Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 608: Buộc Phải Gián Đoạn
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:51:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chàng giam cầm nàng thật c.h.ặ.t giữa vòng tay nóng bỏng của và tấm da thú mềm mại, bóng tối bao trùm xuống…
Ánh trăng dường như cũng khí nóng lên đột ngột cho bỏng rát, trở nên mờ ảo ái .
Mọi nhịp điệu tức thì nắm giữ, như những con sóng thủy triều dữ dội, từng đợt từng đợt, thể chống cự mà cuốn nàng vòng xoáy sâu thẳm của đam mê.
Nàng như một chiếc thuyền nhỏ bất lực, chỉ thể theo sự chao đảo của , những ngón tay thon thả vô lực bám cánh tay rắn chắc của , để những vết cào vô thức tấm lưng vững chãi.
Hơi thở hỗn loạn đan xen , vỡ tan trong những nụ hôn và sự tiếp xúc da thịt nóng bỏng.
Chàng như một lữ khách mệt mỏi, cuối cùng tìm thấy dòng suối ngọt ngào chỉ thuộc về , tham lam hút lấy sự ngọt ngào và ấm áp của nàng, dẫn dắt nàng leo lên đỉnh mây ch.ói lòa…
Không qua bao lâu, sóng gió cuối cùng cũng tạm lắng.
Bạch Loan Loan đẩy đẩy , mệt đến mức còn sức chỉ lật ngủ.
Kim Dực yêu chiều ôm c.h.ặ.t Bạch Loan Loan mềm nhũn, đuôi mắt còn vương nét hồng quyến rũ lòng, để nàng gối lên cánh tay .
Chàng cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên dái tai nhạy cảm ửng hồng của nàng, giọng trầm thấp mang theo sự lười biếng khi no nê và một tia trêu chọc, vang lên bên tai nàng: “Thế mệt ? Loan Loan… Đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Trời mới , tích tụ bao nhiêu nhớ nhung và tinh lực.
Bạch Loan Loan ngay cả sức để nhấc mí mắt cũng , mềm nhũn nép trong lòng , , khỏi thầm than trong lòng.
Đối với lẽ là “mới bắt đầu”, nhưng đối với nàng, là đêm đêm triền miên, phiên “chinh chiến”!
Hơn nữa các thú phu của nàng ai nấy đều là những mãnh thú Xích giai mệt mỏi là gì, gánh nặng ngọt ngào , thật sự khiến nàng chút chịu nổi.
Nàng chỉ thể phát tiếng phản đối yếu ớt bằng giọng mũi, rúc sâu hơn lòng , tìm một vị trí thoải mái.
Kim Dực rõ ràng còn lâu mới thỏa mãn, cúi đầu hôn nhẹ.
Sự gần gũi chẳng qua chỉ là một chút mưa rào cơn hạn hán, ngược còn khơi dậy thêm nhiều khát khao đè nén từ lâu.
Chàng nhỏ giọng dỗ dành giống cái mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng , dẫn dắt nàng đáp nhiều hơn…
“Cốc, cốc, cốc!”
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa phần dồn dập, thậm chí còn mang theo chút lực đạo thể xem thường, rõ ràng xuyên qua cánh cửa.
Kim Dực động tác dừng , mày nhíu c.h.ặ.t, cảm giác bực bội vì tên lên dây cắt ngang đột ngột khiến gần như phớt lờ tiếng động phiền phức .
Lúc chỉ tập trung sự ấm áp và mềm mại trong lòng.
“Kim Dực, mở cửa.”
Ngoài cửa truyền đến giọng trầm và độ nhận diện cao của Tù Nhung.
Bạch Loan Loan d.ụ.c vọng xâm chiếm, đầu óc chút mơ hồ cũng thấy, nàng tỉnh táo một chút, vội vàng dùng tay vỗ vỗ bờ vai rắn chắc của , giọng mang theo sự mềm mại cơn hoan ái và một tia vội vã: “Tù Nhung về … dậy , xem chuyện gì.”
Kim Dực trong lòng vô cùng , cơ bắp vì cố gắng kiềm chế mà căng cứng, nhưng bao giờ trái ý rõ ràng của Loan Loan.
Tù Nhung dù về, tối nay hẳn cũng sẽ tranh Loan Loan với .
“Ừm.” Chàng buồn bực đáp một tiếng, mang theo đầy sự bực bội thỏa mãn, động tác vẫn dịu dàng kéo tấm chăn mềm mại bên cạnh, cẩn thận đắp cho Bạch Loan Loan từ đầu đến chân.
Lúc mới tiện tay vớ lấy chiếc váy da thú bên cạnh quấn quanh eo, mang theo một nhiệt khí tan và sự khó chịu rõ ràng, về phía cửa.
Kéo mở cửa phòng, hình cao lớn của Kim Dực chặn ở cửa, vẻ mặt vui vì phiền chuyện gần như hề che giấu, đôi mắt trong ánh sáng mờ ảo của hành lang vẻ trầm: “Loan Loan ngủ .”
Chàng cố ý hạ thấp giọng, tạo một bầu khí tiện phiền.
“Ngủ ?” Tù Nhung ngoài cửa, ánh mắt sắc bén lướt qua bộ dạng rõ ràng mang dấu vết động tình, thở định của Kim Dực, giọng điệu tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-608-buoc-phai-gian-doan.html.]
cuối cùng cũng xông .
“Tộc trưởng của Giao Long tộc, Giao Uyên, đến Hổ tộc.” Tù Nhung ngắn gọn, ánh mắt trầm tĩnh, “Hắn gặp Loan Loan.”
Kim Dực , trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.
Chàng từng theo Bạch Loan Loan đến một đại lục khác, tự nhiên mối quan hệ giữa nàng và vị tộc trưởng Giao Long tộc mạnh mẽ Giao Uyên .
Chàng theo bản năng đầu, trong phòng.
Lúc , Bạch Loan Loan ôm chăn dậy.
Nghe thấy cái tên “Giao Uyên”, nàng chỉ do dự một lát, liền đưa tay kéo lấy quần áo đặt ở đầu giường, bắt đầu lặng lẽ mặc .
Không lâu , nàng chỉnh tề váy áo, tuy tóc còn rối, má cũng còn vương nét hồng, nhưng ánh mắt trở vẻ trong sáng thường ngày.
Nàng đến cửa, bên cạnh Kim Dực, ánh mắt dịu dàng như nước Tù Nhung, “Chàng về ?”
Tù Nhung thấy bộ dạng yêu thương hết mực của nàng, nghiến răng kèn kẹt, rõ hương vị tuyệt vời của nàng.
Dù mấy ngày ngày nào cũng thể sở hữu nàng, nhưng thể thỏa mãn.
“Hắn là chuyện cụ thể gì ?” Giọng của Bạch Loan Loan kéo sự chú ý của trở .
Trong lòng nàng chút nghi hoặc, chẳng lẽ xảy chuyện gì khẩn cấp?
“Hắn lo lắng cho nàng, đại lục gần đây yên bình, nên cố ý qua đây xem nàng thế nào.”
“Chỉ thôi?” Đôi mày thanh tú của Bạch Loan Loan nhíu , lý do dường như quá đơn giản.
Vượt qua đại dương nguy hiểm, chỉ để xác nhận sự an của nàng?
“Ừm. Hiện tại chỉ , đề cập đến chuyện khác.” Tù Nhung xác nhận.
Nghe chỉ là đến thăm, chuyện gì khẩn cấp, Bạch Loan Loan lập tức chỉ về giường ngủ.
“Nếu chuyện gì khẩn cấp, tối nay gặp nữa.” Nàng đưa quyết định, “Cứ sắp xếp chỗ ở cho họ là , đợi ngày mai rảnh, sẽ gặp .”
Ánh mắt Tù Nhung dừng mặt nàng, thấy sự mệt mỏi của nàng, “Được, đừng để mệt quá, nghỉ ngơi sớm .”
Nói xong, liếc Kim Dực, lúc mới sải bước rời .
Đợi , Kim Dực đóng cửa .
Đưa tay ôm lấy eo Bạch Loan Loan, kéo nàng trở lòng .
Chàng nhạy bén nhận tuy nàng từ chối gặp mặt ngay lập tức, nhưng tâm tư dường như bay xa, còn tập trung hai họ nữa.
Chàng cúi đầu, cằm cọ cọ đỉnh đầu nàng, giọng mang theo vẻ khàn khàn cơn hoan ái, “Đang lo lắng cho… vị phụ thú của nàng ?”
Bạch Loan Loan tựa mặt l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp của , lắc đầu: “Không lo lắng. Chàng mà, Kim Dực,”
Nàng ngước mắt lên, ánh mắt chút phức tạp, “Thiếp là nữ nhi thật của . Thiếp ngờ, vì lo lắng mà quản ngại đường xa đến đây.”
Sự quan tâm từ “phụ thú”, khiến linh hồn nàng, đang chiếm giữ thể con gái ông, tâm trạng vi diệu.
Nếu ông vì chuyện khác, nàng còn thể quan tâm.
nếu ông thật sự vì lo lắng cho nguyên chủ mà đến thì ?