Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 324: Màn Tranh Sủng Của Các Thú Phu
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:41:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bóng dáng quen thuộc nơi cửa hang lọt tầm mắt, khuôn mặt tái nhợt của Kim Dực trong nháy mắt thắp sáng, đôi mắt ảm đạm vì cơ thể bình phục cũng một nữa tỏa ánh hào quang.
Hắn theo bản năng chống dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống từ đầu vai, lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc đầy vết thương.
"Loan Loan..."
Giọng của khàn khàn nhưng dịu dàng, dường như cái tên trăn trở ngàn vạn nơi đầu môi.
Hắn định xốc chăn xuống giường, động tác động đến vết thương cũng để ý.
"Chàng đừng cử động."
Bạch Loan Loan ba bước thành hai bước tới bên giường , ngón tay thon dài nhẹ nhàng ấn lên vai .
"Cơ thể mới hồi phục một chút, mau ch.óng dưỡng cho ."
Kim Dực chăm chú đôi mắt lo lắng của nàng, khuôn mặt lạnh lùng như băng tuyết tan chảy: "Ừm, nàng."
Khóe miệng cong lên một nụ hiếm thấy, thuận thế nắm lấy bàn tay nàng đang định rụt về, bàn tay to lớn bao trọn lấy bàn tay mềm mại của nàng.
Ngón cái vô thức vuốt ve mu bàn tay nàng, giống như đang xác nhận sự tồn tại chân thực của nàng.
"Khụ khụ!"
Viêm Liệt cố ý phát tiếng ho khan khoa trương, vắt chéo chân ghế đá bên cạnh, ánh mắt mấy thiện cảm chằm chằm Kim Dực.
Tuy nhiên ánh mắt của Kim Dực dường như dính c.h.ặ.t lên Bạch Loan Loan, ngay cả một cái liếc mắt cũng chia cho .
Mãi cho đến khi Viêm Liệt giậm chân lên ghế đá thình thịch, Kim Dực mới miễn cưỡng dời tầm mắt khỏi mặt Bạch Loan Loan.
"Nghe ngươi cũng thương nặng?" Hắn lịch sự hàn huyên.
"Ừ, hơn ngươi một chút." Viêm Liệt bĩu môi, theo bản năng gãi gãi cánh tay vẫn còn ngứa.
Hắn thương nặng, nhưng thứ bột ngứa c.h.ế.t tiệt quả thực mạng, bài học nhớ kỹ , tuyệt đối !
Viêm Liệt còn tiếp, phát hiện Kim Dực chuyển ánh mắt trở , chớp mắt chằm chằm Loan Loan.
Kim Dực giống cái yêu thương với ánh mắt rực lửa.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuộn trào vô lời , cho nàng lúc hôn mê trong mỗi giấc mơ của đều nàng, hỏi nàng từng lo lắng cho ...
Viêm Liệt giống như một bức tượng đá vướng víu sừng sững ở đó, khiến tất cả những lời riêng tư của đều nghẹn trong cổ họng.
"Thiếu tộc trưởng, ngươi cũng giỏi giấu thật đấy." Hắn cố ý kéo dài giọng điệu, "Có lúc thú triều, rơi xuống đáy vực, ngươi bảo vệ Loan Loan mấy ngày đó thích nàng ?"
Trong động chốc lát yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng củi lửa cháy lách tách.
Kim Dực lập tức trả lời, mà sâu mắt Bạch Loan Loan, ánh mắt chăm chú đó dường như thế gian chỉ còn một nàng.
"Phải."
Giọng trầm thấp mà kiên định, hề chút do dự.
Hắn nhớ rõ từng chi tiết: Lúc thú triều ập đến đốt ngón tay nàng trắng bệch khi nắm c.h.ặ.t d.a.o xương, lúc đối mặt với mãnh thú tấn công bước chân nàng run rẩy nhưng chịu lùi bước, lúc gác đêm nàng cố nén cơn buồn ngủ đắp da thú cho đầy dịu dàng.
Ban đầu chỉ là thưởng thức, mãi cho đến khi thấy ánh sáng lưu chuyển trong mắt nàng lúc nàng ở chung với các thú phu, thấy sự mật khi nàng nhón chân dựa lòng bọn họ.
Khi đó cảm giác nóng rực xa lạ bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c khiến hoảng hốt mê mẩn.
Về , tưởng rằng bọn họ sẽ còn giao tập nữa.
Không ngờ Hùng Tông hạ t.h.u.ố.c nàng.
Làn da trắng như tuyết mềm mại của nàng, còn hàng mi run rẩy , đôi môi vô thức c.ắ.n c.h.ặ.t khi động tình...
Tất cả ký ức về nàng như dấu ấn khắc sâu tận sâu trong linh hồn , quên cũng quên .
Từ lúc đó, nàng chiếm trọn trái tim , trái tim còn chứa ai khác nữa.
Viêm Liệt Loan Loan tràn đầy quan tâm chăm sóc Kim Dực, ở phía hờn dỗi.
Hắn giận chính lúc đó tại rơi xuống sơn cốc, uổng công tạo cơ hội cho Kim Dực.
Tuy rằng bên cạnh Loan Loan sẽ còn thú phu khác, nhưng trong lòng vẫn cứ buồn bực.
"Viêm Liệt, bên trong đợi ?"
Nàng nhận bầu khí vi diệu giữa hai giống đực, chuyện với Kim Dực một lát, Viêm Liệt ở bên cạnh thấy trong lòng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-324-man-tranh-sung-cua-cac-thu-phu.html.]
"Trong mắt Viêm Liệt lộ biểu cảm tủi , giây tiếp theo Bạch Loan Loan : 'Về nhà sẽ thưởng cho .'"
"Biểu cảm của Viêm Liệt lúc mới đổi sắc mặt: 'Được, Loan Loan, nàng.'"
Nói xong, phảng phất như vô cùng hào phóng, về phía bên trong Vu Động.
"Đột nhiên bảo bọn họ chấp nhận , lẽ còn cần một quá trình."
"Ta hiểu, đổi là , cũng thể thờ ơ, nhưng mà, Loan Loan, sẽ để nàng đổi ý ."
Miệng thì kiên định như , nhưng tay nắm lấy nàng rõ ràng siết c.h.ặ.t thêm vài phần.
"Nàng buồn cong khóe miệng: 'Ta cũng sẽ cho cơ hội đổi ý.'"
"Vậy... đợi hồi phục, nàng thật sự sẽ kết lữ với ?"
Đôi mắt thụy phượng của vô cùng xinh , lúc chăm chú khác, thâm tình vô hạn.
"Ừm, đợi hồi phục, sẽ kết lữ với , lời giữ lời."
Khóe miệng Kim Dực càng cong càng cao.
Giống đực dường như đều dễ thỏa mãn và vui vẻ, Bạch Loan Loan hạnh phúc tràn ngập mặt , nàng cũng lây nhiễm, đôi mắt cong lên.
Sau đó ghé sát , môi dán lên môi : "Muốn hôn ?"
Kim Dực gần như lập tức dùng cánh tay ôm lấy nàng, nụ hôn cũng theo đó rơi xuống.
Bạch Loan Loan còn tưởng Kim Dực là một giống đực hàm súc, nàng chỉ trêu chọc , xem dáng vẻ mất kiểm soát của .
Kết quả nàng đùa quá trớn , căn bản hề hàm súc.
Cánh tay vòng nàng trong lòng, ngừng sâu thêm nụ hôn .
Bạch Loan Loan hôn đến choáng váng, quên mất thời gian.
Mãi cho đến khi phía truyền đến tiếng ho khan của Viêm Liệt.
Đầu óc nàng tỉnh táo một chút, giơ tay đẩy đẩy Kim Dực đang ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Kim Dực vẫn lưu luyến rời, chịu buông .
Qua một hồi lâu, Kim Dực mới thở hổn hển kéo một chút cách: "Ngày mai thể hồi phục , ... đến nhà nàng dưỡng thương."
"Được thôi," Vu Động quả thực tiện.
May mà thú nhân khác , tuy mức độ mật , các thú nhân đều quen mắt.
nàng là con , vẫn quá quen với việc vây xem khi mật với thú phu của .
"Ý là... đến nhà nàng." Kim Dực sợ nàng hiểu, cố ý rõ ràng.
"Bạch Loan Loan nâng mặt , gật đầu: 'Ta , đến chỗ dưỡng thương cũng , như thăm nom chăm sóc cũng tiện.'"
Kim Dực lập tức đà lấn tới: "Vậy bây giờ cùng nàng..."
"Không , thương nặng, dưỡng thêm một ngày nữa. Hôm nay bên ngoài tuyết cũng rơi khá lớn, sợ lạnh."
Tuy rằng chút tiếc nuối hôm nay thể theo Loan Loan về, nhưng nghĩ đến ngày mai là thể lấy danh nghĩa thú phu của Loan Loan dọn nhà nàng, từ nay về , thể quang minh chính đại, giống như Viêm Liệt, Chúc Tu, Tân Phong bọn họ bảo vệ nàng.
Nghĩ thôi, tất cả đều thể chấp nhận .
"Được, ngày mai sẽ về nhà."
"Loan Loan, tuyết rơi càng lúc càng lớn , Tân Phong sẽ lo lắng cho nàng đấy, chúng về thôi."
"Được, về ngay đây."
"Bạch Loan Loan dậy, đắp chăn kỹ cho : 'Dưỡng cơ thể cho , ngày mai tộc vu đồng ý cho rời , mới đồng ý cho đến nhà.'"
Nghe nàng , Kim Dực lập tức dùng da thú quấn c.h.ặ.t lấy , sợ lạnh bệnh nặng thêm.
Bạch Loan Loan thấy thế, lúc mới yên tâm cáo từ .
"Bước khỏi Vu Động, Viêm Liệt liền nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, chút tủi lên án: 'Loan Loan, nàng Kim Dực , liền quên mất .'"