Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 166: "Thánh Nổ" Trang Hồng Diệp Lên Sàn, Tiền Vào Như Nước

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:14:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Xuân Lan câu câu chăng, gọi vọng ngoài: “Hồng Diệp, em dịch hộ chị với, ông gì thế?”

 

“Ông mua lót giày chị thêu, cái chị mất mấy ngày?”

 

Trang Hồng Diệp , tay cầm chân vịt kho gặm, cô thích ăn chân của tất cả các loài động vật, thích nhất là chân vịt.

 

“Một tuần .”

 

Tống Xuân Lan nghĩ ngợi trả lời, chị đều tranh thủ thời gian , thể lỡ công việc.

 

“Vậy chị định bán bao nhiêu tiền?”

 

“Một đồng , đắt quá ?”

 

Tống Xuân Lan hỏi nhỏ, chột .

 

Chị cảm thấy càng ngày càng giống gian thương .

 

Trang Hồng Diệp chị thật sâu, với Bùi Ái Hoa: “Ông Bùi, đôi lót giày ở Trung Hoa lịch sử vô cùng lâu đời, hơn nữa lót giày còn một truyền thuyết .”

 

“Truyền thuyết gì?”

 

Bùi Ái Hoa lập tức hứng thú, ông thích mấy truyền thuyết của Trung Hoa nhất, thú vị hơn mấy câu chuyện cổ tích nhiều.

 

Trang Hồng Diệp ung dung bịa ngay một câu chuyện tình yêu, dù ở Trung Hoa mấy câu chuyện kiểu nhiều vô kể, cóp nhặt đông tây một chút, thể lừa nước ngoài.

 

“Ngày xửa ngày xưa, một cô gái xinh , yêu của cô vì bảo vệ đất nước, sắp trận. Cô gái thức trắng một đêm, thêu một đôi lót giày, mắt cô rỉ m.á.u, m.á.u nhỏ lên lót giày, cô thêu thành từng đóa hoa, nhổ tóc đen của , thêu lên hai chữ bình an. Chàng trai quấn đôi lót giày bên hông, cùng sinh t.ử, thậm chí còn đỡ cho đao kiếm của kẻ thù. Chàng trai cuối cùng bình an trở về, cùng cô gái xinh sống bên trọn đời, bạc đầu giai lão!”

 

Bùi Ái Hoa đến say mê, càng thêm si mê đôi lót giày, lót giày còn thể đỡ đao kiếm, thực dụng, ông nhất định mua.

 

“Ông Bùi, lót giày tốn công, ít nhất nửa tháng mới xong một đôi.”

 

Trang Hồng Diệp lộ vẻ khó xử, tim Bùi Ái Hoa thót , còn tưởng chịu bán, : “ ông là khách quý của chúng , dù phiền phức đến , cũng đáp ứng nhu cầu của ông. Thế , một đôi lót giày hai mươi đồng, ông thấy thế nào?”

 

“Có rẻ quá ?”

 

Bùi Ái Hoa yên tâm, ông còn định bỏ tiền lớn mua, ngờ chỉ hai mươi đồng.

 

“Ông là khách quý của chúng , theo lý thì nên thu tiền, nhưng con gái nếu tặng lót giày cho khác giới thì tầng ý nghĩa khác, thu chút tiền tượng trưng.”

 

Trang Hồng Diệp giải thích.

 

Bùi Ái Hoa truy hỏi đến cùng là ý nghĩa gì, Trang Hồng Diệp đành : “Con gái sẽ tặng lót giày cho yêu khi cưới, thu tiền là mua bán, còn ý nghĩa đó nữa.”

 

“Hóa là tín vật định tình, thú vị quá.”

 

Bùi Ái Hoa bừng tỉnh đại ngộ, ở Trung Hoa càng lâu, ông càng yêu thích đất nước cổ kính , bề dày lịch sử quá sâu sắc, đáng để ông dành cả đời nghiên cứu.

 

Trang Hồng Diệp với Tống Xuân Lan: “Chị cho ông một đôi hoa mẫu đơn, cũng thêu hai chữ bình an, hai mươi đồng một đôi.”

 

“Keng.”

 

Tống Xuân Lan đang xào rau, cái xẻng suýt chọc thủng nồi, chị Bùi Ái Hoa - cái mỏ khoáng sản sống , nhỏ: “Đắt quá ? Phụ nữ quê chị ai cũng , đáng tiền .”

 

“Nếu phụ nữ quê chị ai cũng , em hét giá hai trăm !”

 

Trang Hồng Diệp lườm một cái, nhờ phúc của Bùi Ái Hoa, giờ cô một dự án cực , thành lập một công ty thương mại, chuyên bán lót giày thủ công cho nước ngoài, chắc chắn kiếm tiền.

 

Cũng chẳng cần mở xưởng gì, tìm phụ nữ của một thôn, định kỳ đến thu mua là , gần như là buôn bán vốn.

 

“Keng.”

 

Tống Xuân Lan giật , suýt chọc hỏng nồi, chị niệm A Di Đà Phật, Bùi Ái Hoa đang ngây ngô một cái, tiếp tục chuyên tâm xào rau.

 

Chuyện ăn chị hiểu, cứ để Thanh Thanh và Hồng Diệp lo liệu, chị chỉ việc thôi.

 

Là một "mỏ khoáng sản" cấp chí tôn, Hạ Thanh Thanh nhiệt tình mời ông ở ăn cơm. Biết ông thích ăn bánh, Tống Xuân Lan đặc biệt ít bánh hẹ, còn chiên nem, mặn ngọt mỗi loại một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-166-thanh-no-trang-hong-diep-len-san-tien-vao-nhu-nuoc.html.]

 

Bữa trưa phong phú, đậu nành kho khoai sọ, đậu phụ nhồi thịt, chân vịt kho, thịt hấp bột, vịt nấu bia, bánh hẹ và nem rán, thêm hai món rau, bày đầy một bàn.

 

Vịt nấu bia là món Tứ Xuyên Hạ Thanh Thanh học khi tù kiếp , thấy ngon nên dạy cho Tống Xuân Lan, quả nhiên ai cũng thích ăn.

 

“Ngon, ngon quá, món nào cũng ngon...”

 

Bùi Ái Hoa tuy là nước ngoài, nhưng ông cái dày Trung Hoa, mỗi món bàn ông đều thích ăn, đặc biệt là bánh hẹ và nem rán, ông ăn dừng .

 

Hạ Thanh Thanh đây nước ngoài ăn chân động vật, nhưng Bùi Ái Hoa là chân vịt vẫn ăn ngon lành, thể thấy nước ngoài ăn chân, mà là ăn chân ngon.

 

“Cô Tống, tay cô đúng là kỳ tích của Thượng Đế, quá lợi hại!”

 

Bùi Ái Hoa thật lòng khen ngợi, Tống Xuân Lan Trang Hồng Diệp dịch xong, mặt đỏ bừng, nhưng trong lòng cảm động, thậm chí .

 

Trước đây chị ở nhà, ở nhà Trương Kiến Quốc, ngày nào cũng cắm đầu việc, cũng nấu những món ăn ngon, nhưng bao giờ ai khen chị, đều cảm thấy chị những việc là đương nhiên.

 

Trước khi đến chỗ Hạ Thanh Thanh, Tống Xuân Lan cũng nghĩ như , tư tưởng của chị bố kìm kẹp, nhưng ở đây mưa dầm thấm lâu, tư tưởng của chị dần dần mở .

 

Bây giờ chị cảm thấy bản thật ngu ngốc, bản tự lập, đúng là đáng đời bắt nạt thê t.h.ả.m như !

 

Bùi Ái Hoa ăn đến no căng bụng, còn gói mang về bánh hẹ và nem rán, ngay cả mấy miếng bánh cỏ đầu Tiểu Ngư ăn thừa, ông cũng tha.

 

Tống Xuân Lan cũng lấy con rồng chị tỉ mỉ cắt , dùng túi vải cẩn thận đựng , để ông mang .

 

“Cho lò vi sóng hâm nóng , mai bữa sáng.”

 

Bùi Ái Hoa chút ngại ngùng, ông hình như thất lễ quá.

 

đồ ngon thế , ông thật sự nhịn .

 

Hơn nữa ông quyết định nộp đơn lên trụ sở chính, sẽ thường trú ở Hỗ Thành, nơi chính là quê hương thứ hai của ông.

 

Hạ Thanh Thanh tiễn Bùi Ái Hoa đầu ngõ, ngõ ở Hỗ Thành quá phức tạp, nước ngoài hiểu nổi.

 

“Tiểu Hạ, cháu còn quen nước ngoài ?”

 

Mấy ông bà đ.á.n.h mạt chược ở cửa tiệm tạp hóa tò mò hỏi.

 

“Là bạn của thầy giáo Tiểu Ngư, đến may quần áo ạ.”

 

Hạ Thanh Thanh giải thích qua loa.

 

“Tiểu Hạ ăn xuyên quốc gia , giỏi thật!” Ông Lý giơ ngón tay cái khen ngợi.

 

“Tiểu Ngư học ? Thảo nào mấy hôm nay thấy thằng bé.” Ông Lưu thích Tiểu Ngư, dạo thấy, trong lòng trống trải.

 

“Bái một thầy dạy vẽ ạ.”

 

Hạ Thanh Thanh .

 

“Tiểu Ngư vẽ tranh giỏi lắm, tranh tường rào nhà cháu bao, Tiểu Ngư , sẽ họa sĩ lớn đấy!” Ông Lưu tiếc lời khen ngợi.

 

Hạ Thanh Thanh mỉm , cô thích khác khen Tiểu Ngư.

 

Đợi cô , một bà thím, chính là thím Vương, lầm bầm: “Học vẽ rẻ, cho một thằng ngốc học vẽ phí phạm quá, đầu óc con bé Hạ sáng suốt!”

 

thấy đầu óc Tiểu Ngư còn sáng hơn bà, bà vẽ ? Tiểu Ngư gọi là nội tâm phong phú, bà thì hiểu cái rắm!” Ông Lý đốp .

 

“Tiểu Ngư khá thông minh, với kinh nghiệm dạy học hơn ba mươi năm của , Tiểu Ngư về hội họa chắc chắn là thiên tài, thằng bé chỉ là học lệch nghiêm trọng thôi, vấn đề lớn.” Ông Lưu chậm rãi .

 

Chị Từ cũng : “Tiểu Ngư chắc chắn là thiên tài, học vẽ mà vẽ thế, chắc chắn thể mở triển lãm tranh, họa sĩ lớn.”

 

Mọi kẻ tung hứng, khen Tiểu Ngư lên tận mây xanh, vẻ mặt thím Vương sượng trân. Thật cũng khá thích Tiểu Ngư, chỉ là ngứa mắt Hạ Thanh Thanh ở bên Thẩm Thu Bạch, trong lòng chua loét.

 

Thời gian trôi qua từng ngày, còn hai ngày nữa là đến Trung thu, Bát Gia chạy đến báo cáo, Ngô Đại Lực tiêu hết tiền , đến đường Khánh Xuân nhặt rác.

 

 

Loading...