Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 633: Lẽ Ra Phải Là Duy Nhất Của Hắn

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:51:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hệ thống đưa phán đoán chuyên nghiệp, “Vấn đề ở cấp độ công nghệ y tế dễ giải quyết, ký chủ chỉ cần đổi một liều t.h.u.ố.c giải độc hiệu quả cao trong cửa hàng, kết hợp mua thêm một loại t.h.u.ố.c tổng hợp phục hồi và bảo dưỡng gan thận, để ông uống đúng giờ, tĩnh tâm dưỡng bệnh một thời gian, chức năng cơ thể sẽ dần hồi phục.”

Lúc , tộc trưởng Tượng tộc cũng hàn huyên xong với Tù Nhung, ánh mắt chuyển sang Bạch Loan Loan đang im lặng.

Ông thấy nàng mãi lên tiếng, trong lòng hiểu.

Ông tình hình của , tộc vu của bộ lạc họ sở hữu vu thuật mạnh nhất, đều thể chữa khỏi bệnh cho ông.

, dù để Bạch Loan Loan đến gần xem xét, ông cũng ôm bất kỳ hy vọng nào.

Ông sớm chấp nhận kết quả tồi tệ nhất.

Chỉ vì trong lòng còn một vài chuyện buông bỏ , nên mới gắng gượng chống đỡ.

Trên mặt ông thậm chí còn mang một nụ ôn hòa và khoáng đạt, chủ động lên tiếng, giọng mang theo sự khàn khàn yếu ớt nhưng tràn đầy thiện ý: “Thư tính nhỏ, cảm ơn con đặc biệt đến thăm . Tình hình của , tự rõ, chữa cũng , các con từ xa đến là khách. Mấy ngày nay trong bộ lạc náo nhiệt, các con cứ chơi cho vui, cần vì lão già mà bận tâm.”

Nói xong, ông khẽ thở một , vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi thể che giấu.

Tù Nhung đưa mắt Bạch Loan Loan, ánh mắt mang theo sự hỏi han lời.

Bạch Loan Loan khẽ gật đầu với một cách khó nhận , truyền tín hiệu chắc chắn “ cách”.

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, Tù Nhung cũng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, đường nét căng thẳng khóe miệng cũng giãn .

Bạch Loan Loan lúc mới tiến lên một bước, tộc trưởng Tượng tộc, giọng điệu rõ ràng và chắc chắn: “Tộc trưởng, ngài cần lo lắng. Ngài chỉ là đây cẩn thận ăn nhầm thứ gì đó, độc tố tích tụ trong cơ thể gây thôi. Nền tảng cơ thể của ngài , vấn đề lớn, sẽ giúp ngài chữa khỏi.”

Lời , đầu tiên cảm thấy kinh ngạc là Phó Cẩn Thâm đang bên cạnh.

Hắn rõ Loan Loan y thuật, bây giờ chắc chắn như , khiến khỏi nảy sinh nghi ngờ.

chọn giữ im lặng, ánh mắt hề dịch chuyển.

Loan Loan của , bất kể lúc nào cũng vẫn xinh như .

Tộc trưởng Tượng tộc , tưởng nàng đang dỗ vui, khoan dung , thực sự coi là thật, nhưng cũng lời mất hứng, vẫn ha hả : “Vậy thì cảm ơn con, thư tính nhỏ. Con lòng , vui .”

Bạch Loan Loan ông thực sự tin .

Mà nàng, cũng định trực tiếp đổi t.h.u.ố.c từ hệ thống chữa khỏi ngay tại chỗ cho đối phương.

Như vẻ quá dễ dàng và thần kỳ, ngược dễ gây những nghi ngờ và phiền phức cần thiết.

Nếu tay giúp đỡ là để thiết lập mối quan hệ hữu nghị sâu sắc và vững chắc hơn với Tượng tộc, thì nàng cho quá trình vẻ trang trọng, để đối phương cảm thấy nàng cũng hao tổn tâm sức, dốc hết lực.

Nàng mạo hiểm đến đây một chuyến, để từ thiện.

Đương nhiên để lợi ích tối đa hóa.

Thế là, mặt nàng lộ một chút vẻ cần chuẩn , : “Tộc trưởng, việc điều trị cần một sự chuẩn đặc biệt. cần về điều chế một loại t.h.u.ố.c. Xin ngài hãy an tâm nghỉ ngơi, hai ngày nữa sẽ đến thăm ngài.”

“Được, , vội.” Tộc trưởng Tượng tộc thuận theo, chu đáo , “Các con đến bộ lạc, đường xa vất vả, về nghỉ ngơi cho khỏe .”

Ngay đó, tộc trưởng Tượng tộc đầu dặn dò Phó Cẩn Thâm đang yên bên cạnh: “Tẫn Ảnh, tiễn tộc trưởng Tù Nhung và Thánh thư Bạch Loan Loan về nghỉ ngơi.”

Phó Cẩn Thâm bại lộ phận của , nên vẫn giữ im lặng.

, vẫn khiến tộc trưởng Tượng tộc thêm hai .

đối phương gì, chỉ phất tay, Phó Cẩn Thâm dẫn Bạch Loan Loan và Tù Nhung khỏi nơi ở của .

Từ nhà đá của tộc trưởng , ánh nắng lốm đốm của buổi chiều xuyên qua kẽ lá rọi xuống, nhưng thể xua tan đám mây u ám trong lòng Tẫn Ảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-633-le-ra-phai-la-duy-nhat-cua-han.html.]

Hắn lặng lẽ Bạch Loan Loan, giữ cách vài bước, như một cái bóng trung thành nhưng thể đến gần.

Ánh mắt luôn quanh quẩn nàng, đôi mắt sâu thẳm ngừng bắt lấy dáng của nàng, những sợi tóc khẽ lay động trong gió, và cả đường nét dịu dàng khi nàng thỉnh thoảng nghiêng mặt.

Hắn hy vọng xa vời nào khác, vì thiết xảy vấn đề, thể biến mất bất cứ lúc nào.

Hắn chỉ nàng thêm một nữa nhiều nhất thể, khắc ghi bóng hình nàng mãi mãi trong tim .

Hắn sợ thời gian trôi sẽ mờ dáng vẻ của nàng, nên cố gắng , gắng sức ghi nhớ, hy vọng dù qua bao lâu, dù khi biến mất còn xuất hiện ở nơi khác hình thái khác .

Nàng trong ký ức của vẫn sẽ sống động, rạng rỡ như bây giờ, chứ cuối cùng chỉ còn một cái bóng mờ ảo, thể nắm bắt.

bao xa, hai hùng tính cao lớn tới đón.

Vừa mới gặp, và Phó Cẩn Thâm , đây là những thú phu khác của Loan Loan…

Hai chữ “thú phu” xuất hiện trong đầu , đ.â.m mạnh một cái.

Kim Dực nhạy bén nhận ánh mắt của , ánh mắt đó quá chuyên chú, mang theo tình cảm nặng nề khó thể phớt lờ.

Trong đó dường như cuộn trào tình yêu kìm nén, sự nỡ và đau khổ.

Là một hùng tính, quá hiểu ánh mắt của đối phương đại diện cho điều gì.

Bản năng bảo vệ thức ăn của hùng tính khiến Kim Dực một tiếng động di chuyển, lùi nửa , vặn che ánh mắt gần như thiêu đốt khác của Tẫn Ảnh.

Động tác của tự nhiên lưu loát, như thể chỉ là tùy ý điều chỉnh vị trí.

Tẫn Ảnh tự nhiên cũng nhận suy nghĩ và sự cảnh cáo của từ hành động đó.

Cổ họng nghẹn , trong miệng một vị đắng lan tỏa.

Vốn dĩ, Loan Loan là duy nhất của , là tương lai mà xác định, ai tư cách tranh giành với .

Khoảng thời gian ngắn ngủi, sở hữu bộ nàng, bây giờ nhớ như một giấc mơ xa xỉ dễ vỡ.

Mà bây giờ, ngay cả việc nàng từ xa, yên lặng như thế , cũng trở thành một sự xa xỉ.

Hắn khổ trong lòng, cảm thấy họ thật sự quá lo xa.

Hiểu lầm giữa họ vướng mắc quá sâu, thậm chí phận của , để thêm phiền não cho nàng.

Nhìn thấy bên cạnh nàng nhiều bạn đời mạnh mẽ, yêu thương nàng như , tuy trong lòng vẫn sẽ chua xót, nhưng còn cảm thấy trái tim như nghiền nát nhiều đau đến thấu tim gan như lúc đầu.

Thời gian lẽ chữa lành vết thương, nhưng dạy cách chấp nhận.

Hắn cũng hy vọng, khi thấy, chăm sóc , nàng thể luôn vui vẻ, luôn thương nàng, yêu nàng.

Ước nguyện , còn hơn cả sự sở hữu của chính .

Cứ thế lặng lẽ đưa họ đến nơi ở.

Phó Cẩn Thâm dừng bước, giọng cố gắng giữ vẻ bình tĩnh: “Các vị thể tạm thời ở đây, nếu vấn đề gì, đều thể đến tìm .”

Lúc chuyện, dù mấy hùng tính bên cạnh đang như hổ rình mồi, cũng né tránh.

Thời gian của còn nhiều, chỉ nàng thêm một chút, tranh giành với họ.

 

 

Loading...