Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 453: Chính Thức Ra Mắt, Thú Phu Trở Về
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:45:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn là thú nhân đại dương, thịt đỏ đất liền đối với mà khó tiêu hóa, chỉ thể miễn cưỡng lấp đầy bụng.
Thời gian qua, từng oán than một câu, chỉ lẳng lặng chịu đựng sự khó chịu của cơ thể, để dành tất cả thịt ngon săn cho Bạch Loan Loan và nhãi con.
Hắn từng nghĩ tới, cô sẽ để ý, càng từng hy vọng xa vời cô sẽ chuẩn riêng cho .
Bạch Loan Loan chỉ nhạt, lảng tránh phương pháp cụ thể: "Ta cách, cứ mang theo là ."
Nụ mang theo một tia quan tâm khó phát hiện.
Giảo Ẩn chỉ cảm thấy túi da thú trong tay trở nên nóng bỏng vô cùng.
Hắn nắm c.h.ặ.t cái túi, đốt ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch.
Sao cô thể như ?
Tốt đến mức khiến cảm thấy, tất cả những gì cho cô đều còn lâu mới đủ.
Sự quyến luyến và nỡ chôn sâu đáy lòng giống như thủy triều cuộn trào, trong nháy mắt nhấn chìm tất cả lý trí của .
Hắn thể khống chế bản năng cơ thể nữa, hình cao lớn nghiêng về phía cô, mượn động tác giúp cô khép c.h.ặ.t áo choàng da thú lỏng lẻo , hai cánh tay dùng một lực đạo cho phép kháng cự vô cùng trân trọng, nhẹ nhàng ôm cô trong lòng.
Cái ôm mang theo lạnh của băng tuyết, cũng mang theo tình cảm nóng rực đè nén lâu, gần như phun trào .
Cằm nhẹ nhàng tì lên đỉnh đầu cô, tham lam hấp thụ thở ấm áp cô.
Trong hang động tĩnh lặng tiếng động, chỉ gió lạnh gào thét ngoài cửa hang.
Trái tim Giảo Ẩn điên cuồng nhảy nhót trong l.ồ.ng n.g.ự.c: Ước gì khoảnh khắc thể trở thành vĩnh cửu.
Ước gì cứ ôm cô như mãi, cho đến khi thời gian tận cùng!
"Loan Loan," giọng khàn đặc đến lợi hại, mang theo sự nỡ nồng đậm, "Nàng ngủ thêm chút nữa ... Ta đây."
Hắn gần như dùng hết sức lực , mới ép buộc bản buông lỏng cánh tay .
Hắn dám cô nữa, sợ thêm một cái sẽ nhấc nổi chân, xoay sải bước lao trong gió tuyết lạnh lẽo ngoài hang động, bóng lưng quyết tuyệt mang theo một tia hoảng hốt.
Hoa Hàn vẫn luôn dựa trong bóng tối vách hang, thu hết tất cả những điều đáy mắt.
Nhìn cái ôm của Giảo Ẩn, trong lòng tránh khỏi dâng lên một tia chua chát, giống như ăn quả dại chín.
nhanh đè xuống.
Hắn rõ, Giảo Ẩn và giờ phút đang cùng một chiến tuyến.
Bạch Loan Loan đóng cánh cửa hang nặng nề , ngăn cách gió tuyết bên ngoài, xoay liền thấy Hoa Hàn đang dựa nghiêng bên cửa.
Hoa Hàn tới, mang theo thở đặc trưng của , hỗn hợp giữa ánh nắng và gỗ thông.
Hắn tự nhiên đưa tay , đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua má Bạch Loan Loan, động tác mật: "Trên mặt dính chút bụi, lau cho nàng."
Đệm thịt ngón tay ấm áp, mang theo vết chai mỏng, nhẹ nhàng ma sát qua làn da mịn màng của cô.
Hoa Hàn vốn dĩ để cô dần dần quen với sự đụng chạm và mật của , nhưng phát hiện, ánh mắt giống cái bao nhiêu đổi.
Ngược là , chạm cô, tất cả suy nghĩ đều bắt đầu rối loạn.
Mùi hương ngọt ngào nơi ch.óp mũi, thể mềm mại của giống cái, đều khiến mất khống chế.
Nhận thấy thở định và cơ thể cứng đờ của giống đực, Bạch Loan Loan như , thậm chí còn cố ý tới gần hai phần: "Sao thế?"
Hoa Hàn khàn giọng: "Không, gì..."
Nói xong, buông cô xoay chạy khỏi nhà đá.
Hoa Hàn cần bình tĩnh , kỳ phát tình của đến sớm , chỉ ôm giống cái một cái, khiến nảy sinh một loại xúc động thể kiềm chế.
Để tránh bản sai chuyện chọc Loan Loan chán ghét, chỉ thể chủ động buông tay.
Mà hai ngày tiếp theo, Bạch Loan Loan cố ý trêu chọc , chỉ thể tạm thời tránh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-453-chinh-thuc-ra-mat-thu-phu-tro-ve.html.]
Cho dù như , tâm trạng mỗi ngày của đều tuyệt vời.
Lại một ngày nữa, xách lu đá đựng đầy nước sạch về, trong lòng tính toán Loan Loan buổi sáng ăn nhiều thêm hai quả mọng ngọt, buổi chiều đến sơn cốc xa hơn chút xem tìm .
Tuy nhiên, ngay khi sắp đến cửa hang, cảnh tượng mắt giống như một tia sét, hung hăng đ.á.n.h lên đỉnh đầu .
Ở chỗ khuất gió nơi cửa hang, Bạch Loan Loan một giống đực cao lớn ôm c.h.ặ.t trong lòng!
Giống đực đưa lưng về phía , hình cường tráng đĩnh đạc, cánh tay đầy tính chiếm hữu vòng qua eo cô, tư thế vô cùng mật.
Cơn giận dữ trong nháy mắt cuốn sạch lý trí Hoa Hàn, lu đá trong tay "choang" một tiếng đập mạnh xuống mặt đất đóng băng, nước sạch b.ắ.n tung tóe!
Hắn giống như một con dã thú chọc giận , trong cổ họng phát một tiếng gầm nhẹ trầm thấp, cả giống như mũi tên rời cung lao tới, mang theo khí thế cuồng bạo xé xác giống đực .
"Buông cô !" Hoa Hàn gầm lên, móng vuốt sắc bén bật .
Giống đực đang ôm Bạch Loan Loan lập tức xoay , thiên phú chi lực trong nháy mắt điều động.
"Hoa Hàn, dừng tay!" Giọng gấp gáp của Bạch Loan Loan vang lên, đồng thời giãy khỏi vòng tay của giống đực , chắn ở giữa hai .
Nàng đôi mắt đỏ ngầu của Hoa Hàn, vội vàng giải thích: "Đừng động thủ! Chàng là thú phu của !"
Thú phu?
Hai chữ như nước đá dội từ đầu xuống, trong nháy mắt dập tắt cơn giận cuồng bạo của Hoa Hàn, nhưng mang đến cái lạnh thấu xương hơn.
Lúc mới rõ dung mạo của giống đực lưng Bạch Loan Loan.
Cao lớn, tuấn, trong mắt cũng đang mang theo ý vị dò xét về phía .
Gương mặt ... chính là Doãn Trạch, một trong sáu vị thú phu của Bạch Loan Loan.
Bọn họ... tìm tới ?
Hoa Hàn chỉ cảm thấy như dội một chậu nước lạnh lên đầu.
Hắn còn trái tim của Loan Loan, thú phu của cô tới .
Hắn còn cơ hội ?
Doãn Trạch vốn dĩ tràn đầy cảnh giác và đề phòng đối với con hồ ly giống đực đang tỏa địch ý, rõ ràng ý đồ với Loan Loan mắt .
Theo bản năng che chở Bạch Loan Loan lưng, giống cái giữ c.h.ặ.t cánh tay : "Doãn Trạch, sẽ hại , là và Giảo Ẩn cứu ."
Khi thấy câu "là cứu nàng", ý lạnh trong mắt Doãn Trạch trong nháy mắt tan biến, đó là sự cảm kích chân thành.
Hắn bước lên một bước, thực hiện một lễ tiết bày tỏ lòng ơn cao nhất của thú nhân đối với Hoa Hàn: "Cảm ơn... Vô cùng cảm ơn cứu giống cái của . Ân tình , Doãn Trạch ghi nhớ trong lòng! Từ nay về , nếu bất kỳ nhu cầu gì, Doãn Trạch tuyệt đối chối từ."
Thái độ của thành khẩn và tôn trọng.
Hoa Hàn cố nén sự hoảng loạn và chua chát trong lòng, miễn cưỡng nặn một nụ coi như đúng mực, khách sáo đáp : "Đây là việc nên , cần cảm ơn."
Hắn ngoài miệng ứng phó, nhưng trái tim như chìm vực sâu băng giá thấy đáy, ánh mắt bắt đầu quét xung quanh, cố gắng tìm kiếm mấy vị thú phu khác của Bạch Loan Loan.
"Loan Loan, bọn Chúc Tu tạm thời qua . Vùng biển đó bão tố quá mạnh, cũng chỉ miễn cưỡng qua, thể cõng bọn họ qua đây..."
Doãn Trạch lập tức giải thích cho Bạch Loan Loan, bọn Chúc Tu đến, mà là qua .
Hoa Hàn ở bên cạnh dựng thẳng tai, lọt hết tất cả những điều .
Lời của Doãn Trạch giống như một tia sáng yếu ớt chiếu rọi bóng tối bao trùm phía .
Khóe miệng đang căng thẳng giãn , may quá may quá mấy tên thú nhân cường đại đến, nếu chỉ một Doãn Trạch, vẫn còn cơ hội.
Hắn lập tức đổi vẻ mặt tươi , ân cần mời Doãn Trạch nhà: "Bên ngoài lạnh, nhà từ từ ."
Bạch Loan Loan nắm tay Doãn Trạch xoay : ", nhà ."