Ác Nữ Mềm Mỏng Muốn Tẩy Trắng, Dàn Chồng Thú Nhân Quỳ Gối Cầu Tôi Sủng Ái - Chương 96: Hội ngộ
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:46:15
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến khi Ngu Niệm thực hiện thành công một nhảy vọt gian, cô mới nhận đàn ông tựa sofa chợp mắt tự lúc nào.
Khuôn mặt lạnh lùng với đường quai hàm sắc sảo đổ xuống những vệt bóng phân minh, chiếc cổ thon dài nghiêng khi tựa sofa, dường như ngủ yên giấc cho lắm.
Vết thương cánh tay xử lý đơn giản, lớp băng trắng vẫn còn vương chút dấu m.á.u mờ nhạt.
Ngu Niệm nhẹ nhàng bước tới, đắp cho một chiếc chăn mỏng.
Khi Mục Uyên tỉnh dậy, trong đôi mắt đen vẫn còn sót chút mơ màng của kẻ mới sực tỉnh.
"Anh tỉnh ?"
Ngu Niệm nhanh ch.óng nhận vẻ ngẩn ngơ của Mục Uyên.
Vị Nguyên soái họ Mục lúc thức dậy khác biệt với vẻ khép nép, điềm tĩnh thường ngày mặt .
Phản ứng của dường như đặc biệt chậm chạp, đôi mắt đen như phủ một lớp sương mờ, chút tiêu điểm, tựa hồ chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ tan biến mất.
Ngu Niệm bưng ly nước ấm tới, thấy dáng vẻ đờ đẫn đáng yêu của Mục Uyên, cô cảm thấy vô cùng mới lạ.
Cô đưa ly nước trong tay cho đàn ông, thuận theo đón lấy khẽ ngước đầu cô.
"Vừa ngủ dậy thì uống chút nước cho nhuận họng ."
Ngu Niệm nở nụ , thu trọn vẻ mặt ngây ngô đáng yêu lúc của tầm mắt.
Mục Uyên cực kỳ ngoan ngoãn cúi đầu uống vài ngụm nước ấm, lý trí lạc bấy giờ mới từ từ trở .
"Bây giờ đến ?"
Giọng khàn khàn đầy từ tính, pha chút ngượng ngùng vì bắt gặp dáng vẻ ngủ quên mất mặt.
"Cách Thủ đô tinh bốn tiếng nữa. Sắp đến nơi ."
Ngu Niệm ngắn gọn.
Mục Uyên gật đầu: " ngủ ba tiếng đồng hồ ?"
Ngu Niệm ừ một tiếng:
"Trên bàn bánh quy và bánh ngọt, nếu đói thể ăn tạm một chút cho ấm bụng."
Mục Uyên từ chối, nhận lấy thức ăn Ngu Niệm đưa tới.
Sau khi ăn xong, tháo lớp băng gạc tay , vết thương lúc giờ bắt đầu đóng vảy.
Người đàn ông băng nữa mà chỉ xịt thêm một chút t.h.u.ố.c.
"Để điều khiển phi thuyền cho, em nghỉ ngơi một lát ."
Ánh mắt Mục Uyên dừng vùng bụng phẳng lì của Ngu Niệm, ý tứ cũng hiểu.
Ngu Niệm một canh chừng bảng điều khiển lâu, vốn cũng thấy buồn ngủ nên lập tức đồng ý.
Mục Uyên điều chỉnh khoang tàu sang chế độ ngủ, ánh đèn mờ ảo cùng tiếng nhạc du dương khiến Ngu Niệm nhanh ch.óng chìm giấc nồng.
Cô sofa, gương mặt khi ngủ vô cùng xinh .
Người đàn ông mặt cô, vẻ mệt mỏi hiện rõ gương mặt , trong lòng khỏi dâng lên một nỗi xót xa.
Phi thuyền hạ cánh chậm, đáp thẳng xuống cổng hoàng cung, thể là "vạn chú mục".
Nếu Mục Uyên liên lạc với hoàng thất Đế quốc, e rằng ngay khi bước chân Thủ đô tinh, chiếc phi thuyền b.ắ.n nát thành cái sàng .
Khi Ngu Niệm tỉnh dậy, cô phát hiện chiếc giường lớn mềm mại vô cùng quen thuộc.
Họ đến nơi ?
Cô ngờ ngủ lâu đến thế.
Ngu Niệm bước xuống giường, phía ngoài.
"Trùng tộc bắt đầu tấn công, Đế quốc sẽ khoanh tay ."
"Lần tấn công của Trùng tộc vẻ khác hẳn so với đây, chúng... Điên cuồng hơn nhiều."
Mục Uyên hồi tưởng đám Trùng tộc gặp ở tinh cầu Bất Lạc, chúng giống như những cỗ máy chiến đấu bất t.ử, vô cùng đáng sợ và quái đản.
Hàn Trầm trầm tư :
"Lần xuất binh quyết định để Bùi Lăng Nguyên soái dẫn đầu, những thông tin e là nhờ trao đổi kỹ hơn với Thượng tướng Bùi."
Mục Uyên gật đầu:
"Đó là lẽ đương nhiên, Điện hạ đành phiền chăm sóc ."
Người đàn ông im lặng hồi lâu, đôi mắt xanh biếc chằm chằm đàn ông cao lớn mặt rời.
"Niệm Niệm dĩ nhiên sẽ chăm sóc chu đáo, đa tạ Nguyên soái Mục quan tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-96-hoi-ngo.html.]
Bước chân định khỏi phòng của Ngu Niệm khựng , bên ngoài vẻ nồng nặc mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nha.
"Điện hạ."
Hàn Trầm nhận cô bước là lập tức dời ánh mắt sang ngay.
Mục Uyên tuy nán thêm chút nữa, nhưng lúc ánh mắt Hàn Trầm Ngu Niệm như chứa đựng ngàn vạn lời .
Bầu khí giữa hai khiến Mục Uyên tự thấy nếu còn ở thì quá mực quá giới hạn, bèn chủ động cáo lui .
Ngu Niệm đành bước tiếp về phía Hàn Trầm:
"Em mới ngủ dậy, Hàn Trầm, lâu gặp."
Cánh môi đàn ông khẽ run rẩy, đôi mắt xanh biếc như đại dương mênh m.ô.n.g lúc bỗng cuộn lên những đợt sóng trào dâng.
Anh tiến lên một bước, ôm c.h.ặ.t Ngu Niệm lòng.
"Niệm Niệm bình an là ."
Giọng khàn đặc của khiến tim Ngu Niệm run lên, nỗi áy náy trong lòng càng thêm sâu sắc.
Ngu Niệm Hàn Trầm ôm c.h.ặ.t đến mức gần như thở nổi, cô há miệng, dường như giải thích điều gì đó.
"Bất kể Niệm Niệm đưa quyết định gì, đều tuân theo, ngay cả khi em rời ."
Lời của đàn ông đ.á.n.h tan những lời giải thích đang lẩn quẩn trong đầu Ngu Niệm.
Ngu Niệm giơ tay lên, chậm rãi ôm : "Là em , với các ."
Người đàn ông tựa cằm lên vai cô, trong mắt hiện lên hình ảnh ngày Ngu Niệm lời từ biệt.
Rõ ràng nhận món quà lựa chọn tỉ mỉ, thầm vui mừng khôn xiết suốt một thời gian dài, mà lâu nhận tin Ngu Niệm biến mất.
Lúc đầu Hàn Trầm còn tin, mãi đến khi Ngu Niệm biến mất khỏi tầm mắt gần 12 tiếng đồng hồ, mới buộc chấp nhận một sự thật.
Ngu Niệm rời , hơn nữa còn là biến mất dấu vết.
Trong hoàng cung vô camera giám sát, dù là một con muỗi bay cũng sẽ để dấu vết, mà khi cô chẳng chút manh mối nào.
Ba đàn ông nhận quà bao lâu, lúc mới bàng hoàng nhận , đó chẳng quà tặng bất ngờ gì cả, mà là một sự kinh hãi, là lời từ biệt.
Giờ đây tìm cô, trong lòng Hàn Trầm còn bất kỳ suy nghĩ mong cầu xa hoa nào nữa, chỉ hy vọng thể luôn ở bên cạnh Ngu Niệm, dù chỉ là thấy cô một thôi cũng .
Cảm nhận cảm xúc mất kiểm soát của đàn ông mặt, Ngu Niệm đáp cái ôm, ngước đầu đặt nụ hôn lên môi .
Cô hôn lên môi, lên mũi, lên mắt , cuối cùng dừng ở vầng trán.
"Hàn Trầm, là em , đáng lẽ em nên với các ..."
Ngu Niệm rời của chỉ là tạm thời, vì thế mới , nhưng giờ thấy mất khống chế như , cô khỏi hối hận, tự thấy quá ích kỷ.
Hàn Trầm bỗng dưng nâng lấy mặt Ngu Niệm, hôn một cách mãnh liệt.
Đó còn là nụ hôn đơn thuần, mà là sự càn quét, là sự khao khát điên cuồng xác nhận sự hiện diện của cô.
Dù cơn đau nơi cánh môi khiến cô suýt rơi nước mắt, Ngu Niệm vẫn nỡ đẩy , ngược còn cố gắng phối hợp, vỗ về .
Hồi lâu .
Giọng khàn đặc của đàn ông run run:
"Không phép rời lời từ biệt nữa."
Môi Ngu Niệm c.ắ.n đến rướm m.á.u, còn hôn đến sưng tấy, chỉ khẽ chạm là thấy đau.
"Được, em thề tuyệt đối sẽ ."
Nỗi bất an trong mắt đàn ông bấy giờ mới từ từ tan biến.
Nhìn thấy "tác phẩm" của , lập tức thấy xót xa và hối hận.
"Ngu Niệm!"
Một tiếng hét đầy giận dữ vang lên từ ngoài cửa.
Tiếp đó, cánh cửa lớn đá "rầm" một cái văng .
Dạ Lạc khí thế hừng hực xông , ánh mắt phẫn nộ khóa c.h.ặ.t lấy hai đang ôm trong phòng, chuẩn xác rơi thẳng lên đôi môi đang "chà đạp" của Ngu Niệm.
Cơn giận trong lòng tức khắc bùng lên dữ dội hơn.
Người đàn ông sải bước tới mặt Ngu Niệm.
Đôi đồng t.ử thú màu vàng kim hề che giấu ngọn lửa giận bên trong.