Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 553: Xuất Phát

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:48:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Loan Loan, đừng vội.” Bàn tay to lớn vững chãi của Tù Nhung nhẹ nhàng đặt lên vai nàng, ngăn cản động tác vội vã của nàng, “Nàng bình tĩnh . Nàng còn đang mang thai, thể vất vả. Để Doãn Trạch , tốc độ của là nhanh nhất trong chúng , để xác nhận tình hình của Hoa Hàn là thích hợp nhất. Nếu tìm , đảm bảo an , sáng mai trời sáng, sẽ để Chúc Tu và Tân Phong họ cùng hộ tống nàng qua đó.”

Hắn cố gắng xoa dịu cảm xúc lo lắng của nàng, giọng trầm thấp và khiến an tâm.

“Chàng cơ thể khác với những giống cái khác, m.a.n.g t.h.a.i cũng ảnh hưởng gì, sẽ .” Bạch Loan Loan nhíu c.h.ặ.t mày, vẫn kiên trì.

Tù Nhung gương mặt nhỏ nhắn lo lắng của nàng, thở dài một : “Loan Loan, chúng nàng đặc biệt. là thú phu của nàng, chúng cũng thể để nàng đường ban đêm. Nghe lời, nghỉ ngơi một đêm cho khỏe, dưỡng đủ tinh thần. Ngày mai ban ngày xuất phát, tuyệt đối cản nàng.”

Bạch Loan Loan mím môi, trong lòng như mèo cào, vẫn chịu gật đầu.

Hoa Hàn một ở bên ngoài, thể còn thương, nàng muộn một khắc, thêm một phần nguy hiểm.

Tù Nhung nhận sự giằng xé của nàng, tiếp tục nhẹ nhàng khuyên nhủ, “Doãn Trạch một , tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều so với cả đoàn chúng . Đệ là cường giả Xích giai, kinh nghiệm phong phú, đủ để đối phó với bất kỳ tình huống đột xuất nào. Để tìm Hoa Hàn , sẽ nhanh hơn là cùng . Nàng đợi chút, gọi Doãn Trạch qua đây.”

Tù Nhung xong, nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, dậy bước nhanh ngoài.

Không lâu , cửa phòng đẩy , chỉ Doãn Trạch đến, mà Chúc Tu, Tân Phong và Viêm Liệt thấy động tĩnh cũng theo .

Rõ ràng, lúc Tù Nhung ngoài giải thích sơ qua tình hình với họ.

“Loan Loan, tin tức của Hoa Hàn ?” Viêm Liệt tính tình nóng nảy nhất, nhịn lên tiếng hỏi.

“Ừm,” Bạch Loan Loan gật đầu, “Ta lo cho , chắc gặp chuyện gì đó. Chúng nhanh ch.óng tìm , nếu sợ biến mất như .”

Chúc Tu tiến lên, đôi mắt rắn màu sẫm nàng, giọng trầm thấp nhưng mang theo sức mạnh an ủi: “Loan Loan, Tù Nhung với chúng . Chúng bàn bạc, nhất trí đồng ý với ý kiến của . Để Doãn Trạch một bước, với tốc độ nhanh nhất đến đó xác nhận. Tối nay nàng nghỉ ngơi cho khỏe, sáng sớm mai, mấy chúng sẽ đích hộ tống nàng qua đó.”

Tân Phong cũng dịu dàng bổ sung: “ , Loan Loan. Tốc độ của Doãn Trạch một là nhanh nhất, thể đến đó ngay lập tức. Tối nay chúng chuẩn sẵn sàng, sáng mai xuất phát cũng thể nhanh ch.óng hội hợp với họ.”

Nhìn sự quan tâm và kiên quyết nhất trí trong mắt mấy vị thú phu, nghĩ đến tốc độ một của Doãn Trạch quả thực nhanh hơn, cán cân trong lòng Bạch Loan Loan cuối cùng cũng nghiêng về một bên.

Nàng do dự một lát, cuối cùng cũng thỏa hiệp, chỉ dặn dò: “Vậy… . Doãn Trạch, nhất định cẩn thận, tìm , tiên hãy đảm bảo an cho , để tín hiệu cho chúng . Nếu… nếu thương nặng, cố gắng định tình hình , đợi đến.”

“Được, Loan Loan, nàng yên tâm.” Doãn Trạch trịnh trọng gật đầu.

“Cái , cầm lấy, tình hình khẩn cấp thì dùng cho Hoa Hàn.” Nàng đưa cho viên kim sang d.ư.ợ.c hiệu quả cao.

Sau khi dặn dò xong, Bạch Loan Loan mới lấy chim tầm tung khỏi gian hệ thống.

Nó bay một vòng quanh Bạch Loan Loan, đó như mũi tên rời cung, “vút” một tiếng bay khỏi cửa sổ, lập tức biến mất trong màn đêm.

“Vậy , sẽ để dấu hiệu đường cho các .” Doãn Trạch chần chừ nữa, lời còn dứt, như một làn khói nhẹ lướt ngoài cửa sổ, đuổi theo hướng của chim tầm tung, tốc độ nhanh đến mức chỉ để một vệt mờ trung.

Bạch Loan Loan đuổi theo cửa sổ, chỉ thể thấy bóng dáng phượng hoàng xa dần.

“Loan Loan, đừng lo, Doãn Trạch sẽ tìm Hoa Hàn.”

Các thú phu lượt an ủi nàng.

“Ừm, các nghỉ , sáng mai chúng sẽ xuất phát.”

Thời gian quả thực còn sớm, các giống đực phiền nàng nghỉ ngơi, lượt rời , chỉ Tù Nhung ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-553-xuat-phat.html.]

Trong phòng ngủ trở nên yên tĩnh, Tù Nhung ôm nàng lòng, kéo tấm chăn da thú mềm mại đắp lên.

Cơn buồn ngủ vốn một hồi náo loạn, vì lo lắng cho Hoa Hàn mà tan biến còn dấu vết, Bạch Loan Loan mở to mắt, hề buồn ngủ.

Tù Nhung nhạy bén nhận cơ thể nàng căng cứng và nỗi lo trong lòng, bàn tay rộng lớn ấm áp vỗ nhẹ lên lưng nàng một cách nhịp nhàng, giọng trầm thấp và đầy từ tính: “Có lẽ khi chúng đến nơi ngày mai, Hoa Hàn chăm sóc . Bây giờ nàng cần nghỉ ngơi, vì chính nàng, và cũng vì các con trong bụng.”

Bạch Loan Loan dựa l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi của , nhịp tim mạnh mẽ của , trái tim lo lắng dần dần bình tĩnh .

Nàng thầm nghĩ, cũng , chỉ cần tìm Hoa Hàn, cho dù thương nặng, chỉ cần còn một thở, nàng đều cách dùng hệ thống cứu về.

Nghĩ , thần kinh căng thẳng mới thả lỏng.

Bây giờ nàng chỉ mong thời gian trôi nhanh hơn một chút, nhanh hơn nữa, sớm đến ngày mai, nàng thể cùng các thú phu đón Hoa Hàn về nhà.

Trong vòng tay an và sự vỗ về nhẹ nhàng của Tù Nhung, nàng dần dần thả lỏng, mí mắt nặng trĩu cuối cùng cũng từ từ khép , chìm giấc ngủ.

Khi nàng tỉnh nữa, ngoài cửa sổ sáng bừng, ánh bình minh dịu dàng xuyên qua cửa sổ tràn ngập phòng ngủ.

Nàng vô thức sang bên cạnh, phát hiện Tù Nhung hiếm khi còn ở nhà, như thường lệ sớm ngoài xử lý công việc của bộ lạc.

“Tỉnh ?” Tù Nhung nghiêng, đang dùng tay chống đầu nàng.

“Ừm,” Bạch Loan Loan gật đầu, lập tức dậy, “Trời sáng , chúng xuất phát thôi.”

“Được, Tân Phong họ chuẩn xong, nàng dậy rửa mặt ăn chút gì đó là thể xuất phát.”

Tù Nhung cũng dậy, “Chúng phân công xong . Ta ở bộ lạc chăm sóc các con. Chúc Tu, Tân Phong, Viêm Liệt họ sẽ hộ tống nàng suốt chặng đường tìm Hoa Hàn. Họ chuẩn xong cả , đang đợi ở bên ngoài.”

Bạch Loan Loan , lập tức nhanh ch.óng dậy rửa mặt mặc quần áo.

Trong lòng nàng nóng như lửa đốt, động tác nhanh hơn bình thường nhiều.

Trước khi , nàng một lượt nước biển mô phỏng mới cho các bé cá.

Lại lượt xem các con khác của .

Cuối cùng còn đặc biệt đến chỗ ở của dì Sương.

Sương Hoa đang phơi da thú trong sân, thấy Bạch Loan Loan và trang sẵn sàng, chút kinh ngạc.

“Dì Sương,” Bạch Loan Loan nắm lấy tay bà, “Con ngoài một chuyến, thể sẽ một thời gian. Tù Nhung đôi khi thể bận chăm sóc xuể, các con phiền dì thời gian thì trông giúp con với.”

Sương Hoa lập tức gật đầu, trìu mến vỗ tay nàng: “Yên tâm , dì Sương ở đây! Các con giao cho dì, con cứ yên tâm ngoài, nhất định chú ý an , bình an trở về.”

“Cảm ơn dì, dì Sương.” Bạch Loan Loan trong lòng ấm áp, ôm c.h.ặ.t Sương Hoa, “Chúng con sẽ về sớm nhất thể.”

Chương chép nhầm, lặp nội dung cũ, nếu thấy vẫn sai thì xóa bộ nhớ đệm là thể thấy chương sửa đúng. (Chương chuyển tiếp kết thúc, đây bắt đầu đặt nền móng cho cao trào lớn…)

 

 

Loading...