Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 607: Không Thể Kìm Nén

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:51:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kim Dực lặng lẽ theo từ lúc nào, cúi đầu giống cái chủ động va lòng , khóe môi cong lên một đường cong vui vẻ, “Trốn cái gì? Tối nay bọn bàn bạc xong ,”

Chàng đưa tay, tự nhiên ôm lấy eo nàng, kéo nàng về phía , “Bắt đầu từ .”

Bạch Loan Loan lời , trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện khó xử , để họ tự thương lượng kết quả, thật sự là nhất , may mà cần nàng đưa quyết định “ mất lòng .

Nàng dựa vòng tay ấm áp của , cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của , cuối cùng cũng thả lỏng.

“Về phòng?” Kim Dực khẽ, cánh tay rắn chắc ôm lấy eo nàng, kéo nàng sát hơn, đôi mắt màu vàng nóng chảy trong ánh sáng mờ ảo sáng rực, bên trong cuộn trào nỗi nhớ và khát khao hề che giấu.

Bạch Loan Loan thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập nhanh l.ồ.ng n.g.ự.c , và cả nhiệt độ gần như bỏng truyền qua lớp áo.

Xa cách lâu, nàng nào nhớ ?

Những suy nghĩ trong lòng ánh mắt thuần túy và nồng nhiệt của xua tan.

Nàng còn do dự, ngẩng mặt lên, thẳng thắn và trực tiếp đáp sự mong đợi của , giọng mang theo một tia mềm mại nũng nịu: “Bế về phòng.”

Lời mời trực tiếp khiến yết hầu Kim Dực trượt xuống, phát một tiếng khẽ trầm thấp và vui vẻ.

Chàng thêm lời nào, cúi , một tay luồn qua khoeo chân nàng, dễ dàng bế ngang nàng lên.

Chàng sải bước dài, ôm lấy giống cái ấm áp mềm mại trong lòng, mục tiêu rõ ràng hướng về phòng ngủ chính.

Tuy nhiên, đến cửa, ở góc cầu thang xuất hiện hai bóng .

Chính là Hoa Hàn và Viêm Liệt.

Bốn ánh mắt đột ngột giao trong trung.

Ánh mắt của Viêm Liệt gần như ngay lập tức dán c.h.ặ.t Bạch Loan Loan đang Kim Dực ôm c.h.ặ.t trong lòng, sự oán giận và khao khát trong ánh mắt đó gần như ngưng tụ thành thực thể, giống như một chú ch.ó lớn cướp mất khúc xương yêu thích, uất ức nóng nảy.

Chàng cũng lâu gần gũi với Loan Loan, lúc Kim Dực “ một bước”, trong lòng chua đến mức sủi bọt.

So với đó, Hoa Hàn vẻ kín đáo hơn một chút.

Đôi mắt đào hoa phong lưu khẽ nheo , sự khao khát bên trong một nụ nhạt che giấu một cách khéo léo.

Ánh mắt Kim Dực lướt qua hai bạn đồng hành “chặn đường” , nhưng bước chân hề dừng .

Vào lúc , một giống đực nào chút nhường nhịn.

Trên mặt thậm chí còn mang theo một đường cong kiêu hãnh mơ hồ của chiến thắng, ôm Bạch Loan Loan, thẳng qua họ, chút do dự bước phòng ngủ, đó tiện tay, “cạch” một tiếng, dứt khoát đóng cửa .

Hoàn cách ly hai ánh mắt đan xen ghen tị, đố kỵ bên ngoài.

Cánh cửa gỗ dày, như thể chia cắt hai thế giới.

Ngoài cửa, Viêm Liệt tha thiết cánh cửa đóng c.h.ặ.t, như thể thể xuyên qua tấm gỗ để thấy cảnh tượng bên trong, gãi gãi tóc, bực bội và ghen tị lẩm bẩm: “Ta lâu gần gũi với Loan Loan … khó khăn lắm mới đợi nàng rảnh rỗi…”

Hoa Hàn dựa tường, gì, cũng chằm chằm cửa.

Trong lòng còn bức bối hơn Viêm Liệt.

Chàng đến muộn, thực sự mật với Loan Loan chỉ đếm đầu ngón tay, mỗi đều vô cùng quý giá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-607-khong-the-kim-nen.html.]

Chàng Viêm Liệt than vãn, mới thực sự ghen tị với những giống đực sớm xuất hiện bên cạnh nàng, đặc biệt là Tân Phong, gần như độc chiếm tình yêu ban đầu, trọn vẹn nhất của nàng.

Không lâu , từ cánh cửa cách âm lắm, mơ hồ truyền đến một vài tiếng động nhỏ.

Những âm thanh như lông vũ, nhẹ nhàng gãi dây thần kinh nhạy bén của các giống đực ngoài cửa.

Viêm Liệt đột nhiên nhíu c.h.ặ.t mày, như thứ gì đó đ.â.m , tức giận hừ nhẹ một tiếng, thể ở thêm nữa, gần như mang theo chút hờn dỗi, sải bước rời .

Không thấy, lẽ trong lòng sẽ thanh thản hơn một chút.

Hoa Hàn vẫn yên tại chỗ, mắt chằm chằm cửa, nhớ vài mật hiếm hoi với Loan Loan.

Không , chịu nổi!

Cuối cùng cũng chỉ thể lặng lẽ , hòa bóng tối của hành lang.

Trong phòng, ánh trăng lạnh lẽo chảy từ cửa sổ chiếu rọi hai bên giường.

Tiếng thở ngày càng dồn dập của vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

Kim Dực gần như thành kính đặt giống cái mềm mại trong lòng xuống chiếc giường đá trải da thú dày và mềm mại, thậm chí còn kịp thẳng , nụ hôn nóng bỏng và vội vã rơi xuống như mưa rào…

Mang theo nỗi nhớ của chuyến dài và sự nồng nhiệt gần như nuốt chửng , khắc dấu môi nàng, cổ nàng…

Tuy nhiên, ngay khi định tiến thêm một bước, một bàn tay mềm mại lạnh nhẹ nhàng chặn lấy l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc nóng bỏng của .

Kim Dực động tác dừng , đôi mắt trong bóng tối mang theo vẻ khó hiểu và khao khát tan nàng.

Bạch Loan Loan ranh mãnh, trong mắt lấp lánh ánh sáng tinh nghịch và quyến rũ.

Nàng lật một cách linh hoạt, trở thành chủ động, lên vùng eo bụng rắn chắc của .

Ánh trăng phác họa đường cong eo thon mềm mại của nàng, nàng từ cao xuống , đầu ngón tay như mang theo dòng điện yếu ớt, với sự trêu chọc chậm rãi, từ cơ n.g.ự.c rõ ràng của từ từ di chuyển xuống, lướt qua cơ bụng sáu múi, cảm nhận sức mạnh gần như sắp bùng nổ ẩn chứa làn da căng cứng.

Động tác của nàng nhẹ nhàng và chậm rãi, như một thợ săn kiên nhẫn nhất đang tuần tra lãnh địa của , mỗi một cái vuốt ve đều mang theo sự trì hoãn cố ý và sự quyến rũ tột cùng.

“Loan Loan…” Hơi thở của Kim Dực rối loạn, trở nên nặng nề và dồn dập, yết hầu phát tiếng gọi trầm thấp, mang theo ý cầu xin.

Ánh mắt trở nên vô cùng u tối sâu thẳm, như hai ngọn lửa vàng đang cháy trong đó, khóa c.h.ặ.t lấy giống cái đang như một con cáo nhỏ ăn vụng , cơ bắp căng cứng như dây cung giương hết cỡ, gào thét thoát khỏi sự t.r.a t.ấ.n ngọt ngào .

Bạch Loan Loan vô cùng yêu thích bộ dạng mất kiểm soát, đầy khao khát nhưng nhẫn nhịn vì của .

Ngắm đủ vẻ yếu đuối hiếm thấy của thú phu mạnh mẽ nhà , cuối cùng nàng cũng mãn nguyện, còn hành hạ nữa, cúi xuống, chủ động dâng lên đôi môi đỏ của , tiếp nhận tất cả sự vội vã và khao khát của .

Kim Dực thỏa mãn thở dài một tiếng, mày mắt đều giãn .

Tuy nhiên, sự chủ động kéo dài quá lâu.

Bạch Loan Loan vốn dĩ thể lực yếu, nàng mềm nhũn sấp l.ồ.ng n.g.ự.c ướt đẫm mồ hôi, đang phập phồng dữ dội của , ngay cả đầu ngón tay cũng lười cử động, giọng mang theo vẻ khàn khàn lười biếng cầu xin: “Ưm… Kim Dực… mệt …”

Kim Dực đang nàng trêu chọc đến mức tình động khó kìm, tên lên dây, câu cầu xin mềm mại của nàng cho dừng đột ngột, d.ụ.c vọng kìm nén gần như khiến phát điên.

Gân xanh trán cũng vì sự nhẫn nhịn tột cùng mà nổi lên, giống cái chỉ châm lửa mà chịu dập lửa trong lòng, thật sự nàng cho tức , giọng trầm thấp mang theo sự cưng chiều bất đắc dĩ và một tia nguy hiểm: “Bây giờ mệt ? Ai bảo lúc nãy nàng nghịch ngợm!”

Lời còn dứt, cánh tay mạnh mẽ của ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo thon của nàng, một vòng xoay trời đất dứt khoát và mạnh mẽ, tức thì hoán đổi vị trí của hai .

 

 

Loading...