Ác Nữ Vừa Kiều Lại Vừa Ngọt, Toàn Đại Lục Thú Phu Luân Hãm - Chương 278: Bản Lĩnh Chọc Tức Người Khác
Cập nhật lúc: 2026-02-05 16:40:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Bạch Loan Loan và các thú phu của trở về bộ lạc, sự náo nhiệt của Lễ hội Bội thu vẫn đang tiếp diễn.
Các thú nhân qua vui vẻ trò chuyện, đám ấu tể đuổi bắt nô đùa, thỉnh thoảng lấy một miếng thịt tươi non từ tay thú nhân trưởng thành...
Trong bầu khí náo nhiệt như , ai Bạch Loan Loan trải qua những gì.
Nhóm bọn họ lặng lẽ trở về ngôi nhà đá đang ở.
Thạch Hoa ở trong nhà thấy tiếng động, lập tức vui mừng với thú phu của : "Là chị Loan Loan về ."
Nói xong, cô dậy chạy .
Mộc Phong bất lực, ôm con đuổi theo phía : "Nàng chậm chút, về thì nữa, nàng đừng để ngã."
Thạch Hoa để ý đến , khi Bạch Loan Loan nhà xuống chạy tới.
"Chị, cuối cùng chị cũng về , thương ?"
Thạch Hoa nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, ánh mắt lo lắng đ.á.n.h giá cô từ xuống .
Thấy cô sạch sẽ, dường như thương mới thở phào nhẹ nhõm.
Bạch Loan Loan vỗ vỗ mu bàn tay cô : "Chị , những thú nhân gây rắc rối cho chị là nhắm Thiếu tộc trưởng, chị Trác Linh hãm hại nên bọn họ mới thuận tiện bắt chị."
Nghe là Trác Linh hãm hại, khuôn mặt nhỏ nhắn thật thà, ít khi tức giận của Thạch Hoa cũng nhiễm lửa giận.
"Tại cô cứ luôn gây khó dễ cho chị ?"
Rõ ràng chị Loan Loan chẳng gì cả, đối với giống cái khả năng sinh sản như cô cũng , nhưng Trác Linh luôn khó chị Loan Loan.
Vốn dĩ từ nhỏ cô quen nhẫn nhịn, từ chối khác.
bây giờ cô quyết định, tuyệt đối thêm một câu nào với Trác Linh, gặp mặt cũng đường vòng.
Nếu cô còn đến nhà , cô nhất định sẽ mở cửa cho cô .
Bạch Loan Loan thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phồng lên vì tức giận, đang nghĩ gì.
Nhịn : "Tỷ còn hai câu, giận cái gì?"
"Là ngờ Trác Linh xa như , nghĩ rằng chúng đều đến từ một bộ lạc, từ chối sự nhiệt tình của nàng , nhưng nàng đối xử với tỷ như ... Sau , ... sẽ bao giờ để ý đến nàng nữa."
Thạch Hoa giống như một cô bé đang dỗi hờn, Bạch Loan Loan kéo cô xuống.
Cô dựa , nhướng mày, đầy ẩn ý: "Chắc cũng còn nữa ."
Thạch Hoa chớp mắt, dường như hiểu: "Chị, chị gì cơ?"
"Lúc đó chị và cô đều bắt, Thiếu tộc trưởng Kim Dực đang giao thiệp với những thú nhân tộc Gấu , Trác Linh cô lén lút bỏ trốn, dã lang c.ắ.n xuyên đùi, khi đưa về mất nhiều m.á.u, e là sống nổi..."
Thạch Hoa kinh ngạc há miệng, dường như tiêu hóa tin tức .
Càng ngờ Trác Linh sẽ rơi kết cục như .
"Lát nữa chị đến Vu Động xem Trác Linh thương nặng ."
Không nặng thì cô bồi thêm một đao.
Thạch Hoa lập tức : "Vậy cùng tỷ."
Bạch Loan Loan từ chối: "Được, lát nữa chúng cùng ."
Đám ấu tể sớm vây quanh, dựa chân cô, kêu "ư ử" ngừng.
Đám rắn con cũng sớm quấn lên cô, ngửi mùi hương ngọt ngào thú mẫu, chúng đều cảm thấy thật thỏa mãn.
Bạch Loan Loan bế từng đứa nhỏ chân lên hôn lấy hôn để, nhào nặn đôi tai nhỏ lông xù của chúng.
"Một lát nữa còn ngoài một chuyến, tối về chơi với các con ?"
Đám ấu tể đồng thanh "ư ử", rõ ràng là đồng ý.
Bạch Loan Loan đành chơi với các con , vuốt ve từng đứa một lượt.
Cô phát hiện chỉ đám ấu tể lông xù thích cô vuốt ve, ngay cả đám rắn con, cô vuốt qua vuốt , cũng sẽ thoải mái nheo mắt.
Ôm ấp đám nhỏ và trò chuyện với Thạch Hoa một tiếng đồng hồ, Thạch Hoa đưa con cho Mộc Phong, bảo đưa con về.
"Muội cùng tỷ đến Vu Động một chuyến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-vua-kieu-lai-vua-ngot-toan-dai-luc-thu-phu-luan-ham/chuong-278-ban-linh-choc-tuc-nguoi-khac.html.]
Mộc Phong yên tâm: "Vậy cùng các nàng nhé."
"Không cần, cùng tỷ..."
Mộc Phong còn gì đó, Bạch Loan Loan trấn an : "Lát nữa thú phu của sẽ cùng chúng , cứ ở nhà trông con ."
Sau khi thống nhất, Bạch Loan Loan ba thú phu của .
Tân Phong đang chuẩn bữa tối cho họ, Chúc Tu và Viêm Liệt đang thuộc da thú.
Bạch Loan Loan quét mắt một vòng, đó bước nhẹ đến mặt Viêm Liệt và Chúc Tu.
"Bây giờ đến Vu Động một chuyến, ai cùng ."
Nếu là đây, Viêm Liệt chắc chắn sẽ tích cực hưởng ứng, nhưng hôm nay miệng động đậy, lên tiếng.
Chúc Tu đặt tấm da thú trong tay xuống, trực tiếp : "Ta cùng nàng."
Bạch Loan Loan đáp một tiếng "Được".
Ánh mắt quét qua Viêm Liệt, nhận trạng thái của đúng.
Trong lòng rõ vẫn buông bỏ bóng ma do hai sự cố để .
Vì thế ghé sát mặt , hôn lên má một cái: "Vậy và Chúc Tu , cùng đến chỗ khác."
Viêm Liệt gật đầu, cố gắng duy trì nụ rạng rỡ mặt, nhưng nụ rõ ràng chạm đến đáy mắt.
"Được."
Trong lòng Bạch Loan Loan khẽ thở dài, còn thêm gì đó, tay bàn tay lạnh nắm lấy.
"Đi thôi, lát nữa trời tối."
Bạch Loan Loan đành gật đầu: "Được, chúng qua đó ."
Sau khi khỏi hang, Bạch Loan Loan cùng Thạch Hoa, Chúc Tu theo hai giống cái, ánh mắt như tùy ý nhưng thực chất đang chú ý động tĩnh xung quanh.
Vu Động cách nơi ở của bọn họ xa lắm.
Đi bộ cũng chỉ mất hai ba phút là đến.
Trong động truyền đến tiếng kêu gào đau đớn, mà giọng đó Bạch Loan Loan quen thuộc vô cùng.
Khóe miệng cô cong lên, xách váy bước lên bậc thang, Vu Động .
Vu y trong động thấy cô, đều nhận cô là giống cái bên cạnh tộc trưởng trong bữa tiệc tối.
Biết phận cô bất phàm, các vu y nhao nhao gật đầu chào hỏi cô.
Bạch Loan Loan lượt đáp , chủ động mở miệng rõ mục đích đến: " đến xem giống cái Trác Linh, vết thương của cô chữa ?"
Các vu y tưởng cô là bạn của Trác Linh, đang quan tâm đến tình hình vết thương của cô .
Nhao nhao chút khó xử: "Tộc vu cố gắng hết sức cứu chữa..."
Những lời khác, ai tiếp nữa.
Bạch Loan Loan cũng khó bọn họ, mỉm gật đầu: "Vậy tự xem."
Trác Linh đau đến mơ màng thấy giọng của Bạch Loan Loan, cô bỗng nhiên tỉnh táo vài phần, hướng về phía cửa hang gầm lên.
Bạch Loan Loan đón lấy tiếng gầm của cô , giữ nụ , chậm rãi .
Trên giường đá trong Vu Động, Trác Linh mất vẻ nhu mì khỏe mạnh ngày thường.
Mặt trắng bệch như giấy, đôi mắt như sắp lồi ngoài.
"Bạch... Loan Loan."
Giọng của cô yếu ớt vô lực, nhưng thể mùi vị nghiến răng nghiến lợi.
Bạch Loan Loan vài bước đến mặt cô , giả vờ nức nở một tiếng: "Trác Linh, cô xui xẻo thế ! Nếu cô chạy thì c.ắ.n , càng sẽ còn trẻ mà như thế... Hai trăm năm , sống cô đơn, thậm chí còn chẳng nhớ nổi cô, cô thật sự quá đáng thương!"
Trác Linh thấy Bạch Loan Loan vẫn sống vốn tức giận, xong lời cô, càng suýt chút nữa thở nổi.