Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 362: Cuộc Gặp Gỡ Của Mẹ Con, Người Thực Sự Là Mẫu Thân Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:43:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Về mấy nhóc con, cô nửa điểm ký ức liên quan đều .

Trong lòng đặc biệt áy náy.

Ôm nhóc con , căn bản hề buồn ngủ.

Doãn Trạch nhận giống cái trong lòng vẫn luôn ngủ, thấp giọng : "Trời quá muộn , ngủ ... Ngày mai sẽ giữ nhóc con , nàng tỉnh chuyện với nó."

"Thiếp buồn ngủ, chính là nó nhiều hơn chút."

Ánh mắt cô thể dời khỏi nhóc con trong lòng.

Hổ con là ấu tể nữa, là một nhóc con choai choai, xuống đều sắp dài bằng cô.

nó vẫn giống như một nhóc con rúc trong lòng cô, dường như tham luyến cái ôm của cô.

Rõ ràng đ.á.n.h thức nó, nhưng cô khắc chế , vẫn là ôm lấy, vùi đầu trong bộ lông của nó.

Cứ chằm chằm nhóc con hưng phấn đến nửa đêm về sáng, Bạch Loan Loan mới dần dần cơn buồn ngủ.

Mơ mơ màng màng, cô nhận giống đực bên cạnh cũng ngủ.

Nàng vươn tay qua, nắm lấy tay , mơ mơ màng màng : "Doãn Trạch, ngày mai nhất định... nhất định giúp giữ nhóc con . Thiếp ôm nó lúc nó tỉnh táo."

Doãn Trạch nhẹ nhàng vỗ eo nàng: "Được, nàng an tâm ngủ ."

Cơn buồn ngủ đến là đến, cô thật sự quá buồn ngủ.

Đợi đến khi cô mở mắt, nhận trong lòng thiếu chút đồ vật.

Cả lập tức tỉnh táo, xoay dậy.

"Doãn Trạch, nhóc con ?"

Vừa xong, liền thấy Doãn Trạch ghế đá trong phòng, mà mặt đất bên cạnh đang một nhóc con sấp.

Trong nháy mắt cô mở miệng, nhóc con nhảy dựng lên, c.ắ.n chân Doãn Trạch, c.ắ.n kéo, trong miệng còn phát tiếng gầm gừ.

Dường như đang thị uy, dường như đang nổi giận.

cũng chỉ c.ắ.n một cái như , nó giọng của giống cái, lập tức nhả .

Có chút chột rụt cổ về phía .

Buổi sáng lúc tỉnh , nó giống như ngày đầu tiên sợ hãi cảnh xa lạ, trực tiếp bỏ chạy.

Hôm nay tỉnh , nó thả lỏng hơn chút, luyến tiếc rời khỏi cái ôm của giống cái, tham luyến sấp thêm một lát.

Sau đó... giống đực đáng ghét bên cạnh cô phát hiện.

Nếu nó còn trưởng thành, nó nhất định sẽ thua giống đực .

Nhận ánh mắt của giống cái, hổ con xoay chạy.

Đáng tiếc nhảy lên, Doãn Trạch túm trở về.

Bạch Loan Loan tranh thủ thời gian tới, trấn an hổ con: "Nhóc con, con đừng chạy, cẩn thận thương."

Dưới sự tỉnh táo, đối với sự tới gần của giống cái, hổ con biểu hiện chút kháng cự.

ngừng lui , chột cũng cô.

Bạch Loan Loan nhận xong, trong lòng giống như kim đ.â.m một cái.

Chẳng lẽ là cô một ? Cho nên nhóc con mới kháng cự cô như , chỉ dám tới gần khi cô ngủ say.

nên nha!

Lấy sự hiểu của cô đối với chính , cô hẳn là sẽ chuyện gì quá đáng với con ruột của .

Cô từng bước một tới gần, nhưng dừng ở nơi cách nó ba thước.

Trên mặt vẫn giữ nụ , ôm gối xổm xuống, dường như kéo gần cảm giác cách với nhóc con.

"Nhóc con, là mẫu của con nha! Tại cho mẫu ôm một cái?"

Hổ con hai chữ "mẫu ", con mắt lập tức trừng đến tròn xoe.

Giống cái là mẫu của nó ?

Từ từ hiểu chuyện, nó thấy ấu tể khác do mẫu và phụ thú cùng nuôi nấng.

bên cạnh bọn nó chỉ Khâu thúc vẫn luôn chăm sóc bọn nó.

Nó từ khi bắt đầu nhớ sự việc thì từng gặp qua mẫu , phụ thú cũng là thỉnh thoảng mới thể tới một .

Từ từ lớn lên, nó thấy những nhóc con mẫu ôm trong lòng , nó thừa nhận, nhưng nó cũng một mẫu .

Mẫu của nó sẽ là dáng vẻ gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-362-cuoc-gap-go-cua-me-con-nguoi-thuc-su-la-mau-than-sao.html.]

Nó càng mong mỏi, thì càng thất vọng.

Dần dần, nó tự với nghĩ nữa, mẫu gì ghê gớm .

Khi giống cái xuất hiện, nó cũng , sẽ thở của cô hấp dẫn.

Hóa ... cô chính là mẫu của .

Nhìn xem xem, hốc mắt hổ con đỏ lên.

Ngoảnh mặt cô.

Bạch Loan Loan bộ dáng của nó, trong lòng cũng khó chịu.

"Nhóc con, mẫu quên mất nhiều chuyện, xin , nhưng sẽ rời xa con nữa."

Hổ con vụt một cái đầu , đôi mắt hổ tròn vo b.ắ.n ánh sáng khát vọng: "Người... thật sự rời xa bọn con?"

Nghe giọng trẻ con non nớt, Bạch Loan Loan vui vẻ cong mắt, liên tục gật đầu: "Ừ, mẫu rời xa các con. Bây giờ qua đây, để mẫu ôm một cái ?"

Rõ ràng còn biệt nữu, bây giờ nhăn nhăn nhó nhó, qua bỏ xuống mặt mũi.

Bạch Loan Loan mềm lòng đến rối tinh rối mù, con của cô thật sự giống như thiên sứ .

Nhìn qua là phụ lòng bọn nó, với bọn nó.

nó vẫn dễ dàng tha thứ cho như .

Ngay tại lúc hổ con bước bước chân nhỏ sắp đến bên cạnh cô, cửa sổ gạt , đồng thời chui ba cái đầu.

Một cái to bằng hổ con, hai cái khác nhỏ hơn nhiều.

Bọn nó thấy tình cảnh bên trong dường như là dọa sợ, lập tức rụt đầu về.

dường như lo lắng hổ con bên trong, bọn nó nhanh nữa chui .

Hổ con ở phía , nó hướng về phía Bạch Loan Loan và Doãn Trạch nhe răng trợn mắt: "Các ngươi là ai? Mau thả , nếu c.ắ.n c.h.ế.t các ngươi."

xong, phía truyền đến hai giọng nhỏ chỉnh tề: ", các ngươi mau thả , nếu bọn liền c.ắ.n... c.ắ.n các ngươi!"

Thân hình hai tên nhóc quá lớn, nửa điểm lực uy h.i.ế.p cũng , nhưng bọn nó vẫn giống như trưởng của thẳng lưng, biểu cảm hung ác.

Trông cực kỳ đáng yêu.

Bạch Loan Loan tranh thủ thời gian lên từ đất, nhóc con vì cứu trai tiếc để bản cũng rơi nguy cảnh , tràn đầy vui mừng.

"Đại ca... đại ca nhanh lên nha! Mau nhảy lên đây."

Mèo con quên nhắc nhở hổ con mặt đất, phảng phất như Bạch Loan Loan và Doãn Trạch thấy .

Bạch Loan Loan nhịn "phụt" một tiếng tiếng.

"Ngươi... ngươi cái gì? Ta bảo ngươi mau thả ."

Hổ con mặt đất lập tức : "Các con đừng rộn, mẫu ... mẫu là mẫu của chúng ."

Mấy nhóc con thật cũng ngửi thấy mùi hương mẫu .

Mùi vị đó khiến bọn nó cảm thấy quen thuộc, an tâm.

đại ca còn đang ở trong nguy hiểm, bọn nó xem nhẹ ảnh hưởng của mùi hương đối với bọn nó.

"Đại ca... đại ca cái gì?"

Hổ con bàn há to miệng quên khép .

Sau khi con mắt dời đến Bạch Loan Loan, chớp cũng chịu chớp.

Bạch Loan Loan theo bản năng tới gần bọn nó.

ba nhóc con cũng đều theo bản năng bài xích cô, đồng thời lui về phía .

Bạch Loan Loan đành dừng bước .

"Ba đứa các con xuống đây, mẫu hẳn là mẫu của chúng , các con ngửi mùi hương mẫu xem."

Ba ấu tể sớm ngửi thấy , chẳng qua là bọn nó đang cố gắng xem nhẹ.

khi đại ca nhắc nhở, sự bài xích và kháng cự của bọn nó đối với Bạch Loan Loan rõ ràng giảm bớt nhiều.

Động đậy đầu tiên là một con mèo con.

Nó nhảy từ bàn xuống, trực tiếp đến mặt Bạch Loan Loan.

Dùng móng vuốt nhỏ cào chân cô, ngẩng đầu cô: "Người thật sự là mẫu của bọn con ?"

 

 

Loading...