Ác Thư Biết Đọc Tâm? Năm Thú Phu Theo Đuổi Cầu Sủng - Chương 123: Phú Quý Ngập Trời
Cập nhật lúc: 2026-02-08 16:57:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ách…… Ư a!” Lăng Sở kêu rên một tiếng, trán nháy mắt toát một tầng mồ hôi lạnh, khóe miệng cũng trào một ngụm m.á.u!
Lần nhưng Nguyễn Nguyễn sợ hãi.
“Lăng Sở! Ta tìm !”
“Không! Không cần……” Lăng Sở túm c.h.ặ.t cánh tay Nguyễn Nguyễn, ráng chống đỡ cánh tay dậy: “Ta , là hiệu quả phản phệ của Hỏa Tinh thôi, c.h.ế.t .”
“Ký chủ đừng lo lắng, Hỏa Tinh là thuộc tính Hỏa cực hạn, ngài Viêm Hổ, càng thú nhân thuộc tính Hỏa, dị năng hệ Mộc trời sinh thuộc tính Hỏa khắc chế, cho nên trực tiếp c.ắ.n nuốt Hỏa Tinh, ngài thể sẽ Hỏa Tinh thiêu hóa dẫn tới nguy hiểm tính mạng. Lăng Sở dùng thể hấp thu lực lượng thiêu hóa Hỏa Tinh, ngài liền thể bình an c.ắ.n nuốt Hỏa Tinh .”
Dùng thể!? Nguyễn Nguyễn khiếp sợ.
Lăng Sở hoãn hoãn, đem m.á.u miệng lau sạch sẽ, giơ tay nhẹ nhàng ôm lấy Nguyễn Nguyễn, cùng môi nàng kề sát, một trận hồng quang nhu hòa từ giữa môi răng hai quấn quanh giao điệp ~
Nguyễn Nguyễn chỉ cảm thấy một dòng nước ấm ôn hòa từ cổ họng chìm xuống đan điền, nhiệt khí quanh chỉ sôi trào một chút liền im bặt, thế chính là sự ấm áp thoải mái vô tận!
“Hô…… Lần , Hỏa Tinh sẽ thương tổn đến nàng, nàng cũng thể cùng nó dung hợp mỹ, Thư chủ của về rốt cuộc cần sợ lạnh nữa.” Lăng Sở khàn giọng, bàn tay to rộng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Nguyễn, trong đôi mắt đều là yêu thương.
“Lăng Sở……” Nguyễn Nguyễn rốt cuộc nhịn , lập tức nhào trong lòng n.g.ự.c Lăng Sở, nước mắt to như hạt đậu cuồn cuộn rơi xuống.
Dùng thể hấp thu lực lượng thiêu hóa, khoang miệng thậm chí thực quản của Lăng Sở đều bỏng trong khoảnh khắc! Đó là thống khổ như thế nào, chỉ kêu rên vài tiếng, từng câu từng chữ rời sự quan tâm đối với nàng.
“Đừng đừng ! Ta đau Thư chủ.” Lăng Sở dùng sức nuốt xuống m.á.u loãng trong cổ họng, an ủi xoa xoa bả vai Nguyễn Nguyễn.
Hắn Nguyễn Nguyễn rơi nước mắt, thấy nàng thương tâm trong lòng khó chịu chịu nổi.
Nguyễn Nguyễn hít hít mũi, giơ tay ngưng động Linh tuyền chi lực, từ giữa môi Lăng Sở vuốt đến bụng, đem thương đau của chữa khỏi : “Về dùng phương thức thương tổn chính để với , ?”
“Nếu thể nàng , cho dù mạng của , cũng sẽ do dự.” Lăng Sở quật cường đem đầu chôn trong lòng n.g.ự.c Nguyễn Nguyễn, giờ khắc một sở hữu Nguyễn Nguyễn, vô cùng hạnh phúc!
Ngay lúc hai ôn tồn, một trận thanh âm cấp thiết từ cửa hang truyền đến “Tộc trưởng đại nhân! Ngài ở bên trong ! Không xong ! Bộ lạc của chúng bao vây !” Là giọng của Tây Tây.
“Cái gì! Ai bao vây?” Trong lòng Nguyễn Nguyễn lộp bộp một tiếng, cùng Lăng Sở nhanh ch.óng mặc quần áo xong vọt khỏi hang động.
Động tĩnh bên đồng thời cũng gọi các thú phu khác tới.
“Làm ?”
“Ai bao vây bộ lạc?” Bạch Dật vẻ mặt đầy lo lắng.
Hắn nhớ rõ lúc chạy nhanh, chỉ mang Lăng Âm và Lăng Sở, ai đuổi theo, chẳng lẽ là Hồ tộc hoặc Vượn tộc âm thầm theo ?
Như nhưng hỏng bét!
Tây Tây quỳ mặt đất vẻ mặt kinh hãi, nuốt nước miếng hơn nửa ngày mới tiếp một câu: “Hổ! Hổ! Mười mấy con hổ lớn bao vây Linh Miêu tộc, bắt chúng giao Vương của chúng , nếu liền g.i.ế.c chúng !”
Tây Tây thật là sắp sợ c.h.ế.t khiếp, nửa đêm canh ba dậy vệ sinh, kết quả phát hiện nhà bao vây, còn là bá chủ Tinh Nguyệt Sâm Lâm là Viêm Hổ bao vây! Làm sợ đến mức đái , cái đặt ai mà sợ hãi?
Nguyễn Nguyễn và Lăng Sở liếc , hung hăng thở dài nhẹ nhõm một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-thu-biet-doc-tam-nam-thu-phu-theo-duoi-cau-sung/chuong-123-phu-quy-ngap-troi.html.]
“Chắc là bọn họ thoát đó vẫn luôn tìm đến nơi , giải quyết, nàng cùng thôi.” Lăng Sở là tự nhiên nắm tay Nguyễn Nguyễn.
Nhìn thấy một màn , sắc mặt Bạch Dật cứng đờ, Ngạn và Thời Du càng là trực tiếp nhắm mắt : Vẫn là câu , mắt thấy tâm phiền!
Lôi Sâm hít sâu một , tức khắc cảm thấy chính giống như thất sủng, trong lòng buồn bực khó chịu.
Lăng Sở kéo Nguyễn Nguyễn đến cửa bộ lạc, liền thấy các Viêm Hổ khí thế hung hăng ở đối diện.
Mà các Linh Miêu cầm cốt đao giằng co với bọn họ, hai bên giương cung bạt kiếm, nhưng từ đôi chân run rẩy của các Linh Miêu, bên rõ ràng đủ tự tin!
Phải rằng, một con Viêm Hổ bình thường là thể đ.á.n.h mười mấy con Linh Miêu còn thể lui , tuyệt đối những lang thú thể so sánh, cái căn bản là phần thắng !
Ở nháy mắt thấy Lăng Sở, những Viêm Hổ đang thịnh khí lăng nhân lập tức yếu khí thế, vội vàng bò rạp mặt đất: “Bái kiến Viêm Hổ Vương!”
“Đều lên , bổn vương , hơn nữa Linh Miêu tộc là bộ lạc của giống cái của bổn vương, tất cả thu hồi tư thế cho !” Lăng Sở đổi sự phóng túng kìm chế ngày xưa, lời trầm mà hữu lực, khí thế nắm bắt gắt gao.
Các Viêm Hổ vội vàng thu hồi động tác công kích đem đầu chôn thật thấp: “Chúng tội……”
Nguyễn Nguyễn nghiêng đầu về phía Lăng Sở, nhất thời cảm giác đều chút nhận .
Không nghĩ tới ở mặt tộc nhân, Lăng Sở là giận tự uy, uy phong lẫm liệt như .
Đây vẫn là cái tên nhè ủi lòng n.g.ự.c nàng ? Tương phản đừng quá lớn!
Lăng Sở cũng đầu về phía Nguyễn Nguyễn, dường như là hạ quyết tâm gì đó, một nữa nâng mắt, ánh mắt nhất nhất đảo qua các Viêm Hổ ở đây, chậm rãi : “Từ giờ trở , Viêm Hổ tộc gia nhập Linh Miêu tộc, hai tộc xác nhập, tất cả Viêm Hổ đều theo sự điều khiển của giống cái của bổn vương, nếu ai dám vi phạm, hoặc đối với giống cái của bổn vương bất kính G.i.ế.c!”
“Tuân mệnh!” Các Viêm Hổ quỳ rạp xuống một mảnh, hướng về phía Nguyễn Nguyễn bái hai bái: “Gặp qua Viêm Hổ Vương hậu!”
Một tiếng Viêm Hổ Vương hậu thật sự Nguyễn Nguyễn sướng rơn! Các Linh Miêu ở đây cũng đều vẻ mặt khiếp sợ buông v.ũ k.h.í trong tay xuống.
Tính tình Viêm Hổ cao ngạo ai ai cũng , nhưng một khi tán thành lãnh tụ sẽ vô điều kiện phục tùng theo, cho dù bảo bọn họ lên núi đao xuống biển lửa, bọn họ cũng sẽ chút do dự!
“Lăng Sở, chuyện ……” Nguyễn Nguyễn ngốc, nàng nghĩ tới, Lăng Sở thế mà trực tiếp đem Viêm Hổ tộc xác nhập trong Linh Miêu tộc?
Nàng tài đức gì, thể thống ngự c.h.ủ.n.g t.ộ.c cường đại nhất Tinh Nguyệt Sâm Lâm a!
Lăng Sở cong cong khóe miệng, cúi dán bên tai Nguyễn Nguyễn lặng lẽ : “Đây là món quà thứ hai tặng cho nàng.”
Viêm Hổ tộc vốn dĩ tộc nhân thưa thớt, tuy rằng năng lực tác chiến cực mạnh, nhưng năng lực quản lý của Lăng Sở kém xa Nguyễn Nguyễn, cùng với mỗi ngày mang theo tộc nhân sinh tồn trong nguy hiểm, Lăng Sở càng nguyện ý đem tộc đàn giao cho Nguyễn Nguyễn, rốt cuộc, Nguyễn Nguyễn là tin tưởng nhất đời ngoại trừ nhà.
Nguyễn Nguyễn , nụ tràn ngập sự thoải mái và kinh hỉ, dứt khoát nâng mặt Lăng Sở hung hăng hôn một cái: “Cảm ơn tin tưởng , Lăng Sở.”
Nàng đang rầu rĩ vì Linh Miêu tộc sức chiến đấu cường đại, sự gia nhập của Viêm Hổ tộc thể nghi ngờ là giải quyết mỹ điểm ! Có nhiều “tay đ.ấ.m” mạnh mẽ gia nhập như , Linh Miêu tộc rốt cuộc còn là tộc đàn đẳng cấp thấp thể mặc khi dễ nữa !
“ Phú quý ngập trời rốt cuộc nện xuống đầu cô ký chủ! ” Linh Bảo kích động chấn động lên.
“Đã trễ thế , cũng đừng nữa, lúc Linh Miêu tộc nhiều hang động bỏ , Viêm Hổ tộc nhiều lắm, cũng thể ở .” Nguyễn Nguyễn tiếp đón .
“Chờ một chút Thư chủ, một ý tưởng.” Bạch Dật tiến lên một bước.