Ác Nữ Mềm Mỏng Muốn Tẩy Trắng, Dàn Chồng Thú Nhân Quỳ Gối Cầu Tôi Sủng Ái - Chương 85: Cả thèm chóng chán?
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:07:55
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Niệm con mèo trắng đang uốn éo nũng đầy vẻ "tình tứ" chân , định thôi.
Nếu cô Tiểu Bạch chính là trai , lẽ cô ngay lập tức nổi hứng thú tính mà thỏa sức vò chùm con mèo nhỏ đáng yêu và vô tội .
ngay khi tận mắt chứng kiến cảnh sống biến hình thành sư t.ử, con mèo nhỏ trông vẻ vô hại mắt chỉ khiến cô tự động liên tưởng đến khuôn mặt của đàn ông .
Ngu Niệm cũng nỡ lòng đá , chỉ né tránh:
"Anh biến thành , chúng chuyện t.ử tế."
Hàn Đình hiểu tại phụ nữ bây giờ ngay cả dáng vẻ mèo nhỏ cũng thèm nhận nữa.
Chẳng lẽ ở bên ngoài con mèo khác ?
Hàn Đình biến trở hình .
Thân hình cao lớn ngay lập tức bao trùm lấy bộ cơ thể Ngu Niệm.
Người đàn ông dùng tư thế đầy tính xâm lược vây khốn Ngu Niệm, chặn đường lui của cô.
Hai tay cô nắm gọn ép lên phía , đàn ông cúi đầu, thở nóng rực phả lên làn da mịn màng lành lạnh.
Ngu Niệm khẽ rùng thu , nhưng vì giam giữ nên căn bản thể cử động.
Cô ngoảnh mặt sang một bên, mưu toan rời xa vòng vây của .
Trước mắt cô lúc là một chú mèo nhỏ vô hại, mà là một thú nhân giống đực đang ý đồ với .
"Anh đừng ghé sát thế, chuyện gì thì chúng cứ từ từ ."
Hàn Đình vùi đầu hõm cổ Ngu Niệm hít hà một chút, ngửi thấy thở của thú nhân nào khác, nhưng cũng thể do thời gian lâu nên mùi vị phai nhạt .
Anh nghĩ đến những hình ảnh và thông tin mà đàn em gửi tới, kìm mà siết c.h.ặ.t lấy tay cô.
"Niệm Niệm, chẳng lẽ em cả thèm ch.óng chán, quất ngựa truy phong ?"
"Hả?"
Ngu Niệm ngơ ngác đàn ông.
" còn chẳng tên là gì, lấy chuyện cả thèm ch.óng chán chứ?"
Hàn Đình đen mặt: "Thân thể em cũng sờ sạch , chẳng lẽ em định chịu trách nhiệm?"
Anh nghiến răng, yêu nhất bộ dạng ngốc nghếch đáng yêu của Ngu Niệm, nhưng giờ thì hận đến ngứa răng.
Là ai ngày ngày hôn sờ ?
Là ai mỗi ngày đều vùi mặt bụng những chuyện... Những chuyện khó , thậm chí đôi khi còn chạm cả vùng bụng đầy riêng tư của nữa.
Lại là ai ngày ngày hôn phát những tiếng kỳ quái cùng những lời lầm bầm đầy đắc ý?
Hàn Đình " phụ nữ phụ bạc" mắt bằng ánh mắt đầy thâm thù đại hận, giọng gần như rít qua kẽ răng:
"Chẳng lẽ em liệt kê từng chuyện một mà em với lúc đó ?"
Ngay lập tức, những hành vi như vò nát "cưỡng yêu" một chú mèo nhỏ trông vẻ đang lạt mềm buộc c.h.ặ.t của cô lúc đó hiện lên trong đầu như một cuốn phim tài liệu.
Sắc mặt Ngu Niệm lúc chỉ thể dùng từ "than hồng" để hình dung.
Nếu như , cô đúng là phạm những sai lầm thể mô tả đối với đàn ông .
Ngu Niệm nén đau thương mà suy nghĩ kỹ : "Vậy thế nào?"
Hàn Đình cúi đầu cô, ánh mắt đầy tính chiếm hữu lướt qua từng tấc khuôn mặt cô:
" thế nào ư?"
Anh lạnh một tiếng: "Đến tận bây giờ em vẫn chịu chịu trách nhiệm với ?"
"..." Ngu Niệm lắp bắp.
Người đàn ông nhịn nổi bộ dạng của cô, trực tiếp cúi xuống chặn đôi môi cô.
Một nụ hôn mang theo sự c.ắ.n xé để hả giận, đan xen giữa yêu và hận.
Không khí cướp đoạt một cách mạnh mẽ, Ngu Niệm chỉ thể động ngửa đầu đón nhận.
Những tiếng nức nở khe khẽ thoát , đuôi mắt ửng đỏ nước mắt thấm ướt, vị m.á.u tanh lan tỏa giữa môi răng tước đoạt sạch sẽ.
Giống như một cơn cuồng phong cuốn trôi những đợt sóng, cô như con thuyền nhỏ sức chống cự giữa biển khơi sóng vỗ dập dồn.
Đầu ngón tay thô ráp miết qua bờ môi sưng đỏ.
Hàn Đình ngờ chỉ mới hôn một cái mà Ngu Niệm trông như ngược đãi t.h.ả.m hại .
Cô bằng đôi mắt mọng nước, lòng đầy phẫn uất mà c.ắ.n mạnh một cái đầu ngón tay đàn ông.
Hàn Đình khẽ xuýt xoa vì đau, nhưng vẫn để mặc Ngu Niệm c.ắ.n đến chảy m.á.u.
"Phi phi phi."
Vị m.á.u tanh xộc môi răng chẳng dễ chịu chút nào, Ngu Niệm chán ghét nhả ngón tay c.ắ.n rách của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-85-ca-them-chong-chan.html.]
Nhân lúc chú ý, cô trực tiếp đẩy chạy biến ngoài.
Hàn Đình ngờ Ngu Niệm vẫn còn nghĩ đến chuyện bỏ chạy.
Rõ ràng cướp mất sự trong sạch của từ lâu, kết quả bây giờ những thừa nhận mà còn coi như thú dữ.
Người đàn ông sải vài bước đuổi kịp, nắm lấy cổ tay cô:
"Em chạy ban công gì?"
Ngu Niệm vùng , bờ môi đau đến tê dại, nhất thời cảm xúc tủi dâng trào, cô giơ tay tát cho đàn ông một cái.
Chát…
Âm thanh cực kỳ giòn giã.
Giữa màn đêm yên tĩnh, cái tát thể coi là vang thấu trời xanh.
Ngu Niệm ngờ đàn ông hề tránh né, thấy dấu bàn tay nhanh ch.óng hiện lên má , cô khỏi chột :
"Là đau mà."
Hàn Đình cái tát cho suýt chút nữa lấy tinh thần.
Chút sức lực của giống cái đối với mà chẳng khác nào gãi ngứa.
Cảm giác mềm mại gò má dường như vẫn còn vương vấn.
Giọng đàn ông khàn khàn:
"Được, là của . Bây giờ em đ.á.n.h , tiêu tan cơn giận ?"
Ngu Niệm dùng dư quang liếc dấu tay mặt , nhỏ giọng đáp: "Hết giận ."
"Vậy chúng thể chuyện t.ử tế về chuyện đó ?"
Thấy Ngu Niệm lộ vẻ ngơ ngác, Hàn Đình ân cần giải thích:
"Chính là chuyện em chịu trách nhiệm với như thế nào đấy."
Ngu Niệm mím môi, gật đầu.
Người đàn ông oai vệ đối diện cô, còn Ngu Niệm thì ngoan ngoãn ghế sofa.
"Ngu Niệm, em chắc vẫn còn nhớ những gì với chứ?
Có cần từng chuyện một ?"
Ngu Niệm vội vàng đáp: "Không cần! nhớ mà!"
Giọng cô lớn, khiến Hàn Đình ngạc nhiên cô vài cái.
"Nếu em chịu trách nhiệm với , thì những hành động em với chính là đang giở trò đồi bại."
Ngu Niệm gật đầu: " ."
"Em là Vương trữ, giở trò đồi bại với thú nhân cũng là phạm pháp đấy."
Ngu Niệm kinh ngạc thốt lên một tiếng "Hả".
"Tội đồi bại tuy phán quyết quá lâu, nhưng truyền ngoài cũng sẽ cho danh tiếng của em ."
Ngu Niệm lý nhí: " thực danh tiếng bây giờ của dường như cũng chẳng gì cho lắm nhỉ?"
Vụ việc tin đồn tuy dập tắt, phía chính thức cũng tìm kẻ tung tin, nhưng những chuyện "Ngu Niệm" từng đều là sự thật, những vết nhơ đó thể giả .
Hàn Đình chằm chằm cô, nghiến răng :
"Vậy em chỉ còn một con đường duy nhất để , đó là chịu trách nhiệm với ."
Ngu Niệm miễn cưỡng đối phó: "Vậy cũng thôi."
Hàn Đình tuy câu trả lời mong , nhưng thái độ hời hợt và thiếu tích cực của Ngu Niệm khiến thấy nghẹn lòng.
"Chẳng lẽ là do trông thuận mắt? Hay là em thích ?"
Hàn Đình thậm chí chút hoài nghi bản mà hỏi.
Ngu Niệm phủ nhận tất cả: "Thực trông cũng khá trai."
Nói thích thì tuyệt đối , chỉ là Ngu Niệm vẫn kịp thích nghi với sự chuyển đổi từ một chú mèo nhỏ thành một đàn ông trưởng thành và sự biến chất trong tình cảm thôi.
Ngu Niệm trăn trở một lát, đó kiên định :
"Nếu những chuyện như với , sẽ chịu trách nhiệm với . Chỉ là quá trình lẽ cần thêm một chút thời gian nữa."
Hàn Đình vốn đang nản lòng, thấy lời của Ngu Niệm liền lập tức lấy sức sống:
"Được, sẽ cho em thời gian."
"Vậy bây giờ?"
Ánh mắt Hàn Đình mang theo ý tứ sâu xa về phía Ngu Niệm.
"Bây giờ muộn , về phòng , mai chúng chuyện tiếp nhé?"