Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 205: Bí Mật Tại Chùa Ngọc Phật, Người Chú Trẻ Tu Hành Ẩn Dật

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:15:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sắc mặt Lâm Hàn Văn trở nên khó coi, thể cưới vợ sinh con, nhà họ Lâm chắc chắn sẽ đổi thừa kế, và nhà họ Lưu cũng sẽ giúp nữa.

 

Hắn vẫn luôn rõ, và nhà họ Lưu đối với lợi dụng nhiều hơn yêu thương.

 

Hắn cũng .

 

Trong hào môn, tình là thứ rẻ mạt nhất, chỉ quyền lực nắm trong tay mới là chân thật nhất.

 

“Cả đời đều thể cưới vợ sinh con ?” Lâm Hàn Văn cam lòng hỏi.

 

“Cũng hẳn, vạn sự vạn vật đều đang đổi, gì là bất biến, lẽ vài năm nữa, cơ thể Lâm công t.ử sẽ biến chuyển mới, tình hình sẽ khác.”

 

Hạ Thanh Thanh một tràng thật thật giả giả, mấy vị cao tăng luôn những lời thiền ngữ nửa thật nửa giả, khiến lọt sương mù, cách lừa .

 

Sắc mặt Lâm Hàn Văn dịu ít, còn : “Nếu Thẩm phu nhân thể chữa khỏi cho , điều kiện tùy cô , nhà họ Lâm nhất định sẽ dốc lực thực hiện!”

 

“Nói quá lời , châm cứu cho Lâm công t.ử , kê một liệu trình t.h.u.ố.c viên, ba ngày tới lấy!”

 

Hạ Thanh Thanh cố ý lấy kim châm, bộ kim châm là do gian đưa cho.

 

Quả nhiên, sắc mặt Hạ Vân Triết khẽ biến, chằm chằm kim châm mấy , ngừng đ.á.n.h giá Hạ Thanh Thanh.

 

“Nằm sấp xuống, cởi áo !”

 

Hạ Thanh Thanh mặt cảm xúc hiệu cho Lâm Hàn Văn sấp xuống, cô thi châm.

 

Lâm Hàn Văn cởi áo, lộ tấm lưng gầy trơ xương còn trắng bệch yếu ớt, gầy hơn cả gà luộc, ánh mắt Hạ Thanh Thanh ghét bỏ, quen dáng mặc áo thì gầy cởi áo thì thịt của Thẩm Thu Bạch, loại đàn ông như gà con , một cái cũng thấy chán.

 

Sau khi khử trùng kim bạc, Hạ Thanh Thanh thong thả thi châm, chẳng bao lâu , lưng Lâm Hàn Văn cắm đầy kim, giống như con nhím, hơn nữa cảm thấy buồn ngủ, ngáp vài cái, ngủ say sưa.

 

“Anh đắp áo cho .”

 

Hạ Thanh Thanh sai bảo Hạ Vân Triết việc.

 

Trên lưng kim, áo dễ đắp, chỉ đành đắp một ít ở bên cạnh, qua nửa giờ, Hạ Thanh Thanh lượt rút kim, Lâm Hàn Văn tỉnh , sắc mặt trông hơn ít so với lúc cửa.

 

hình như ngủ lâu.”

 

Lâm Hàn Văn mặc quần áo t.ử tế, ngủ lâu lâu, còn mơ nữa, bao giờ ngủ một giấc yên như , càng thêm tin tưởng Hạ Thanh Thanh, cũng càng thêm nhất định cô.

 

“Nửa giờ thôi, tâm lực suy nhược, nên suy nghĩ quá nhiều, ba ngày tới lấy t.h.u.ố.c.”

 

Hạ Thanh Thanh khử trùng kim châm, cất .

 

Mắt Hạ Vân Triết rời khỏi kim châm, gã ông nội về kim châm, là một trong những bảo vật gia truyền của nhà họ Hạ.

 

Nói chính xác hơn, chỉ nhà họ Hạ bảo vật gia truyền lựa chọn mới tư cách sở hữu kim châm, Hạ Thanh Thanh mà thật sự bảo vật gia truyền lựa chọn.

 

Trong lòng Hạ Vân Triết tức hộc m.á.u, gã là cháu đích tôn trưởng, thiên tư tệ, tại bảo vật gia truyền chọn gã?

 

Lại cứ chọn một đứa con gái riêng, Hạ Thanh Thanh hơn gã ở điểm nào?

 

“Xin hỏi Thẩm phu nhân, cha cô tên là Hạ Minh Viễn ?”

 

Hạ Vân Triết cuối cùng cũng hỏi miệng.

 

Hạ Thanh Thanh liếc gã, thầm lạnh, quả nhiên c.ắ.n câu .

 

từng gặp cha, chỉ coi như ông c.h.ế.t, Hạ công t.ử hỏi ông gì?”

 

Sắc mặt Hạ Thanh Thanh , thể hiện sự tức giận đối với cha cặn bã.

 

“Thẩm phu nhân đừng hiểu lầm, là thế , chú Hạ Minh Viễn của là cha cô, khi đến nội địa, chú nhờ ngóng tung tích con gái chú . Thẩm phu nhân và cô em họ của tuổi tác tương đương, Hỗ Thành, y thuật, còn họ Hạ, quan trọng nhất là, bộ kim châm tay cô, là bảo vật gia truyền của nhà họ Hạ chúng , ngoài tuyệt đối sẽ , cho nên, chúng em họ ruột thịt.”

 

Hạ Vân Triết , nếu Hạ Thanh Thanh trải qua kiếp , chắc chắn sẽ tin gã.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-205-bi-mat-tai-chua-ngoc-phat-nguoi-chu-tre-tu-hanh-an-dat.html.]

“Bộ kim châm bỏ mười đồng mua ở chợ đồ cổ, họ Hạ trong thiên hạ nhiều như , đều quan hệ với nhà các ? Hạ Minh Viễn mà quen, cha c.h.ế.t !”

 

Hạ Thanh Thanh lạnh một tiếng, dậy tiễn khách.

 

Hạ Vân Triết còn khuyên nữa, ánh mắt Lâm Hàn Văn ngăn .

 

“Thẩm phu nhân, ba ngày tới quấy rầy!”

 

Lâm Hàn Văn dậy cáo từ, lôi Hạ Vân Triết .

 

Sau khi rời khỏi đại viện, Hạ Vân Triết hậm hực : “Kim châm đó là bảo vật gia truyền của nhà họ Hạ chúng , bí phương nhà họ Hạ chắc chắn trong tay Hạ Thanh Thanh, kiếp, hời cho nó !”

 

“Cậu tạm thời đừng tìm cô , để ông chú vô dụng của tới.”

 

Lâm Hàn Văn nhắm mắt, mân mê chuỗi hạt trầm hương.

 

“Ông tới tình hình càng tệ hơn, Hạ Thanh Thanh cha đều c.h.ế.t .”

 

“Lời lẫy ? Hạ Minh Viễn tiếng động bỏ chạy, một ngày nghĩa vụ cha cũng tròn, Hạ Thanh Thanh chắc chắn oán hận ông , nhưng trong lòng vẫn khao khát tình cha. Cậu với Hạ Minh Viễn, bất kể dùng cách gì, cho dù quỳ xuống cầu xin, cũng khiến Hạ Thanh Thanh nhận ông !”

 

Lâm Hàn Văn lạnh, Hạ Thanh Thanh ngoài miệng mắng càng hung, trong lòng càng khao khát tình .

 

Chỉ cần để Hạ Minh Viễn và cô cha con nhận , Hạ Thanh Thanh sẽ trong lòng bàn tay , bảo cô hướng đông sẽ dám hướng tây.

 

“Vẫn là nghĩ sâu xa, chọc tức đến hồ đồ , về sẽ gọi điện thoại ngay!”

 

Hạ Vân Triết nhanh nghĩ thông suốt, đồng ý dứt khoát, gã tính toán nhỏ của . Hạ Minh Viễn là đồ vô dụng, chủ kiến gì, việc đều theo bà nội gã.

 

Trước tiên để Hạ Minh Viễn dỗ dành Hạ Thanh Thanh, đó nghĩ cách lừa lấy bảo vật gia truyền của nhà họ Hạ, gã mới là đích chi của nhà họ Hạ, bảo vật gia truyền đương nhiên do gã thừa kế.

 

Trong đại viện, Trình Nguyệt Vân vui hỏi: “Thanh Thanh, con còn chữa bệnh cho tên khốn kiếp đó?”

 

“Mẹ, bệnh đó của chữa khỏi , cùng lắm là cho cơ thể dễ chịu hơn chút thôi, đến lúc đó con bán một lọ t.h.u.ố.c mấy chục vạn, mua đồ ngon cho Tuyết Đoàn.” Hạ Thanh Thanh giải thích.

 

“Thế thì , Tuyết Đoàn bây giờ khẩu vị lắm, ngày nào cũng đòi ăn thịt.”

 

Trình Nguyệt Vân lập tức dỗ dành, chạy sân, ôm Tuyết Đoàn đang phá hoại hoa cỏ về: “Hoa cỏ ông nội con trồng chẳng còn mấy cây, con đừng phá hết, đến lúc đó chọc giận ông nội con, bà nội cũng che chở con .”

 

Vừa Lâm Hàn Văn , Tuyết Đoàn sợ hãi trốn trong bồn hoa, dám lộ diện.

 

“Meo…”

 

Tuyết Đoàn nũng kêu lên, nó chỉ hái một bông hoa cho bà nội và chủ nhân thôi mà, chỉ là nó vụng về quá, nào cũng hái xong.

 

“Được , con chơi thì chơi .”

 

Trình Nguyệt Vân nhanh đầu hàng, chỉ cần Tuyết Đoàn vui vẻ, thế nào thì thế , con nhà chiều mà.

 

“Mẹ, đừng chiều nó, sắp vô pháp vô thiên !”

 

Hạ Thanh Thanh b.úng đầu Tuyết Đoàn một cái, Tuyết Đoàn ôm đầu kêu oan ức.

 

“Sau phá hoại hoa cỏ của ông nội nữa, nếu sẽ b.úng đầu mày!”

 

Hạ Thanh Thanh nghiêm mặt dạy dỗ, Tuyết Đoàn dường như hiểu, đôi mắt to chớp chớp, sức rúc lòng Trình Nguyệt Vân.

 

“Nó là con mèo thì hiểu cái gì, mấy bông hoa bố con trồng cũng đáng giá, mùa đông cũng tàn thôi, để Tuyết Đoàn chơi , con đừng quản nữa.”

 

Trình Nguyệt Vân híp mắt ôm vật nhỏ, ánh mắt cưng chiều dịu dàng c.h.ế.t, theo lời Thẩm Thu Bạch , năm chị em bọn họ, ai từng hưởng thụ đãi ngộ của bà Trình Nguyệt Vân, đối với chị em bọn họ mắng thì là tát, dữ dằn lắm.

 

Hạ Thanh Thanh bĩu môi, lười quản nữa, bà cụ vui là .

 

Hơn nữa ông cụ hình như cũng vui, mặc dù ngoài mặt ghét bỏ Tuyết Đoàn, nhưng cô thấy mấy , ông cụ lén lút ôm Tuyết Đoàn, còn xoa bụng cho nó nữa.

 

Ngày hôm , Hạ Thanh Thanh và Thẩm Thu Bạch chùa Ngọc Phật bái phỏng đại sư Bất Tuệ, thuận tiện thăm Hạ Minh Trần, theo vai vế thì cô gọi là chú út.

 

 

Loading...