhắc tới lên, nhưng con Viêm Hổ yếu hơn nhiều thể chống đỡ đến bây giờ, quả thực từng thấy!

 

“Ngươi thể hiểu …… Ta từng, ý niệm lùi bước, hiện tại sẽ , , càng sẽ !” Viêm Phong nhắm chuẩn cơ hội Hùng Ngạo Thiên thất thần, xoay chuyển hình nương theo gió lao về phía Hùng Ngạo Thiên, nắm quyền liền đ.ấ.m!

 

Hùng Ngạo Thiên trong nháy mắt khôi phục sự chú ý, hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu liền tránh thoát một kích lực của Viêm Phong: “Quá chậm!”

 

Viêm Phong gắt gao c.ắ.n c.h.ặ.t răng nanh, màng đau đớn truyền đến từ vết nứt xương tay, từng quyền tiếp từng quyền đ.ấ.m mạnh về phía Hùng Ngạo Thiên……

 

“Quá chậm…… Quá chậm…… Nên kết thúc ~”

 

Dường như là chút kiên nhẫn, Hùng Ngạo Thiên nhấc chân lui về phía , tránh thoát công kích của Viêm Phong đồng thời nâng chân đá về phía bụng Viêm Phong!

 

Cú đá dùng lực của !

 

điều khiến tất cả đều ngờ tới là, Viêm Phong căn bản ý định tránh né, mà là trực tiếp đỡ lấy cú đá của Hùng Ngạo Thiên!

 

“Hự!!!”

 

Trọng kích đ.á.n.h tới, Viêm Phong trúng ngay bụng , một ngụm m.á.u tươi phun , ánh mắt lập tức chút tan rã, cả lung lay sắp đổ, cứ thế dựa một tia thần trí cuối cùng ôm lấy chân Hùng Ngạo Thiên!

 

“Cái gì……” Hùng Ngạo Thiên ngẩn , rút chân về phát hiện !

 

Lần nữa ánh mắt đối phương, Hùng Ngạo Thiên sự âm lãnh nơi đáy mắt Viêm Phong nhiếp trụ, nhất thời hoảng thần: “Thật là một…… Tên điên sống!”

 

Đôi môi nhiễm m.á.u tươi của Viêm Phong cong lên, cánh tay dùng sức một phen kéo ngã Hùng Ngạo Thiên xuống đất, trở tay từ bên hông rút cốt đao kề lên cổ Hùng Ngạo Thiên!

 

Thắng bại định.

 

Hùng Ngạo Thiên vẻ mặt thể tin nổi.

 

Hắn ngờ tới, đối phương sẽ căn bản màng sống c.h.ế.t mà đ.á.n.h với , càng ngờ tới sẽ lựa chọn ngạnh sinh sinh đỡ lấy cú đá của !

 

đồng thời, cũng phục , tên Viêm Phong vì thắng mà áp căn cần mạng a! Cái ai mà đỡ ?

 

Mọi càng là sôi nổi ngây ngẩn tại chỗ phản ứng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-thu-biet-doc-tam-nam-thu-phu-theo-duoi-cau-sung/chuong-207-khoc-mot-luc-la-tot-thoi.html.]

 

“Khụ!” Viêm Phong ho khan một tiếng, khóe miệng còn đang rỉ m.á.u: “Thư chủ, thắng ?”

 

Thấy tình cảnh , Nguyễn Nguyễn vội vàng hồi thần tiến lên một bước: “Ta tuyên bố, tỷ thí trận , Viêm Phong thắng!”

 

“Quá …… Rồi……”

 

Nghe điều nhất, một cỗ khí ngạnh treo của Viêm Phong lập tức xả , mềm nhũn ngửa mặt ngã xuống.

 

“Tốt! Quá thể tin nổi, Viêm Phong mà thật sự thắng !”

 

“Ồ ồ ồ! Quá lợi hại!”

 

Các thú nhân hoan hô lên.

 

Lăng Sở ngẩn tại chỗ, nghĩ thế nào cũng ngờ tới, Viêm Phong thể vì A tỷ nhà đến mức độ .

 

“Viêm Phong!”

 

Lăng Âm rốt cuộc nhịn nữa, một cái tên bước vọt lên ôm Viêm Phong trong lòng.

 

Viêm Phong đầy m.á.u tươi, mí mắt nặng nề nâng nổi, nhưng trong khoảnh khắc thấy Lăng Âm vẫn đối với nàng nặn một nụ : “Lăng Âm công chúa, thắng , đ.á.n.h bại thú nhân giai 5, …… Ta tư cách trở thành…… Giống đực của ngài…… Sao…… Khụ!”

 

“Có, ! Không ai tư cách hơn ngươi…… Làm giống đực của , ở bên cạnh , ?” Lăng Âm ôm đầu Viêm Phong da thịt tương với .

 

Giờ khắc , sự bất chấp tất cả của Viêm Phong chạm đến nơi mềm mại nhất trong lòng nàng.

 

Từ khi Xích Hà c.h.ế.t, nàng vẫn luôn cảm thấy sẽ còn một nào sẽ vì nàng liều mạng như nữa, nhưng Viêm Phong nữa cho nàng chứng minh, giờ khắc , bất luận mạnh yếu, đều trú trong lòng nàng.

 

“Cảm…… Cảm ơn nàng, Lăng Âm công chúa.” Cố nén xong câu , cổ họng Viêm Phong ngọt lịm phun một ngụm m.á.u ngất .

 

“Viêm Phong! Viêm Phong ngươi ! Thư chủ! Ngài mau đây xem !” Lăng Âm gấp đến độ nước mắt như mưa.

 

Nguyễn Nguyễn vội vàng tiến lên, kiểm tra đơn giản xong nhẹ nhàng thở : “Yên tâm , tính mạng ngại, chỉ là thương chút nặng, sẽ phái Lão Vu Y chữa trị cho , nghỉ ngơi một thời gian sẽ thôi.”

 

“Vậy là …… Cảm ơn Thư chủ.” Trái tim treo lơ lửng của Lăng Âm lúc mới buông xuống, rút khăn da thú lau sạch m.á.u mặt Viêm Phong, trực tiếp bế ngang lên về phía hang động của .

 

“Hô! Sức lực lớn thật a!” Ngạn ở một bên trừng tròn mắt.

 

“Không kiến thức, tỷ chính là cọp cái, sức lực đương nhiên lớn .” Lăng Sở liếc xéo Ngạn một cái: “Haizz, thật sự biến thành tỷ phu , hu hu hu……”

 

“Chúc mừng chúc mừng nha ~” Ngạn vui sướng khi gặp họa mặt quỷ với Lăng Sở.

 

Hùng Ngạo Thiên ủ rũ cụp đuôi từ lôi đài xuống, tuy rằng thương, nhưng tâm hồn thương : Hắn mà thật sự thua bởi một thú nhân giai 4!!

 

“Tộc trưởng, ngài chứ?” Mấy con Hùng thú tiến lên an ủi.

 

“... Ta , một lúc là thôi, hức hức hức...”

 

Nhạc đệm nhỏ trong bộ lạc cuối cùng cũng kết thúc, Nguyễn Nguyễn vươn vai: “Chậc chậc, sức mạnh của tình yêu, quả nhiên kinh a!”

 

“Dù vẫn coi trọng bọn họ, bởi vì Hổ thú chẳng qua là may mắn thắng thôi, Hùng Ngạo Thiên quá ngu xuẩn, đổi thành kẻ não căn bản tới gần , càng đừng nhắc tới chuyển bại thành thắng.” Linh Bảo .

 

, nhưng Lăng Âm ngược cảm động đến rối tinh rối mù, tóm , dũng khí đáng khen, nhưng mà, vẫn địch thực tế.” Nguyễn Nguyễn nhún vai: “Thôi, bọn họ tình đầu ý hợp là , chỉ là Lăng Sở e rằng hảo hảo chấp nhận một chút tỷ phu cùng tuổi.”

 

“ Phụt, cũng ha ~”

 

Bỗng nhiên ~

 

“Thư chủ, nàng mau !”

 

 

Loading...