Ác Nữ Mềm Mỏng Muốn Tẩy Trắng, Dàn Chồng Thú Nhân Quỳ Gối Cầu Tôi Sủng Ái - Chương 70: Chịu trách nhiệm?

Cập nhật lúc: 2026-04-08 09:07:21
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơi thở nóng rực cùng hương thơm dịu nhẹ ập tới, gần như khiến khứu giác nhạy bén của thú nhân trở nên tê liệt.

Trong đôi đồng t.ử thú, bản năng hoang dã trỗi dậy mạnh mẽ, ghim c.h.ặ.t cơ thể nhỏ bé của giống cái đang phủ phục .

Bị d.ụ.c vọng chi phối, Ngu Niệm nhận nguy hiểm đang cận kề, trái còn tới hơn nữa.

Bàn tay mềm mại xương luồn trong cổ áo, châm lên một ngọn lửa làn da lạnh lẽo.

"Thật mát mẻ..."

Cô nheo mắt , khẽ thầm thì đầy tận hưởng.

Ưu thế của loài động vật biến nhiệt thể hiện rõ rệt ngay lúc .

Ngu Niệm nương theo bản năng, gần như lột sạch áo của nửa đàn ông, dán c.h.ặ.t những khối cơ bắp săn chắc, những nụ hôn ướt át triền miên rơi cổ...

Dạ Lạc vốn đang trong kỳ phát tình của thú rắn, đêm nay vốn định phân giường ngủ riêng với Ngu Niệm để kiềm chế xung động.

Chẳng ngờ giống cái nhỏ bé chủ động leo lên giường , còn dùng trăm phương nghìn kế để khiêu khích như .

Yết hầu đàn ông lên xuống liên tục, bàn tay trắng lạnh siết c.h.ặ.t lấy tấm ga giường bên .

Những nụ hôn nóng hổi lượt rơi vùng cổ nhạy cảm, gần như nín thở để " động" chịu đựng tất cả.

Chỉ bản mới , lúc thể nhẫn nhịn là kết quả của sự khắc chế tột độ.

"Niệm Niệm, em đang ?"

Giọng đàn ông khàn đặc đến mức lạ lẫm, cùng lúc đó, một nơi nào đó cũng kích thích mà trở nên dũng mãnh lạ thường.

Ngu Niệm lầm bầm gì đó rõ, bàn tay nhỏ vô tình lướt qua... Rồi nắm lấy.

"Lạ thật... Sao chỉ một cái thế ?"

Cô nhíu đôi chân mày thanh tú, thắc mắc lẩm bẩm.

Không khí chợt vang lên tiếng hít hà trầm thấp của đàn ông.

"Ngu Niệm, em là ai ?"

Người đàn ông gồng giữ chút lý trí cuối cùng.

"Hàn Trầm? Không đúng..."

Ngu Niệm lắc đầu, ghé sát ngửi ngửi.

Hơi thở lạnh lẽo thế , Hàn Trầm.

"Dạ Lạc... Đại phản diện?"

Cô nghiêng đầu, đôi mắt mờ mịt phủ một tầng sương nước.

Rõ ràng biểu cảm tinh khiết đến thế, nhưng Dạ Lạc cảm thấy vô cùng gợi tình.

Giây phút thấy tên đàn ông khác, tim như lạnh buốt đến mức c.h.ế.t cũng quá lời.

khi thấy tên phát từ miệng Ngu Niệm, trái tim vốn nguội lạnh một nữa dồn m.á.u sống dậy.

"Đại phản diện?"

Sự thắc mắc trong lòng Dạ Lạc chỉ lóe lên biến mất.

Mọi sự chú ý ngay lập tức tước đoạt bởi nụ hôn chủ động của Ngu Niệm.

"Ngu Niệm, đây là em tự chủ động đấy nhé..."

Câu cuối cùng của đàn ông chặn trong khoang miệng, bóp c.h.ặ.t vòng eo mảnh mai đang uốn éo điên cuồng , lật đè lên, chuyển từ thủ sang công.

Tựa như sóng triều cuộn trào ập đến, nuốt trọn tiếng rên rỉ vụn vặt bụng.

Nụ hôn xâm chiếm tùy ý gần như cướp bộ dưỡng khí, những giọt nước mắt thầm lặng thấm ướt một mảng ga giường lớn, đôi lông mày xinh nhíu , rõ là đau đớn sung sướng...

Một đêm ngủ.

Trời đất cuồng, thật sự là quên hết tất cả.

Ngay cả trong giấc mơ, dường như cũng một con rắn khổng lồ quấn c.h.ặ.t lấy cô, bất kể cô vùng vẫy thế nào cũng thể thoát .

Nhịp thở dồn dập khiến cô đột ngột tỉnh , Ngu Niệm mở đôi mắt cay xè, tầm mắt đảo quanh phòng cho đến khi dần định thần .

Ký ức cuồng nhiệt của đêm qua ùa về như thác đổ, Ngu Niệm dần mở to mắt, dường như thể tin nổi bạo dạn cầu hoan như thế chính là .

Thậm chí, n.g.ự.c cô lúc vẫn còn gác một cánh tay.

Người đàn ông tựa đầu vai cô, nghiêng như vẫn còn đang ngủ say.

Ánh mắt Ngu Niệm thu hút bởi vết c.ắ.n rõ mồn một yết hầu của .

Cô, thế mà, hoang dã đến ?

Ngu Niệm cứng đờ cả , trong đầu hiện lên rõ mồn một khung cảnh đêm qua.

Thiếu nữ vóc dáng mảnh khảnh đè đàn ông , chút kiêng dè để từng dấu vết...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-70-chiu-trach-nhiem.html.]

Cô đưa tay che mắt, dường như thể tạm thời trốn tránh hiện thực, nhưng khi mở mắt , những dấu vết đều là bằng chứng xác thực.

Ngu Niệm sực nhớ , thế giới dường như phụ nữ chịu trách nhiệm với đàn ông.

Nếu cô chịu trách nhiệm với Dạ Lạc... Chẳng là quá "tra" ?

Cô xoa xoa cái đầu đau nhức, nhất thời đối mặt với Dạ Lạc thế nào.

cả hai đều đang trong kỳ phát tình, là cứ coi như một sai lầm?

Ngu Niệm dự định tắm một cái, nhân tiện sắp xếp dòng suy nghĩ hỗn loạn.

Cô cử động thật khẽ, cố gắng nâng cánh tay đàn ông lên để lật xuống giường, mũi chân còn chạm đất một bàn tay lớn ôm trọn vòng eo, kéo mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp.

"Đi đấy?"

Giọng khàn đặc của đàn ông vang lên bên tai, thở nóng bỏng gần như thiêu cháy vành tai cô.

Cảm giác tê dại như luồng điện chạy dọc từ xương cụt lan khắp .

Ngu Niệm vốn định âm thầm rời khỏi vòng tay , nhưng ngược càng ôm c.h.ặ.t hơn.

Dạ Lạc nhẹ nhàng tựa cằm hõm cổ cô, vô cùng mật.

"Niệm Niệm, gì?"

Thực Dạ Lạc tỉnh từ khi Ngu Niệm thức giấc.

Ánh mắt tham lam lướt qua từng tấc da thịt mịn màng, cuối cùng dừng đôi môi đỏ mọng sưng của cô.

Toàn đàn ông toát lên vẻ thỏa mãn, nhưng ánh mắt vẫn đầy tính xâm lược, chằm chằm gương mặt đang ngủ say của Ngu Niệm như đủ.

Mãi đến khi cô tỉnh , mới luyến tiếc nhắm mắt vờ như vẫn đang ngủ.

Cảm nhận sự chú ý của cô, trái tim thậm chí còn run rẩy mong chờ phản ứng của cô.

Thế nhưng…

Dạ Lạc cụp mắt, một cánh tay như loài rắn xương quấn quýt nơi vòng eo cô, tay trượt dọc từ cánh tay xuống cho đến khi nắm lấy tay cô, đan c.h.ặ.t mười đầu ngón tay .

"Niệm Niệm cướp đầu tiên của , chẳng lẽ định chịu trách nhiệm ?"

Người đàn ông giả vờ dùng giọng điệu nhẹ nhàng để .

Thực chất, trong đôi mắt đang rủ xuống giấu kín những cảm xúc âm u đè nén.

Anh nghĩ, nếu Ngu Niệm "ăn xong quẹt mỏ", coi như chuyện gì xảy .

Thì sẽ giam cầm cô bên cạnh , giam cầm ở thành Vô Ưu ...

"Ưm... Không chịu trách nhiệm, để em suy nghĩ kỹ ."

Ngu Niệm rốt cuộc vẫn đưa câu trả lời chắc chắn, đầu óc cô lúc loạn, chỉ yên tĩnh một .

Ánh mắt Dạ Lạc càng thêm thâm trầm, một tia thất vọng dần hiện lên.

, vẫn cho Ngu Niệm một cơ hội.

"Được, đợi em nghĩ kỹ."

Ngu Niệm cố gắng gỡ tay đàn ông , loay hoay một hồi mới phát hiện siết c.h.ặ.t.

"Anh buông em , em tắm cái."

Sự điên cuồng đêm qua tuy dọn dẹp sơ qua, nhưng dường như vẫn còn sót cảm giác dính dớp và nhức mỏi, hơn nữa, hễ chiếc giường , cô thể tránh khỏi việc nhớ những hình ảnh rõ nét .

"Được."

Dù trong lòng hề , Dạ Lạc vẫn nới lỏng tay.

Ánh mắt dõi theo bóng dáng Ngu Niệm rời , cho đến khi cô đóng cửa , biến mất khỏi tầm mắt.

Tiếng nước chảy rào rào cách một cánh cửa, ngừng vang vọng trong thính giác nhạy bén của thú nhân.

Thời gian từng chút một trôi qua thật chậm chạp.

Cạch…

Cửa phòng tắm mở.

Đôi đồng t.ử thú màu vàng kim chằm chằm cửa phòng, tròng mắt khẽ chuyển động.

Trong phòng khách truyền đến những tiếng động nhỏ.

Tiếng lau khăn, tiếng rót nước, tiếng bước chân...

Cho đến khi tiếng bước chân đột ngột dừng ngay cửa phòng.

Trong phòng yên tĩnh đến mức gần như thể thấy tiếng m.á.u chảy rần rần.

Mãi đến khi tiếng bước chân ngoài cửa phòng vang lên, nhưng dần dần xa.

? Đi gì?

Loading...