Ác Nữ, Nhưng Năm Tuổi Rưỡi - Chương 38: Ấu Yểu trốn học

Cập nhật lúc: 2026-01-14 00:57:55
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

  Du Ấu Yểu im lặng hai ngày.

  Hai ngày ai cũng giống nghi phạm, tố cáo ? Không , , cũng ?

  Không lớp thì là lớp , là Đào Sơ? giọng cô Châu thì chắc .

  Cô Châu , trường học kết luận về chuyện của Đào Sơ, nếu Đào Sơ tố cáo thì trường học lẽ sẽ thụ lý.

  Không Đào Sơ, do Đào Sơ chỉ định? Thân Dịch?

  Thân Dịch ở ngay lớp bên cạnh, Du Ấu Yểu mỗi ngày tan học đều lượn lờ ở hành lang, gặp Thân Dịch ngoài liền chằm chằm, nhưng phát hiện gì.

  Cô bé cảm thấy Thân Dịch học thêm một khóa với Đào Sơ, “Làm thế nào để mặt dày hơn”, đối mặt với ánh mắt nóng rực của cô bé mà mặt đổi sắc.

  Trước đây ở chỗ chủ nhiệm khối cũng chỉ chịu 3 phút thôi mà.

   tìm thì , đ.á.n.h một trận?

  Cô chủ nhiệm , gây sự nữa thể sẽ ghi .

  Du Ấu Yểu hài lòng với quyết định , hài lòng.

  Người khác tấn công cô bé phản công, cuối cùng cô bé ghi . Trận chiến bùn là do trường học giám sát c.h.ặ.t chẽ, trường học thiếu sót, chơi game là khác tìm cô bé PK chứ cô bé ép khác PK, đều là học sinh tiểu học , nên chơi game trong lòng tự chứ.

  Du Ấu Yểu đau lòng khôn xiết.

  Cô bé chơi của cô bé, những chơi của họ. Họ tự chơi cuối cùng thành cô bé dẫn dắt chơi game, cô bé tụ tập PK (đều là từng một lên, tan học mười phút là PK hai ), cô bé xếp hạng cho (cùng lắm chỉ một câu còn bằng xx, còn luyện thêm), cô bé kêu gọi học theo cô bé chơi game (chỉ thành tích của cô bé giảm nhanh ch.óng!!).

  Đâu thành “lãnh đạo”, còn thiên lý .

  Nói đến Đào Sơ, chính cô cũng nhắm một mắt mở một mắt, cô cũng ai là gây sự ! Đào Sơ thể ngáng , ngáng cô thì ghi ?

  Du Ấu Yểu chính là vui.

  Cô bé vui vẻ học, vốn gặp nhiều chuyện phiền phức , bây giờ còn cẩn thận lời hành động một vô hình, cô bé ấm ức.

  Đã vô hình, trở thành trung tâm của vòng tròn, mới đến chứ.

  Du Ấu Yểu bàn thở dài, khi lớp ngoài vệ sinh, lúc rửa tay ở bồn rửa từ phía va một cái, cô bé suýt nữa úp mặt vòi nước.

  May mà kịp chống đỡ, cô bé đầu , Thân Dịch qua từ phía : “Xin .” Cậu xin , “ cẩn thận va .”

  Du Ấu Yểu tin: “Cậu gọi đây là cẩn thận?”

  Thân Dịch: “ xin .”

  Này , Du Ấu Yểu định mở miệng, Thân Dịch vẻ sợ hãi: “Cậu định đ.á.n.h chứ? Lần tay , .”

  “Rõ ràng là va !”

  “ xin mà.”

  “Vậy xin còn ngáng ?”

  “Vì trường học phạt .”

  Ngụ ý là, đ.á.n.h cũng , dù đ.á.n.h cũng sẽ trường học phạt một .

  Du Ấu Yểu nghiến răng, tưởng cô bé sợ ? Yểu Yểu đại vương khi nào sợ!

  … Vâng, cô bé sợ.

  Nếu thật sự tay sẽ trường học ghi , đến lúc đó với gia đình.

  Gia đình cô bé đ.á.n.h .

  Du Ấu Yểu cố gắng một đứa trẻ ngoan.

  Cô bé để ý đến Thân Dịch, về lớp học, chỉ là thể . Lời của cô chủ nhiệm vẫn còn văng vẳng trong lòng cô bé, cô bé dường như thật sự gây nhiều rắc rối.

  Du Ấu Yểu sụt sịt, nếu ngoan ngoãn lời, gia đình chắc sẽ bớt nhiều phiền não? Không cần cả ngày theo dọn dẹp mớ hỗn độn, trong nhà tám đứa trẻ, cô bé là quậy nhất.

  Chỉ cần nhịn một chút, là thể yên qua học kỳ , ông bà cần lo lắng cho cô bé nữa, bố cũng sẽ yên tâm, hai em song sinh cũng cần tìm cách giúp cô bé xả giận… Đáng ghét, vẫn cam tâm, thậm chí càng nghĩ càng tức.

  Du Ấu Yểu đập bàn, bắt nạt, đe dọa chọn nhẫn nhịn còn là Du Ấu Yểu ! Cô bé dám tin thể một đứa trẻ ngoan, về nhà với nhà họ chắc chắn sẽ tưởng cô bé đang kể chuyện .

  Lần nướng BBQ, chị còn hỏi cô bé thế nào từ một vô danh trở thành như ngày hôm nay, cô bé nghĩ mãi cũng câu trả lời chính xác, dù cô bé chỉ theo suy nghĩ của , cô bé nghĩ thế nào thì thế đó.

  Anh chị tổng kết là “ chính ”, , cô bé đồng ý với câu .

  Cô bé chính là chính .

  Cô bé ngoan ngoãn như , là một đứa trẻ ngoan, cô bé thích đ.á.n.h , thích thù báo ngay, thành tích , còn kiên nhẫn, lòng cũng hẹp hòi, một chút chuyện vui cũng chịu .

  Đây chính là Du Ấu Yểu.

  Rất nhiều khuyết điểm tạo nên cô bé của ngày hôm nay.

  — Em ngoan ngoãn, đừng gây thêm rắc rối cho gia đình cho chính .

  Lời của cô chủ nhiệm vang lên trong đầu, Du Ấu Yểu tự hỏi : “Mình ngoan ngoãn như ?”

  Không .

  Cô bé .

  Du Ấu Yểu bắt đầu nhắn tin trong nhóm “ nhớ nhóm 8 (8)”: “Alo, ai ?”

  “Hôm nay thời tiết , dã ngoại, ai giới thiệu một nơi ? (Chuyển từ giọng sang văn bản)”

  Tiện thể đổi tên nhóm thành “ ngoan ngoãn lời (8)”.

  Rất nhanh, tin nhắn trong nhóm lượt hiện lên.

  Du Ấu Yểu kéo một tờ giấy trắng, lên đó bốn chữ, “ xin nghỉ”, chữ “nghỉ” nên dùng pinyin, đặt bàn, cô bé từ cửa khỏi lớp.

  Một giờ , bãi cỏ của khu nghỉ dưỡng, Du Ấu Yểu trái , cuối cùng thoải mái xuống.

  Cô bé chỉ một địa điểm dã ngoại, kết quả mỗi đều chỉ trả lời một câu, “Cho với”.

  Du Nhuận Trạch vươn vai cảm thán: “May mà kịp.”

  Nếu kịp nữa vắng mặt trong hoạt động gia đình.

  Du Ấu Yểu hì hì hai tiếng: “Sao đều đến ?”

“Học chán .” Du Câm Ca thật, cô thời gian quả thực bực bội, luôn suy nghĩ . Trường học cô đang theo học quy củ nghiêm ngặt khiến ngột ngạt, về nhà đối mặt với bố , thật sự nơi nào để .

  7 còn chắp tay mặc niệm.

  Du Nhuận Trạch: “Một là để hòa đồng, hai là bực bội +1, bố gần đây lẽ phát hiện chị chút kiểm soát , bắt đầu lập kế hoạch cho , lên kế hoạch đến 24 tuổi kết hôn , .”

  7 tiếp tục chắp tay.

  Du T.ử Trạc: “Hôm qua đ.á.n.h đè lên , phản xạ điều kiện lật xuống, lúc đó , sáng nay dẫn phụ đến trường mách lẻo đ.á.n.h , mắng.”

  “Điều vô lý nhất là, hôm qua là và một khác đ.á.n.h , chỉ là một con cá vạ lây.”

  7 chắp tay.

  Du Tư Lan: “ vẫn còn căng thẳng, bà gần đây mấy khi về nhà. cũng cho nhiều tình yêu nữa.”

  7 chắp tay.

  Du Nguyên Bạch: “Chỉ là đứa trẻ ngoan quá lâu cảm thấy ý nghĩa, từ nhỏ đến lớn dám một việc gì quá đáng, chỉ sợ gây rắc rối cho gia đình, bây giờ cảm thấy vẫn là nên chính .”

  Cậu thực cũng khao khát thế giới bên ngoài.

  Chắp tay.

  Hai em song sinh: “Bọn gây sự, phương pháp quản lý vẫn vấn đề, hẹn với chúng nó tan học so tài, để trốn khỏi đ.á.n.h hội đồng nên quyết định rời khỏi trường.”

  Ể? Du Ấu Yểu bật dậy hai em song sinh.

  “Nhìn gì, chúng nó mười mấy chúng chỉ hai , đ.á.n.h t.h.ả.m thế nào em thấy , đồ ngốc mới chủ động vây đ.á.n.h.” Hai em song sinh lý sự, “Hơn nữa giấy xin phép của chúng , các em khỏi trường ?”

  Du Ấu Yểu, Du Tư Lan và những khác gượng.

  Bác Nhạc bức tường nào thể trèo ngoài, đó đều lưới điện và camera giám sát, chỉ một con đường ngoài, cổng chính.

  Mà trong giờ học giấy xin phép, bảo vệ sẽ cho .

  Du Ấu Yểu dã ngoại lúc đó nghĩ đến , cho đến khi hai em song sinh bắt cô bé tòa nhà dạy học. Cũng hai em song sinh lấy nhiều giấy xin phép như , 6 từ bốn cổng trường phân tán ngoài mới nghi ngờ.

   chuyện của hai em song sinh là tự tìm, 6 thu sự đồng cảm của .

  “Còn Yểu Yểu thì ?” Cuối cùng cũng đến lượt Du Ấu Yểu, Du Ấu Yểu mở lời trong nhóm thì hoạt động “trốn chạy đô thị” hôm nay, 7 đầu cô bé.

  Thực từ tên nhóm cũng thể đoán chút, “Có yêu cầu em ngoan ngoãn lời ?”

  Du Ấu Yểu nhăn mặt: “Bị trường học cảnh cáo, em gây sự sẽ ghi .”

  Cô bé thảo luận những chuyện xảy do cô bé gây , tính cách cô bé là , thể một ngoan ngoãn, văn tĩnh.

  Ừm? Hai em song sinh bất mãn: “Em khi nào gây sự?”

  Du Tư Lan càng vui: “Vẫn là vì chuyện của Đào Sơ?”

  Du T.ử Trạc sợ nước sôi: “Đã cảnh cáo mấy , trong đó một nửa của , cái trường rách , nhất định sẽ xây một trường mới, đào hết tài nguyên của Bác Nhạc về!”

  Wow, chí hướng. Du Câm Ca kinh ngạc ước mơ của em trai: “Nhà họ Tần kinh doanh trong ngành giáo d.ụ.c bao nhiêu năm thể là một thế lực lớn, nếu em thể c.ắ.n một miếng thịt xuống, tất cả đều em bằng con mắt khác.”

  He he, Du T.ử Trạc ngại ngùng : “Chị thấy em viển vông ?”

  “Sao là viển vông, em việc lắm .” Du Nhuận Trạch xoa đầu em trai, giống như Du Câm Ca và , con đường của họ định sẵn.

  Du Ấu Yểu kể chuyện tố cáo, nhưng cô bé về chuyện nữa, chuyển sang một chủ đề khác: “Du T.ử Trạc mở trường, còn các chị thì ?”

  Du Câm Ca và Du Nhuận Trạch do dự: “Thừa kế Du thị.”

  Du Tư Lan nghĩ một lúc: “ chắc cũng sẽ tiếp quản sản nghiệp của .”

  Hai em song sinh cũng , bố ở nhà gây dựng nên một cơ nghiệp, họ cả ngày nghĩ đến đại ca là để thừa kế công ty .

  Du Nguyên Bạch khiến bất ngờ: “ … cơ trưởng.”

  Hả??

  Đây mới là câu trả lời bất ngờ nhất hôm nay, trong ấn tượng của , Du Nguyên Bạch thích máy bay là vì nhà thiết kế máy bay, ai từng nghĩ đến hướng cơ trưởng.

  “Kỳ lạ lắm ?” Du Nguyên Bạch nhất thời nên lời.

  Du Ấu Yểu là đầu tiên dậy: “Cơ trưởng là lái máy bay ?”

  Du Nguyên Bạch gật đầu.

  “Ngầu quá.” Du Ấu Yểu mắt sáng rực, thể lái máy bay khắp nơi, thì , thật tự do, “Sau em chơi, Nguyên Bạch đến đón em ?”

  “ .” Hai em song sinh phụ họa, mặc dù họ dù là máy bay riêng cũng thể thì , “Cơ trưởng đó, thật thú vị.”

  Những khác vội vàng theo , họ chỉ ngạc nhiên vì câu trả lời thực tế khác với dự đoán, chứ ý kiến gì.

  Lâu như đều hiểu lầm Nguyên Bạch.

  Du Câm Ca thì nghĩ Du Nguyên Bạch cơ trưởng cũng , nhà hãng hàng , đợi Nguyên Bạch cơ trưởng chán thì thuận thế tiếp quản phần sản nghiệp , cả đời ăn sung mặc sướng.

  Ngay đó gõ đầu , cô thật là đủ , còn sắp xếp cuộc đời cho Nguyên Bạch, rõ ràng chính cô cũng hài lòng với việc Du An Kình sắp xếp cuộc đời .

  Cô đau buồn phát hiện cô và Du An Kình điểm chung, lẽ đây là di truyền.

  Họ đều ham kiểm soát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-nhung-nam-tuoi-ruoi/chuong-38-au-yeu-tron-hoc.html.]

  “Còn Yểu Yểu thì ?” Du Nguyên Bạch xong Du Ấu Yểu, đều ước mơ của riêng , chỉ còn thiếu Du Ấu Yểu.

   Du Ấu Yểu nghĩ .

  Nhà sản nghiệp, tên cô bé thậm chí còn trang trại chăn nuôi và cửa hàng quần áo do Du An Hạo mở cho, gì bất ngờ thì cô bé cũng nên theo bước chân của chị, tương lai thừa kế gia nghiệp.

  , luôn cảm thấy gì đó đúng.

  “Có công việc nào đơn giản, chỉ cần tiền là ?”

  Vui thì chơi của , vui thì cho trời lạnh Vương phá sản.

  Du Câm Ca nghĩ một lúc: “Yểu Yểu nhà đầu tư?”

  Nhà đầu tư?

  “Cách đơn giản nhất, là dùng tiền đổi lấy thứ em . Có thiếu tiền, em đầu tư tiền cho họ, em thể thỏa thuận với họ, đợi họ thành công cần giao cho em cái gì, cổ tức, cổ phần, tài sản thực, đều thể thương lượng.”

  Du Ấu Yểu mà mơ hồ, chỉ nhớ một câu: “Chỉ cần đầu tư tiền cho họ là thể thứ ?”

  “Điều kiện tiên quyết là họ thành công, nếu thất bại thì tiền của em sẽ mất trắng.”

  Du Ấu Yểu sợ, cô bé thể thất bại.

  “Được, em sẽ nhà đầu tư!”

  Run rẩy giới đầu tư! Yểu Yểu đại vương, ngôi đầu tư mới đang từ từ mọc lên!

  Mấy ở đây thảo luận về ước mơ tương lai sôi nổi, trường học và Sơn Cư sắp náo loạn, mấy bao lâu trường học phát hiện mất tích, bàn học chỉ một tờ giấy xin phép, gì đều , trường học vội vàng liên lạc với phụ .

  Du An Kình và hai khác tin vội vàng gọi điện cho Du Hoa Mậu, xem con trốn học về nhà , Du Hoa Mậu con trai ông trốn học ? Gì, con gái ông cũng trốn học ? Ồ, hóa là tám đứa trẻ đều trốn học.

  Mọi lúc mới tất cả trẻ con trong nhà đều ở trường, định vị, lắm, tám đều ở cùng một nơi.

  Nói với trường học , ngày mai sẽ về học, Du An Kình gọi điện bảo Du Câm Ca đưa về nhà.

  Ông đợi ở Thu Minh Cư .

  Du An Hạo cũng ở đó, Du An Phức về kịp, Du Hoa Mậu ở vị trí cao nhất, đối diện Du An Hạo là Du An Kình.

  Du An Kình tức giận, Du Câm Ca hết đến khác phá vỡ ấn tượng của cô trong lòng ông, Tết đ.á.n.h thì thôi, bây giờ còn học trốn học, cô sắp thi đại học !

  Khi nào nên việc gì, đạo lý đơn giản như cũng hiểu !

  Du An Kình nhịn nhịn vẫn nhịn : “An Hạo, cũng quản Yểu Yểu , nó học tiểu học trốn học , chị nó sắp thi thể trốn?”

  Du An Hạo lửa giận cũng bùng lên, còn về thành Du Ấu Yểu dẫn trốn học ? Ai cho ông ? Thần giao cách cảm .

  “Ý của ông là, Du Ấu Yểu 6 tuổi hư Du Câm Ca 16 tuổi?”

Du An Kình mặt đỏ bừng, cũng ý , chỉ là trốn học luôn khởi xướng, mấy đứa trẻ trong nhà chỉ Du Ấu Yểu là khả năng nhất.

  “Vậy thể là Câm Ca dẫn trốn học chứ? Câm Ca đây bao giờ những chuyện .”

  Hừ, còn dám đây, “Đến cả con gái thích gì cũng , như dám những lời .”

  Về vấn đề giáo d.ụ.c, Du An Hạo sớm hài lòng với Du An Kình, từ nhỏ gửi con đến trường nội trú quản lý nghiêm ngặt, về nhà là giảng đạo lý lớn thì là giảng kế hoạch tương lai, hai đứa trẻ bao giờ cần ông lo lắng, tưởng bố lắm , thần kinh.

  “Cậu gì?” Lời chạm đến vảy ngược của Du An Kình, ông bây giờ ghét nhất là những lời , “Du An Hạo, —”

  “Được .” Du Hoa Mậu xua tay, “Coi như tồn tại , còn định đ.á.n.h mặt ?”

  Du An Kình im bặt, Du An Hạo cũng nữa.

  Không bao lâu, 8 trở về, Du An Kình và Du An Hạo cùng lúc dậy, Du An Hạo tuy cũng vội nhưng vẫn hỏi một câu: “Không chứ? Bị oan ức ?”

  Du An Kình thì trực tiếp hơn: “Sao thể chuyện ! Con nhà lo lắng đến mức nào !”

  Lời dứt, hai đều sững sờ, Du Ấu Yểu ngẩng đầu bố và bác cả, bao lâu bĩu môi.

  Bác cả như .

  Du Câm Ca thì quen , tiên xin Du Hoa Mậu mới trả lời câu hỏi của bố: “Bố cứ coi như là thời kỳ nổi loạn muộn của con , hôm nay con học.”

  Du Nhuận Trạch cúi đầu, giọng lớn nhỏ: “26 tuổi mới thể là thời kỳ nổi loạn muộn chứ.”

  16 tuổi thì đúng , quậy vài trận Du An Kình còn tưởng con dễ nuôi, sinh là sẽ thừa kế công ty.

  “Du Nhuận Trạch!” Du An Kình trợn mắt, Du Câm Ca mặt Du Nhuận Trạch, “Là con học mệt, chán nản ngoài dạo mới rủ họ, bố lớn tiếng gì.”

  Du Nhuận Trạch thấy : “Là con hài lòng với kế hoạch đây của bố, phản kháng mới trốn học.”

  Du Tư Lan: “Cãi với , tâm trạng nên họ cùng .”

  Du T.ử Trạc: “A a a nổ tung trường học!”

  Du Ấu Yểu trái , oa một tiếng bắt đầu gào: “Oa con bắt nạt, con oan ức, con buồn quá bố ơi!”

  Du An Hạo vội vàng ôm cô bé lên dỗ, con gái ông đầu năm mới bệnh một trận lớn, mới qua mấy tháng thôi… , chỉ sấm mà mưa.

  Du An Hạo hiểu , ấn đầu Du Ấu Yểu vai: “Anh cả xem kìa, dọa con bé thành thế .”

  Du An Kình đầu tiên trải qua cảm giác miệng mà , ông gì mà dọa , nhưng một hàng trẻ con mắt đều ông, ông chút chột .

  “, quản các nữa!”

  Các là một phe, , hai câu nhảy phân tán hỏa lực, còn tưởng ông mà là .

  Du An Kình phẩy tay bỏ .

Du An Hạo đầu Du Hoa Mậu, Du Hoa Mậu gì, trẻ con tụ tập với , một mặt cho thấy tình cảm , ông thực vui mừng.

  Mặt khác, ông cho rằng cháu trai cháu gái của thật sự là những đứa trẻ lời, chắc chắn là gặp vấn đề thể giải quyết mới chuyện .

  Trẻ con quả thực cần giáo d.ụ.c, đó, trẻ con xem gặp rắc rối gì.

  Phó Kỳ Ngọc nhận điện thoại đang ở nơi khác, tối đó về, đường bụi bặm mang theo chút mệt mỏi, Du Ấu Yểu , giọng nhỏ nhỏ xin : “Mẹ xin , con gây rắc rối cho .”

  Phó Kỳ Ngọc sững sờ, đây là đầu tiên bà thấy Du Ấu Yểu như , đầu đuôi câu chuyện, đến xin bà.

  Có lẽ là con lớn , hiểu chuyện , nhưng Phó Kỳ Ngọc chút hoang mang.

  Du Ấu Yểu như .

  Cô bé tính cách .

  Phó Kỳ Ngọc đặt áo khoác xuống, tóc tùy tiện buộc , bà xổm mặt Du Ấu Yểu: “Nói cho xảy chuyện gì.”

  Du Ấu Yểu xoắn ngón tay, chuyện thể trực tiếp : “Trường học con quá ngoan, luôn gây sự, gây sự sẽ ghi .”

Phó Kỳ Ngọc gật đầu cho thấy bà đang .

  “Còn con lập bè kéo cánh, con bắt nạt khác, bảo con giải tán liên minh.”

  Phó Kỳ Ngọc gật đầu.

  “Cô giáo còn , còn đều thích trẻ con ngoan, sự chịu đựng của con sẽ giảm xuống, bảo con ngoan ngoãn lời, đừng gây rắc rối cho gia đình.”

  Cô chủ nhiệm quả thực những lời với Du Ấu Yểu, trong mắt trường học, họ chỉ Du Ấu Yểu, cái gai , yên phận một chút, cả ngày ồn ào như thể thống gì.

  Sự chịu đựng của họ đối với Du Ấu Yểu cũng giới hạn.

   một câu chạm đến dây thần kinh của Du Ấu Yểu.

  “Mọi thích trẻ con ngoan”.

  Cô bé nhớ năm năm yên tĩnh đây của , cô bé từng là đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện trong mắt trường học, nhưng vẫn ai thích cô bé.

  Trong mắt họ đều cô bé.

  Cô bé , một đứa trẻ yên tĩnh ai thích, một đứa trẻ ồn ào vẫn ai thích, 778 cô bé là một phản diện ngu ngốc, sẽ xa lánh, kết cục t.h.ả.m hại, cô bé tin, nhịn nghĩ “ ai thích” là khởi đầu của kết cục .

   để vì con đây, cô bé .

  “Con chính là thích ồn ào, đây chính là con.” Du Ấu Yểu sụt sịt, nước mắt dâng lên, “Con sửa .”

  Cô bé còn quá nhỏ, đến mức nghĩ thông liền đến cực đoan, trường học cô bé chán ghét thì cô bé rời khỏi trường học.

  Phó Kỳ Ngọc tay đặt bên hông vô thức siết c.h.ặ.t: “Thật , cô giáo với con những lời ?”

  Du Ấu Yểu mắt đẫm lệ gật đầu, nước mắt rơi lã chã.

  Lần đầu tiên thành tiếng.

  Cơn giận dữ xông lên não Phó Kỳ Ngọc, bà bây giờ chỉ xông đến trường học ném hết những bậy hồ Hoán Sa, bố bà thực dạy dỗ khác, cả bà chính là hảo về mặt theo nghĩa thực tế.

  Bà .

  Bà là khác biệt của nhà họ Phó, so với , bà càng theo ý .

  “Yểu Yểu, con .” Phó Kỳ Ngọc nắm lấy bàn tay nhỏ của Du Ấu Yểu, hiểu nhớ đến cảnh Du Ấu Yểu mới sinh bà nắm lấy bàn tay , lúc đó bà rõ ràng vui mừng, mang tất cả những thứ đời đến mặt Du Ấu Yểu.

  Không tại , trở nên quan tâm.

  “Yểu Yểu thể bất cứ điều gì con .” Phó Kỳ Ngọc cẩn thận lau nước mắt cho Du Ấu Yểu, “Trừ những việc vi phạm pháp luật, phá vỡ đạo đức, trong phạm vi hạn, con gì thì , sẽ ghét con, nhà cũng sẽ vì những chuyện thích con.”

  “Chúng thích chính là con thật của con.”

  Và, tình yêu của gia đình cần lý do.

  “Thật ạ.” Du Ấu Yểu ngẩng đầu, ngừng nức nở, “Con trốn học, là vi phạm pháp luật?”

  Phó Kỳ Ngọc véo nhẹ mũi Du Ấu Yểu: “Còn xa lắm.”

  Đợi Du Ấu Yểu nữa bà mới cho Du Ấu Yểu sai ở : “Không học, , với , ai cũng lúc chán học.”

  “Chỉ là phương pháp chút vấn đề, nếu con thể gọi điện thoại cho , cho chuyện , thể trực tiếp xin nghỉ cho con, con cũng , còn thể đàng hoàng cổng chính.”

  “Con cổng chính mà.” Du Ấu Yểu vô tình bán hai em song sinh, “Anh giấy xin phép.”

  Ồ? Phó Kỳ Ngọc nhướng mày, Du An Hạo chuyện .

  “Còn nữa, chúng tạm thời bàn đến những lời trường học với con đây vấn đề , chỉ đến việc con trực tiếp trốn học, trường học chịu trách nhiệm về sự an của học sinh, học sinh mất tích trường học chắc chắn lo lắng, nhiều giáo viên lo lắng cho con, chúng nên một tiếng ?”

  Du Ấu Yểu bao giờ nghĩ nhiều như , trường học thích cô bé còn lo lắng cho cô bé ? Cô bé do dự gật đầu.

  Phó Kỳ Ngọc liền : “Những chuyện khác sẽ giải quyết, nhưng ngày mai, con cùng đến trường xin những giáo viên lo lắng cho con ?”

  “Sau đó Yểu Yểu tiếp tục chính , lời ngoài thể tin hết, bất kỳ vấn đề gì, trực tiếp về nhà hỏi chúng .”

  Du Ấu Yểu mím môi, thôi, cô bé xin .

  Sáng hôm , Phó Kỳ Ngọc lái xe đưa con cái trong nhà học, văn phòng trường học tiếp đón bảy , chủ nhiệm giáo d.ụ.c mặt mời hai bên xuống chuyện, Phó Kỳ Ngọc bảo từ Du Tư Lan đến Du Ấu Yểu, sáu tiên xin giáo viên trường học.

  “Vất vả , con mất tích chắc chắn lo lắng lắm, thật sự xin .”

Mấy giáo viên , liên tục xua tay .

  Nhà họ Du tối qua an ủi họ.

  Cảnh tượng hôm nay chắc là để , chủ nhiệm giáo d.ụ.c vui vẻ : “Không , trẻ con còn nhỏ, hiểu khó khăn chúng gặp , dạy dỗ cẩn thận là .”

  Phó Kỳ Ngọc cong khóe miệng, xin xong, bà bảo hai em song sinh đưa mấy đứa trẻ về lớp.

  Đợi hết, Phó Kỳ Ngọc trực tiếp đóng cửa , mặt biểu cảm đầu , chủ nhiệm giáo d.ụ.c sững sờ.

  Bép! Phó Kỳ Ngọc một tay đập xuống bàn: “Ai cho phép các những lời mập mờ đó với con ?!”

  -

 

 

Loading...