Ác Nữ Mềm Mỏng Muốn Tẩy Trắng, Dàn Chồng Thú Nhân Quỳ Gối Cầu Tôi Sủng Ái - Chương 23: Tốt, tốt lắm
Cập nhật lúc: 2026-04-07 10:52:42
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đàn ông siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, khớp xương phát những tiếng răng rắc trầm đục.
Đêm qua còn ở đến mức mắt lệ nhòa, đầu một cái nắm tay một thú nhân giống đực khác, còn chẳng sợ ngoài thấy...
Cũng đúng thôi, cho oai là thị vệ cận, thực chất chẳng qua cũng chỉ là một nam sủng dự phòng của cô .
Nếu thích thì thú phu, bằng như thích... Thì xoay vứt bỏ ngay lập tức.
"Tốt, lắm."
Người đàn ông bật khe khẽ, ánh mắt càng thêm âm u lạnh lẽo.
Ngu Niệm vội vội vàng vàng chạy đến phòng giặt ủi, khi thấy ga giường và chăn của đều giặt sạch và phơi giá, giọng cô khẽ run rẩy:
"Hàn Trầm, mấy con robot khi giặt kiểm tra vết bẩn đó ?"
"Về lý thuyết, tất cả đều lưu hồ sơ trong một thời gian."
Hàn Trầm thấy biểu cảm của Ngu Niệm như một miếng pha lê vỡ vụn, thấp giọng hỏi:
"Điện hạ cần kiểm tra hồ sơ lưu trữ ?"
Ngu Niệm hít sâu một : "Cái hồ sơ đó xóa ?"
Chẳng cô là Hoàng thái nữ ?
Chút quyền hạn chắc chứ.
"Được thì , nhưng hồ sơ xóa tệp do thị tùng bên cạnh bệ hạ quản lý."
Ngu Niệm khan hai tiếng, nghĩa là dù cô xóa thì vẫn sẽ dấu vết để , chẳng như càng khiến cô trở nên khả nghi hơn ?
Thôi kệ , tra thì tra, chẳng lẽ tra tước đoạt phận và quyền lực của cô chắc.
Dựa theo mức độ sủng ái của Nữ vương dành cho nguyên chủ, dù việc cô nuôi Tiểu Bạch phát hiện thật thì cùng lắm cũng chỉ mắng vài câu mà thôi.
Ngu Niệm thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng trấn an trái tim bé nhỏ của .
Hàn Trầm thu hết dáng vẻ lúc thì lo âu, lúc hớn hở của cô mắt, định gì đó mấy thôi, cuối cùng vẫn nuốt ngược những lời trong bụng.
Tâm trạng điện hạ dạo đúng là nắng mưa thất thường.
Ngu Niệm tự an ủi suốt dọc đường, nhưng khi về đến điện vẫn thở ngắn than dài, bởi cô một nữa thấy bóng dáng Tiểu Bạch .
Cũng cái sinh vật nhỏ bé chạy .
Chuyện dường như cũng dần trôi quên lãng, Tiểu Bạch cũng bặt vô âm tín.
Ngu Niệm từng lén lút tìm, nhưng sợ khác phát hiện nên chỉ dám mượn danh nghĩa dạo để che mắt thiên hạ.
Sau khi liên tục sáu bảy ngày chẳng tiến triển gì, Ngu Niệm cũng đành dần dần bỏ cuộc.
Sáng sớm trong điện, ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ tràn phòng, để một vùng hào quang vàng rực mặt đất.
"Đại hoàng nữ bình an, điện hạ đang cùng Quốc sư luyện múa trong điện, xin Đại hoàng nữ vui lòng chờ một lát."
Giọng của Hàn Trầm vang lên từ phía cửa.
"Giữa thanh thiên bạch nhật mà cần đóng cửa luyện múa ?"
Giọng điệu của Ngu Chiêu Chiêu mấy thiện chí, đôi lông mày thanh tú nhíu c.h.ặ.t .
"Chẳng lẽ cho là còn ham luyến Quốc sư nữa, thực chất những chuyện mờ ám thể để ai thấy đấy chứ?"
Cô cố ý lớn tiếng đầy ác độc ngay cửa.
Ngu Niệm vốn đang nhảy trọn vẹn cả đoạn vũ điệu cầu phúc mà hề sai sót, đột nhiên tiếng mỉa mai chế nhạo cho phân tâm, dẫm tà váy dài, cả lao thẳng về phía .
Cú ngã trong tưởng tượng xảy , Ngu Niệm cứ ngỡ chiếc đuôi lớn của Quốc sư đỡ lấy, định mở miệng cảm ơn thì thấy cảm giác cơ thể gì đó đúng.
Cảm giác da thịt tiếp xúc lành lạnh ...
Là đích Quốc sư ôm lấy cô ?
Ngu Niệm kinh ngạc trong chốc lát, đó lập tức rời khỏi vòng tay của Bạch Ngọc Hành.
Cô chỉnh mái tóc dài rối, giải thích:
" đối phó với Hoàng tỷ , đa tạ Quốc sư đỡ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-23-tot-tot-lam.html.]
Hai tay Bạch Ngọc Hành vẫn giữ nguyên tư thế cũ, khẽ ho hai tiếng thu tay về:
"Được, điện hạ."
Anh chắp tay lưng, nhưng cảm giác còn sót giống như một mồi lửa châm ngòi t.h.ả.m cỏ khô.
Vì cả hai tiếp xúc với điện hạ đều phản ứng kỳ lạ như ?
Ngu Niệm chú ý đến thần sắc kỳ quái của Bạch Ngọc Hành, cô mở cửa , thấy Ngu Chiêu Chiêu liền nở nụ tươi rói:
"Hoàng tỷ tới đây?"
"Mẫu hoàng mấy ngày nay em Quốc sư chỉ dạy nên tiến bộ nhanh.
Vừa mấy ngày qua chị luôn bận rộn điều tra vụ hệ hành tinh M c.h.ủ.n.g t.ộ.c sâu bọ xác định tấn công, mãi thời gian tới thăm em.
Hôm nay về sẵn tiện tới xem Quốc sư dạy em thế nào, cũng để chị học hỏi thêm chút kinh nghiệm."
Vừa mở cửa, ánh mắt Ngu Chiêu Chiêu thăm dò trong phòng.
Nhìn thấy đàn ông hằng mong nhớ bấy lâu đang cách đó xa, cô nhất thời quẳng cả lễ nghi đầu, bằng ánh mắt trực diện và nóng bỏng.
Bạch Ngọc Hành nghiêng đầu: "Đại hoàng nữ bình an."
Bấy giờ Ngu Chiêu Chiêu mới từ từ thu hồi tầm mắt:
"Quốc sư chỉ dạy Niệm Niệm, chắc hẳn là tốn nhiều tâm sức lắm ?"
"Hoàng thái nữ học hành chăm chỉ cần mẫn, tiến bộ nhanh, thần cũng phụ sự ủy thác của bệ hạ."
Anh trả lời kín kẽ, tiến lui chừng mực.
Ngu Chiêu Chiêu khỏi cảm thấy hụt hẫng.
Vài ngày , cô tranh đấu với Nữ vương để giành lấy nhiệm vụ điều tra vụ tấn công của c.h.ủ.n.g t.ộ.c sâu bọ ở hệ hành tinh M, mà chẳng chút tiến triển nào, thậm chí còn để chuyện xôn xao dư luận mạng tinh vân.
Hôm nay cô Nữ vương khẩn cấp triệu về mắng cho một trận té tát, bà khen ngợi Ngu Niệm dạo định tâm học hành, tiến bộ vượt bậc.
Lúc đó Ngu Chiêu Chiêu còn chẳng thèm để tâm đến lời mẫu hoàng, vì Ngu Niệm vốn dĩ quen thói lười biếng phóng túng, thể thực sự học vũ điệu cầu phúc .
khi thầy dạy bảo là Quốc sư, cô lập tức thể yên.
Tâm tư của Ngu Niệm đối với Quốc sư, gần như cả hoàng cung ai mà chẳng .
Nên là mẫu hoàng thiên vị đến mức độ , chỉ là dạy một điệu nhảy thôi mà cũng để đích Quốc sư tay?
Vì thế, Ngu Chiêu Chiêu mang theo một bụng oán khí xuất hiện cửa phòng Ngu Niệm, vốn dĩ định chứng kiến cảnh Quốc sư từ chối cô.
"Niệm Niệm hành sự ngang ngược, Quốc sư đừng để tâm. Nếu con bé chỗ nào đúng, xin mặt nó xin ."
Ngu Chiêu Chiêu phớt lờ chính chủ đang mặt, cách đối thoại với Bạch Ngọc Hành.
"Điện hạ tuy bình thường hành sự phóng khoáng, nhưng khi học tập thái độ đúng mực, Đại hoàng nữ cần quá lo lắng."
Bạch Ngọc Hành bước đến lưng Ngu Niệm, mặc dù thấy biểu cảm của cô nhưng qua mấy ngày tiếp xúc, nhận điện hạ hề độc ác tàn nhẫn như lời đồn thổi bên ngoài, nên lời tránh khỏi phần thiên vị học trò tạm thời .
"Đến cả Quốc sư cũng đưa đ.á.n.h giá cao như , hèn gì mẫu hoàng cứ luôn miệng khen Niệm Niệm mặt chị."
Ngu Chiêu Chiêu Ngu Niệm mặt, che giấu sự bất mãn thoáng qua nơi đáy lòng.
"Xem Niệm Niệm mấy ngày nay đều học nghiêm túc, chị bắt đầu thấy mong chờ biểu hiện của em ngày tế lễ đấy."
Cô khiến khác bắt bẻ lầm nào, nhưng khiến một EQ cao như Ngu Niệm cảm thấy chút kỳ lạ khó tả.
Tuy nhiên Ngu Niệm nghĩ rằng, Ngu Chiêu Chiêu dù cũng là nữ chính của tiểu thuyết, là sự tồn tại tập hợp những vận khí lớn lao, kiểu gì cũng tạo mối quan hệ với cô .
Hiện tại chẳng qua chỉ vì hình tượng cũ của nguyên chủ khiến thích, đợi cô đổi ấn tượng cố hữu của khác là sẽ thôi.
Thế là cô mỉm híp mắt :
"Hoàng tỷ bình thường việc gì cũng vô cùng khắc khổ nỗ lực, ngày tế lễ đó, điệu múa cầu phúc của hoàng tỷ nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ cho xem."
Biểu cảm của Ngu Chiêu Chiêu lập tức trở nên quái dị.
Trước đây nếu cô những lời đó, Ngu Niệm chắc chắn sẽ dùng lời lẽ cay độc để vặn , hôm nay... Ngược còn bắt đầu chúc phúc cho ?