Ác Nữ Mềm Mỏng Muốn Tẩy Trắng, Dàn Chồng Thú Nhân Quỳ Gối Cầu Tôi Sủng Ái - Chương 103: Con non
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:58:54
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Dạ Lạc thấy Hàn Đình , phát một tiếng lạnh nhẹ nặng.
Vốn dĩ việc ba khiến lòng mấy dễ chịu, giờ đây Ngu Niệm mang thêm một gã đàn ông lạ hoắc từ bên ngoài về, thú nhân rắn vốn hẹp hòi càng thêm khinh bỉ những tên giống đực tự tìm đến cửa như thế .
Hàn Đình gật đầu chào hỏi từng trong phòng, coi như mắt.
Dạ Lạc dù lạnh mặt nhưng cũng khó mặt Ngu Niệm.
Sáng sớm hai ngày , Ngu Niệm dùng xong bữa sáng đang chuẩn dạo hoa viên thì bỗng nhiên mặt mày tái nhợt, cảm thấy bụng đau âm ỉ.
Bạch Ngọc Hành thấy sắc mặt Ngu Niệm , còn vã mồ hôi lạnh, lập tức đỡ lấy eo cô:
"Niệm Niệm, em thế?"
"Bụng... Hình như đau."
Ngu Niệm cơn đau đột ngột ập tới đè ép đến mức gần như phát tiếng.
"Niệm Niệm sắp sinh ! Mau gọi y sĩ!"
Cảnh tượng mấy đàn ông diễn tập bao nhiêu .
Hàn Trầm đun nước nóng, Dạ Lạc đón vị y sĩ vốn túc trực sẵn từ lâu, còn Hàn Đình giúp Bạch Ngọc Hành bế Ngu Niệm buồng sinh sản chuẩn từ .
Sau khi y sĩ vội vàng chạy tới, lập tức bắt đầu quy trình đỡ đẻ một cách bài bản và bình tĩnh.
Mấy đàn ông ngoài buồng sinh, cách một lớp thủy tinh trong suốt thể rõ cảnh tượng giống cái đang vượt cạn.
Đối với thú nhân giống đực, giống cái là sự ràng buộc và là bạn đời cả đời, một thứ gì phép tổn thương giống cái của họ.
Mà giờ đây, giống cái nhỏ bé yếu ớt của họ đang chịu đựng đau đớn vì sinh nở, nhận thức ngay lập tức khiến đồng t.ử của mấy đàn ông dần biến đổi thành mắt thú, gần như thể kìm nén sự nôn nóng bạo liệt trong .
Y sĩ vì nhất thời sơ ý nên quên đuổi mấy ngoài, may mà buồng sinh sản thể ngăn cách mùi hương, nếu mùi m.á.u tanh nhất định sẽ khiến những vị thú phu trực tiếp nổi điên.
Y sĩ vội vàng bật chế độ che chắn, như bên ngoài thể thấy tình hình bên trong nữa.
Bốn thú phu canh giữ bên ngoài, lo lắng chờ đợi.
Mười mấy phút , buồng sinh mới chậm rãi mở .
Y sĩ đẩy một chiếc xe nhỏ, bên trong trải lớp vải bông mềm mại cho trẻ sơ sinh, tiếng yếu ớt "e e" truyền từ đó.
"Hình dáng thú là cáo."
Y sĩ ngắn gọn:
"Thú nhân giống đực chào đời cơ thể mạnh mẽ hơn giống cái, ba giờ là thể bò , nhưng đợi ba bốn ngày mới mở mắt.
Thiết mô phỏng b.ú chuẩn xong, nhớ chú ý thêm sữa bột kịp thời."
Y sĩ giải thích từng lưu ý khi nuôi dưỡng con non cho mấy thú nhân mặt, nhưng vẻ mấy họ đều quan tâm đến giống cái trong buồng sinh hơn.
"Điện hạ thứ đều , cơ thể tổn thương gì, chỉ cần nghỉ ngơi vài ngày là ."
Bạch Ngọc Hành đón lấy chiếc xe đẩy, tiễn y sĩ về.
Ba đàn ông còn chẳng mảy may quan tâm đến con non, ngược chen chúc bên ngoài buồng sinh.
Buồng sinh rộng mười mấy mét vuông, nhưng sự vây quanh của ba đàn ông trở nên chật chội lạ thường.
Chế độ che chắn tắt, những đàn ông thể thấy giống cái nhỏ đang ngủ giường qua lớp kính.
Đôi má cô dường như trắng nhợt một chút.
Mấy ngày nay lo lắng cho sức khỏe của Ngu Niệm, mấy họ ngày nào cũng tìm đủ cách để bồi bổ cho cô, cố gắng nuôi dưỡng hình vốn mảnh mai thêm vài phần đầy đặn, trông vẻ sức sống hơn so với vóc dáng nhỏ nhắn ban đầu.
Cô nhắm mắt nghiêng giường, t.h.u.ố.c tê đang dần tan hết.
Hàng mi dày khẽ run rẩy mở , tầm mắt dần tập trung, cô thấy ba đang vây quanh lớp kính.
Ngu Niệm mở cửa buồng sinh, những đàn ông lượt chen , dồn dập hỏi han sức khỏe của cô.
"Em vẫn , chỗ nào khó chịu cả."
Ngu Niệm cảm động, quan tâm hơn đến con non sinh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-nu-mem-mong-muon-tay-trang-dan-chong-thu-nhan-quy-goi-cau-toi-sung-ai/chuong-103-con-non.html.]
Cô nhớ mang máng... Hình như sinh bốn chú cáo nhỏ, kích thước đầy lòng bàn tay, thật mỏng manh và đáng yêu.
Nhìn thấy ánh mắt tìm kiếm của cô, Bạch Ngọc Hành đẩy chiếc xe con non cho b.ú xong :
"Các con b.ú sữa xong là lăn ngủ cả ."
Ánh mắt Ngu Niệm rơi trong xe nhỏ, bốn chú cáo con bé xíu, lớp lông tơ ngắn phủ khắp , cái miệng hồng hồng mềm mại, nhưng bụng mấy lông che phủ, lộ chiếc bụng căng tròn đầy sữa, hồng đến mức gần như trong suốt.
"Sao bụng của chúng to thế ?" Ngu Niệm lo lắng hỏi.
"Con non mới sinh thế nào là no, nếu cưỡng chế rút thiết b.ú , e là chúng uống đến nứt bụng mất."
Gương mặt Bạch Ngọc Hành nở nụ dịu dàng.
Chỉ mới , lúc nãy lén lau rửa sạch sẽ cho bốn đứa nhỏ chào đời, dùng gió ấm thổi cho lớp lông mềm trở nên bông xốp, chỉ sợ Ngu Niệm sẽ thích chúng.
Ngu Niệm đưa đầu ngón tay mềm mại khẽ chạm bụng của bé con, cảm giác như chạm một miếng thạch, chạm nhẹ lún xuống một mảng thịt mềm, buông tay nhanh ch.óng phồng lên như quả bóng bay nhỏ.
Bạch Ngọc Hành thấy Ngu Niệm lộ vẻ yêu thích con non, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh vốn là tâm tư tỉ mỉ, dĩ nhiên nhận sự bất an thầm kín của Ngu Niệm, dường như cô vốn tình cảm yêu thích gì với con trẻ.
Mặc dù con non giống đực đa do thú phụ chăm sóc, nhưng nếu để chúng cảm nhận thích , lòng chúng cũng sẽ đả kích.
May mắn , Ngu Niệm vẫn yêu thương con của họ.
Bạch Ngọc Hành đặt con non sang một bên, quan tâm hỏi Ngu Niệm:
"Cơ thể Niệm Niệm thấy thế nào ?"
Ngu Niệm dậy, ngoài việc bụng cảm giác tê tê thì gì bất thường.
Cô xuống giường, nhưng Bạch Ngọc Hành ôm lòng:
"Em mới sinh xong, cơ thể còn yếu, chú ý nghỉ ngơi thêm một lát nữa."
Bạch Ngọc Hành bế cô một cách vững vàng về phòng ngủ, Hàn Trầm bưng bát canh gà hầm từ lâu tới:
"Y sĩ canh gà bổ dưỡng, Niệm Niệm uống một chút ."
Ngu Niệm vốn ăn đồ tanh, nhưng ngửi thấy một mùi hương ngào ngạt phả mặt, thanh tao nhưng khơi gợi vị giác của con .
Hàn Trầm bưng canh gà đến mặt, múc một thìa thổi nguội đưa đến bên môi cô.
Ngu Niệm nhấp một ngụm nhỏ, vị canh gà thơm mà ngấy đọng nơi đầu lưỡi.
Vị ngọt thanh đậm đà hòa quyện với nước thịt tươi ngon, mùi tanh cảm giác dầu mỡ.
Ngu Niệm uống liền hai bát, cảm thấy cả như bao bọc trong hương thơm của canh gà.
Sinh nở dù cũng tiêu tốn sức lực, mặc dù ở thời đại tinh tế công nghệ nâng tầm kỹ thuật lên một tầm cao mới, Ngu Niệm cảm thấy tuy vết thương đau đớn gì nhưng thực sự thấy mệt mỏi.
Sau khi trong phòng tắt đèn, bốn đàn ông lượt rời khỏi phòng ngủ.
Hàn Trầm sớm dọn dẹp một căn phòng dành riêng cho con non mới chào đời nghỉ ngơi.
Bạch Ngọc Hành bế những đứa con mà tạm quên sang một bên ngoài, mùi sữa thơm thoang thoảng vương chúng.
Khi bế trong lòng, những chú con non đang ngủ say sẽ khẽ ngọ nguậy cơ thể để tìm một tư thế thích hợp hơn tiếp tục chìm giấc ngủ sâu.
Bốn chú cáo con trắng muốt Bạch Ngọc Hành nhẹ nhàng đặt trong nôi.
Bốn chi mảnh khảnh và đệm thịt hồng hào khiến tình phụ t.ử trong Bạch Ngọc Hành dâng trào mãnh liệt.
Ba đàn ông còn thấy dáng vẻ cha hiền từ của , trong lòng khỏi nảy sinh sự ngưỡng mộ và ghen tị.
Bốn chú con non dáng vẻ đáng yêu, tư thế ngủ cũng cực kỳ phóng khoáng, nhưng dù từ góc độ nào cũng đều thấy vô cùng dễ thương.
Bạch Ngọc Hành thu xếp thỏa cho lũ trẻ đang ngủ khò khè, bấy giờ mới ánh mắt ghen tị ngưỡng mộ của ba mà bước ngoài.