Ác Nữ Trọng Sinh Báo Thù Cả Nhà Chồng Cặn Bã - Chương 127: Chó Cắn Chó Một Miệng Lông, Giám Đốc Thẩm Đang Hẹn Hò Sao?

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:13:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Thanh Thanh cũng bày vẻ mặt kinh hãi, hỏi dồn: “Vợ chồng Tống Ngân Hoa đều c.h.ế.t cả ?”

 

, cả nhà ba Trương Kiến Quốc đều trại tạm giam .”

 

Tả Dương cô với ánh mắt đầy thâm ý, tin Hạ Thanh Thanh gì.

 

“Ông trời đúng là mắt, ch.ó c.ắ.n ch.ó cùng xuống địa ngục. Cảnh sát Tả, cả nhà Trương Kiến Quốc t.ử hình ?”

 

Hạ Thanh Thanh hề che giấu sự vui sướng của . Cô Tả Dương nảy sinh nghi ngờ, nhưng cả, việc đều do Bát Gia , luật hình sự chỉ áp dụng cho con , chứ quản chim.

 

Tống Xuân Lan ngây như phỗng, cảm giác như đang mơ. Cô ruột và dượng của cô đều c.h.ế.t ? Trương Kiến Quốc và bố chồng cô đều bắt?

 

Chẳng lẽ ông trời thực sự mở mắt ?

 

Tiêu Ánh Nguyệt cắt một đĩa dưa hấu đặt lên bàn. Tả Dương khách sáo cầm một miếng lên ăn, ăn xong mới : “Việc định tội là chuyện của tòa án, công an chúng chỉ phụ trách bắt .”

 

“Vậy đến đây gì? Anh cũng , là do cả nhà Trương Kiến Quốc g.i.ế.c, tìm chị Xuân Lan chi?”

 

Thái độ của Hạ Thanh Thanh trở nên lạnh nhạt.

 

đấy, chị Xuân Lan nhà họ Trương hại suýt c.h.ế.t, công an các quản !”

 

Tiêu Ánh Nguyệt càng càng giận, giật đĩa dưa hấu bàn. Bàn tay đang vươn của Tả Dương cứng đờ giữa trung đầy hổ, gượng gạo rụt tay về, gãi gãi đầu.

 

“Phải báo án thì đồn công an mới quản , hơn nữa chuyện cũng thuộc phạm vi của đội hình sự chúng , án mạng chúng mới cuộc.”

 

Tả Dương kiên nhẫn giải thích. Anh đồng cảm với cảnh của Tống Xuân Lan, nhưng quả thực đó là phạm vi công việc của .

 

Tiêu Ánh Nguyệt hừ nhẹ một tiếng, đặt đĩa dưa hấu trở bàn.

 

Tả Dương hì hì cầm một miếng dưa hấu ăn, lau miệng mới hỏi: “Đồng chí Hạ Thanh Thanh, cô và Tống Xuân Lan trở thành chị em họ từ bao giờ thế?”

 

“Tùy tiện bịa thôi, nếu thì mặt chị Xuân Lan . ghét nhất là đàn ông đ.á.n.h phụ nữ. Chị Xuân Lan là đồng hương với một bạn của , kể về cảnh của chị , liền xung phong trời hành đạo. Phụ nữ giúp phụ nữ mà!”

 

Hạ Thanh Thanh nửa thật nửa giả. Tiền Lục Cân và Tống Xuân Lan đúng là đồng hương, điều thể kiểm chứng .

 

“Trương Kiến Quốc và bố đều khai rằng, bọn họ nhận một mảnh giấy nhỏ nên mới nhất thời kích động g.i.ế.c . Hơn nữa, bọn họ đều đêm xảy án mạng, quạ đen xuất hiện.”

 

Tả Dương hỏi quan sát sắc mặt Hạ Thanh Thanh.

 

Hai vụ án mạng của nhà họ Trương, điểm nghi vấn lớn nhất chính là quạ đen và mảnh giấy. Mảnh giấy xuất hiện một cách khó hiểu, cùng với bầy quạ đen bí ẩn, khiến hai vụ án trở nên kỳ quái và nhuốm màu tâm linh.

 

Tả Dương một suy đoán táo bạo: Hạ Thanh Thanh thể là cao thủ huấn luyện quạ. Cô lợi dụng quạ đen để truyền tin cho nhà họ Trương, kích động nhà họ Trương, dẫn đến hai vụ án mạng.

 

Cái đêm lão Trương và mụ Trương phi tang xác, nếu bầy quạ đen xuất hiện ồ ạt, t.h.i t.h.ể Chu Đông Cường thể qua một thời gian dài nữa mới phát hiện. Cho đến tận bây giờ, hồn vía của lão Trương và mụ Trương vẫn , cứ luôn miệng kêu gào quạ đen là do Chu Đông Cường biến thành quỷ về báo oán.

 

Chỗ nào cũng dấu vết của quạ đen, thể trách Tả Dương suy nghĩ nhiều .

 

Hạ Thanh Thanh thần sắc vẫn bình tĩnh, lạnh : “Cả nhà Trương Kiến Quốc và Chu Đông Cường đều chẳng thứ lành gì, chừng là ông trời mắt, phái quạ đen xuống trừng trị bọn họ đấy!”

 

, nhiều việc ác ắt tự diệt vong, ông trời sắp xếp cho bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó, quá !”

 

Tiêu Ánh Nguyệt gặm dưa hấu dính đầy nước lên mặt, lớn tiếng phụ họa.

 

“Phải tin khoa học!”

 

Tả Dương nghiêm túc bảo vệ khoa học, cầm thêm một miếng dưa hấu ăn, hỏi về vụ án nữa.

 

Hạ Thanh Thanh và Tống Xuân Lan đều bằng chứng ngoại phạm. Anh đến đây chỉ kiểm chứng suy đoán trong lòng, giờ thì xác định , Hạ Thanh Thanh chắc chắn tay, giống như cách cô đối phó với nhà họ Hạ và họ Dương .

 

Tuy nhiên, đúng như cô gái , cả hai nhà đều , để chúng ch.ó c.ắ.n ch.ó cũng .

 

“Cả nhà Trương Kiến Quốc nếu gì bất ngờ, đều sẽ tuyên án t.ử hình.”

 

Gặm xong miếng dưa, Tả Dương quẹt mồm, buông một câu bỏ , tiện tay còn "tiện" luôn một cái bánh trôi khô trong đĩa.

 

“A... Chỉ còn hai cái thôi!”

 

Tiêu Ánh Nguyệt hét toáng lên, tay tên Tả Dương còn nhanh hơn cả kẻ trộm, thật đáng ghét!

 

“Em mà cứ ăn như thế , chắc chắn thi đậu Học viện Sân khấu !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-trong-sinh-bao-thu-ca-nha-chong-can-ba/chuong-127-cho-can-cho-mot-mieng-long-giam-doc-tham-dang-hen-ho-sao.html.]

 

Hạ Thanh Thanh lườm cô bé một cái. Cằm của cô nhóc tròn vo , mỗi ngày ngoài ba bữa chính thì đồ ăn vặt bao giờ dứt, còn ăn mấy loại điểm tâm nếp dính ngọt lừ, béo mới là lạ!

 

“Trước khi thi nhịn đói một tháng là .”

 

Tiêu Ánh Nguyệt sờ sờ cằm , hình như đúng là thêm ít thịt. bắt cô bé từ bỏ mỹ thực là chuyện thể nào, cô bé thà nước đến chân mới nhảy, nhịn đói một tháng khi thi còn hơn.

 

Hạ Thanh Thanh cũng thêm nữa, dù sang năm mới thi, hơn nữa Tiêu Ánh Nguyệt dáng cao, cân đối, dù thêm chút thịt thì vẫn xinh , ảnh hưởng đến việc lên hình.

 

Thực và béo gầy quan hệ quá lớn.

 

Người thì gầy vẫn .

 

Người thì béo lên vẫn cứ .

 

Chỉ những nhan sắc tầm trung mới để ý chuyện béo gầy, vì nó thực sự ảnh hưởng đến nhan sắc.

 

“Sao bọn họ c.h.ế.t nhỉ?” Tống Xuân Lan lẩm bẩm tự một .

 

Đến giờ cô vẫn cảm thấy chân thực. Chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, hai gia đình hại cô, kẻ thì c.h.ế.t, kẻ thì tù, cô mơ cũng dám mơ đến kết cục .

 

“Ác giả ác báo thôi, đừng quan tâm đến bọn họ nữa. Sau chị tự sống cuộc đời của , bố chị em đều còn quan hệ gì với chị nữa.” Hạ Thanh Thanh khuyên nhủ.

 

“Ừ.”

 

Tống Xuân Lan gật đầu. Những ngày Hạ Thanh Thanh và Tiêu Ánh Nguyệt phiên "tẩy não" cho cô, tư tưởng của cô sự đổi lớn. Sau cô sẽ lời bố nữa, cô sống cho bản .

 

Cuối tháng Tám, Thẩm Thu Bạch gọi điện thoại đến, buổi tối sẽ qua đón Hạ Thanh Thanh và Tiểu Ngư bái kiến đại sư.

 

“Thầy Sử hôm qua về , hẹn giờ với ông , tối nay đưa Tiểu Ngư qua gặp.”

 

“Được, thầy Sử thích cái gì?”

 

Hạ Thanh Thanh hỏi thăm sở thích của Sử đại sư, thể tay đến nhà .

 

chuẩn xong , bảy giờ tối qua đón hai .” Thẩm Thu Bạch khẽ.

 

“Hay là qua chỗ ăn cơm , hầm nạm bò sốt cà chua.”

 

“Được!”

 

Thẩm Thu Bạch đồng ý nhanh, ý bên môi càng đậm hơn. Anh thích ăn nạm bò sốt cà chua, Thanh Thanh quả nhiên đều .

 

Cúp điện thoại xong, Thẩm Thu Bạch cũng vội xem công văn, ngẩn . Anh đang suy nghĩ xem rõ tình cảm với Thanh Thanh như thế nào.

 

“Anh, chị Thanh Thanh đến !”

 

Thiết Ngưu gào lên bên tai . Thẩm Thu Bạch theo phản xạ cửa, Thanh Thanh nào, chỉ một tên ngốc to xác, nghiến răng lườm một cái.

 

“Em gọi mấy tiếng , tập tài liệu cần ký tên!”

 

Thiết Ngưu hì hì trêu chọc. Chỉ cần nhắc đến chị Thanh Thanh, biểu cảm mặt trai đặc biệt phong phú, thật thú vị.

 

Trời còn tối, Thẩm Thu Bạch và Thiết Ngưu lái xe tới, thu hút sự chú ý của ít trong ngõ. Khi thấy Thẩm Thu Bạch bước xuống xe, đều như vỡ tổ.

 

“Đây chẳng Thẩm ở nhờ nhà họ Dương ? Nghe lên chức Trung đoàn trưởng , thương nên về Giám đốc nhà máy, thật đáng tiếc!”

 

“Dáng dấp thật, đúng là nhất biểu nhân tài, ngọc thụ lâm phong!”

 

“Các bà , bố Giám đốc Thẩm là quan lớn ở Kinh thành đấy, gia thế ghê gớm lắm!”

 

“Giám đốc Thẩm tìm Tiểu Hạ gì? Chẳng lẽ bọn họ đang hẹn hò?”

 

buột miệng một câu, khí bỗng chốc im bặt. Vài phút , ồn ào như vỡ chợ.

 

“Không thể nào, Giám đốc Thẩm thể để mắt đến một quả phụ như Tiểu Hạ. Cậu tuổi trẻ tài cao, nhân tài như lá mùa thu, tìm gái tân kiểu gì mà chẳng ?”

 

“Tiểu Hạ cũng là gái tân mà, Dương Hồng Binh thiên yêm!” Có nhỏ một câu.

 

Không khí rơi trầm mặc.

 

 

Loading...