Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 360: Hổ Con Lén Lút, Tình Mẫu Tử Thiên Bẩm

Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:43:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Loan Loan cũng thấy nó, đầu hổ não hổ trông cực kỳ đáng yêu.

Cô dứt khoát xổm xuống, vẫy tay với nó: "Hổ con, đây."

Hổ con gương mặt tươi xinh của giống cái, ma xui quỷ khiến thế nào bước chân tiến về phía cô.

mới đến gần, nó bỗng nhớ tới lời cảnh cáo của phụ thú.

Không tùy tiện tiếp cận thú nhân bên ngoài, những thú nhân chừng sẽ hại nó.

Nghĩ đến đây, bốn chân nó dùng sức nhảy vọt lên, trực tiếp nhảy xa ba mét, đó ánh mắt kinh ngạc của Bạch Loan Loan chạy nhanh như bay, cho đến khi thấy bóng dáng nữa.

Bạch Loan Loan kinh ngạc dậy, nhóc con đáng yêu, rõ ràng cô cảm giác qua, nhưng , đột nhiên giống như dọa sợ, xoay bỏ chạy.

Cô nhún vai, xoay nhà.

Hổ con chạy một đoạn xa mới dừng , trốn bức tường đá lặng lẽ quan sát giống cái .

kỳ lạ, nó vẫn luôn ghi nhớ lời dặn dò của phụ thú, đối với thú nhân khác đều đề phòng.

khoảnh khắc thấy giống cái , nó quên sạch.

Hơn nữa, hình như nó ngửi thấy cô một mùi hương quen thuộc khiến nó vô cùng hoài niệm...

Là gì nhỉ?

ngửi xem .

Bạch Loan Loan và Doãn Trạch ăn xong đồ ăn, liền định rửa mặt ngủ.

Cô rúc trong lòng Doãn Trạch, ngón tay túm lấy váy da thú của : "Hôm nay thái độ của giống đực chút kỳ quái."

"Ừ, kỳ quái thế nào?" Doãn Trạch nhẹ nhàng vỗ lưng cô, dỗ dành cô giấc ngủ.

Động tác của từ trúc trắc lúc ban đầu trở nên vô cùng thành thạo.

Ánh mắt hình như chút oán hận, hình như... cũng .

thể từ trong ánh mắt của bắt giữ chính xác cảm xúc của đối phương.

"Vậy thì đừng nghĩ nữa, chúng từ từ ngóng, sẽ thôi."

"Vâng." Bạch Loan Loan ngáp một cái, chút buồn ngủ.

Sau đó cũng rốt cuộc gì, mơ mơ màng màng ngủ trong lòng .

Động tác của Doãn Trạch chậm , cũng định nhắm mắt ngủ, bỗng nhiên, thấy một trận tiếng động nhỏ.

Anh nheo mắt, liếc về phía cửa sổ, đó nhắm mắt .

Trong nhà đá chìm một mảnh tĩnh mịch.

Không bao lâu , một trận tiếng động nhỏ truyền đến.

Hổ con dùng sức ủi cửa sổ , đó lặng lẽ thò một cái đầu .

Dường như đang xác nhận thú nhân bên trong ngủ .

Nó giữ tư thế thò nửa cái đầu thật lâu, khi xác định thú nhân bên trong phát hiện nó.

Nó mới cẩn thận từng li từng tí chui cả .

Sau đó nhảy xuống đất.

Không là đụng cái gì, phát một tiếng vang nhỏ.

Hổ con tự cũng giật nảy , vội vàng trốn ghế đá quan sát động tĩnh trong phòng.

Phát hiện thú nhân bên trong ngủ say, lúc mới to gan tiếp tục về phía .

Mùi hương giống cái càng ngày càng rõ ràng, mỗi khi đến gần một bước, đều khiến nó tham lam hít hà.

Mùi hương giống như khắc sâu trong đầu nó, khiến nó nảy sinh một loại ỷ , tới gần, chạm ...

Giờ khắc , nó quên mất lời cảnh cáo của phụ thú, bước chân càng lúc càng nhanh, nhanh tới mép giường đá.

Nó ngẩng đầu giống cái giường đá, bỗng nhiên dùng sức, hình còn nhỏ nhắn dễ dàng nhảy đến bên cạnh cô.

Nó cúi đầu giống cái đang ngủ say mặt, hốc mắt hiểu đỏ lên.

Tiếp đó nó chú ý tới một đôi tay đang ôm lấy giống cái.

vui, thế là vươn móng vuốt gạt tay .

Cuối cùng, giống cái còn thứ gì khác, nó sấp xuống, sát gần cô, móng vuốt cũng tự chủ mà đặt lên cô.

Hơi thở giống cái khiến nó thả lỏng, quên mất cũng đang ở nhà, mí mắt càng ngày càng nặng, dần dần còn ngáy o o...

Thú nhân duy nhất còn tỉnh táo trong cả căn phòng chỉ còn Doãn Trạch.

Anh vốn tưởng rằng là thú nhân trong bộ lạc chuyện .

Kết quả từ cửa sổ chui là một nhóc con choai choai.

Anh nhóc con tay chân vụng về nhảy , cũng chuyện gì khác, cứ thế bò đến bên cạnh Loan Loan xuống, còn gạt tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-360-ho-con-len-lut-tinh-mau-tu-thien-bam.html.]

Nhóc con ... nhà ai ?

Đêm hôm khuya khoắt ngủ ở nhà , chạy lên giường bọn họ cái gì?

Doãn Trạch đều chọc , đang định đưa tay túm nhóc con dậy.

Bỗng nhiên ngửi thấy mùi hương quen thuộc.

Cả cứng đờ tại chỗ.

Nhóc con ... là của Loan Loan!

Sắc mặt cũng lắm, chỉ là trong cảnh tối tăm rõ lắm.

Anh từng nghĩ tới Loan Loan khả năng kết lữ, thậm chí chỉ một thú phu.

lúc bọn họ tới đây, một cẩn thận bắt gặp cô đang tắm rửa sông.

Tuy rằng chỉ liếc qua một cái, liền lập tức tránh .

thấy rõ ràng, cô một cái khắc hình (dấu ấn bạn đời) cũng .

Lúc khi rời , trong lòng vô cùng vui vẻ.

Loan Loan khắc hình, bên cạnh cô thú phu.

Nếu cô nguyện ý, khi và cô kết lữ, sẽ đưa cô khắp mỗi một nơi mảnh đại lục .

sự xuất hiện của nhóc con phá vỡ tất cả nhận thức đó của .

Loan Loan chỉ kết lữ, còn ấu tể.

Bàn tay bắt nhóc con cũng thu trở về.

Đó là con của cô, tư cách gì đuổi nó ?

Thậm chí, và Loan Loan đều trở thành bạn đời chân chính.

Trong lòng giống như thứ gì đó chặn , ánh mắt dời khỏi hai con đang ngủ ngon lành giường.

Trước khi , còn đắp một tấm chăn mỏng lên bọn họ.

Sau đó mới xuống giường, mở cửa ngoài.

Hổ con ngủ một giấc tỉnh dậy, bên ngoài trời đều sáng.

Mơ mơ màng màng còn ủi ủi trong lòng Bạch Loan Loan.

Bạch Loan Loan ngủ ngon, tay vớt một cái, ôm c.h.ặ.t nó trong lòng.

Mũi ngửi thấy mùi hương cô, sự mơ màng trong mắt hổ con tan biến, nó chớp mắt chằm chằm mặt giống cái.

Cô... là ai?

Tại thấy cô, nó khống chế sự vui vẻ và tới gần.

Hổ con cứ thế chằm chằm mặt Bạch Loan Loan.

Sau khi thấy cô nhíu mày, lập tức chui từ trong lòng cô, giống như dọa sợ, nhảy lên bệ cửa sổ, trực tiếp chui ngoài.

Bạch Loan Loan từ từ tỉnh , tỉnh dậy chuyện đầu tiên là trong lòng .

trong lòng trống .

Vừa cô cảm giác ôm một cục lông xù xù?

Không thì thôi, cô cho rằng mơ.

Ngáp một cái dậy, trong phòng bóng dáng Doãn Trạch.

Chậm rãi, cô tới cửa, mở cửa ngoài.

Cái vươn vai còn xong, cô thấy Doãn Trạch giống như một bức tượng điêu khắc bậc thang đá ngoài cửa nhúc nhích.

Doãn Trạch, đây gì?

Doãn Trạch từ từ đầu, ánh mắt rơi mặt cô.

Anh gì, nhưng Bạch Loan Loan vẫn nhận giống bình thường lắm.

Thế là, cô đến bên cạnh xuống: "Sao ? Trông vẻ vui."

Doãn Trạch nhắm mắt , hít một , dường như là chỉnh lý cảm xúc của .

Hắn đưa tay nắm lấy tay Bạch Loan Loan: "Loan Loan, một chuyện, suy nghĩ cả đêm, vẫn quyết định cho nàng ."

"Chàng ở đây cả đêm?" Bạch Loan Loan nhướng mày.

"Ừ," Doãn Trạch mím c.h.ặ.t khóe miệng, chằm chằm mặt cô một lúc lâu.

"Loan Loan, tối hôm qua, thấy hài t.ử của nàng ."

 

 

Loading...