Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 382: Xé Bỏ Lớp Ngụy Trang Của Cô
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:54:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Loan Loan, nàng , .” Viêm Liệt còn di chuyển hai bước, che khuất tầm mắt của cô.
Bạch Loan Loan hết cách với , chỉ đành dỗ dành: “Tù Nhung tìm em chắc là chuyện , giúp em xem đám nhỏ , lát nữa em qua tìm .”
“Vậy nàng hôn một cái.”
Bạch Loan Loan bất đắc dĩ, chỉ đành nâng mặt hôn thêm cái nữa.
Viêm Liệt lúc mới hài lòng, một bước ngoái đầu ba rời .
Đợi bóng dáng Viêm Liệt biến mất ở góc tường, Bạch Loan Loan mới từng bước về phía Tù Nhung.
“Sao đây? Bị thương nặng như , dưỡng thương cho ?”
Trong lúc chuyện, cô đưa tay đỡ .
“Cô sinh con cho tất cả bọn họ ?”
“Không , của Doãn Trạch vẫn sinh.”
Nói xong câu , phát hiện Tù Nhung đang cô như .
Bạch Loan Loan lập tức vỡ lẽ, vội vàng chữa cháy: “Là Tân Phong cho .”
Tù Nhung khuôn mặt tuyệt mỹ kiều diễm của cô, chỉ xé bỏ lớp ngụy trang của cô, để cô lộ bộ mặt thật.
Chứ để cô giả ngu giả ngơ trêu đùa.
“Bạch Loan Loan… cô cảm thấy dễ lừa đúng ?” Đôi mắt Tù Nhung nguy hiểm nheo .
“Anh gì ?” Cô chột chớp chớp mắt: “ lừa cái gì?”
cho dù cô chột , cũng biểu lộ ngoài, rơi trong mắt Tù Nhung, giống hệt như lúc ở bộ lạc Miêu Tộc, khí định thần nhàn lừa gạt .
Thật là đáng hận mà!
“Không nhớ rõ, sẽ từ từ với cô, từ từ tính…”
Nghe ý vị nghiến răng nghiến lợi trong giọng của , Bạch Loan Loan càng cảm thấy thể thừa nhận.
Không thừa nhận, hiện tại cô ký ức còn thể là vô tội.
Thừa nhận , e là sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t mất?
“Ách, , gì với .” Đôi mắt cô vô cùng trong veo, dường như thật sự .
Tù Nhung đưa tay bóp cằm cô, nâng mặt cô lên cao một chút: “Lúc đó, cô cũng dùng biểu cảm như đang gì, cô xem bây giờ còn tin cô nữa ?”
Mặc kệ tin , dù chính là thể thừa nhận.
Thừa nhận , cô sợ bóp c.h.ế.t cô.
Cô giơ tay lên, nắm lấy cánh tay , trong mắt cố ý nặn vài giọt nước mắt: “Vậy bóp , dù cũng nhớ gì cả, nếu hận , báo thù thì báo thù !”
Bạch Loan Loan quyết tâm liều một phen, lúc đầu khi thấy đám nhỏ tìm tới, là lúc phẫn nộ nhất.
Lúc đó đều g.i.ế.c c.h.ế.t , bây giờ còn g.i.ế.c ?
Thế là, cô chuẩn đ.á.n.h cược một .
Cược Tù Nhung chỉ là dọa cô, vạch trần chuyện cô giả vờ mất trí nhớ.
ân oán giữa hai bọn họ quá nhiều, cô để thích , mới “khôi phục” ký ức.
Cô ngẩng cổ, ánh mắt mang theo hai phần bướng bỉnh, va chạm với tầm mắt của Tù Nhung, hề nhượng bộ.
Tù Nhung Bạch Loan Loan như , trong lòng thứ gì đó đang nảy sinh biến hóa vi diệu.
Giống cái khác trong mắt , liếc mắt một cái là thể thấu.
Duy chỉ Bạch Loan Loan, mặt luôn giống như phủ một lớp màn, giống với bất kỳ giống cái nào khác.
Đã từng, nghĩ tới việc c.ắ.n c.h.ế.t giống cái to gan dám tính kế .
Lúc đó tha cho cô, bây giờ, cô xuất hiện nữa.
Vẫn thể kích thích cảm xúc của trồi sụt.
Ngón tay lướt qua khóe mắt cô, dính một chút ướt át.
“Bạch Loan Loan, mặc kệ cô thật sự quên, là giả vờ quên, nhưng cô trêu chọc hai , khi kêu dừng, cô buông tay, ?”
Ánh mắt rõ ràng chẳng dịu dàng chút nào, thậm chí còn chút khiến lạnh gáy.
khuôn mặt , trái tim Bạch Loan Loan mạc danh nhảy lên một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-doc-giong-cai-vua-kieu-lai-vua-mem-toan-dai-luc-thu-phu-mat-kiem-soat-tram-luan/chuong-382-xe-bo-lop-nguy-trang-cua-co.html.]
Cô kiễng chân, sán đến bên môi : “Được , chỉ mới kêu dừng.”
Biết ?
Đều sinh cho một bầy con, huống hồ thứ hai cô chủ động trêu chọc .
Hơn nữa, bất kể phần mềm, phần cứng, đều điều kiện ưu việt.
Tại cô kêu dừng?
Nhận sự hồi đáp của cô, Tù Nhung một tay giữ lấy gáy cô hung hăng hôn xuống.
Hôn đến về , Bạch Loan Loan thở hồng hộc, mới : “Bạch Loan Loan, cô thật lợi hại, mới hơn một năm gặp, bao nhiêu thú phu ? Sau còn định mấy nữa?”
Đây là câu hỏi mất mạng!
Bạch Loan Loan lập tức tủm tỉm lắc đầu: “Không cần nữa cần nữa, mấy các khiến chịu nổi .”
Cô quả thực cảm thấy hiện tại thú phu đủ nhiều , thêm nữa, cô chịu nổi lo xuể.
Lời của cô rõ ràng khiến nhuệ khí giữa lông mày Tù Nhung giảm một phần.
“Hết giận ? Hết giận thì nên về nghỉ ngơi , đừng quên vẫn là bệnh nhân, dưỡng thương cho .”
Bạch Loan Loan dìu về, dọc đường lải nhải: “Anh thương nặng như , hai ngày nay đừng chạy lung tung ngoài.”
Tù Nhung lên tiếng nữa, chỉ yên lặng cô lải nhải.
Mới dìu phòng, cửa lớn truyền đến tiếng ồn ào.
“Anh Tù Nhung, ở đây? Anh thương ?”
Phượng Hi khi thấy Tù Nhung thương, lập tức đẩy thú nhân cản đường , dẫn theo thú phu của xông .
Chỉ là khi tới gần Tù Nhung, Bạch Loan Loan cứng rắn chắn .
“Cô mau tránh , xem thương thế của Tù Nhung.”
Bạch Loan Loan những tránh , còn khoanh tay n.g.ự.c liếc cô : “Hắn là thú phu của , tự sẽ chăm sóc cho , cần cô bận tâm.”
“Là thú phu của cô thì thế nào? là Thánh thư, chỉ cần Tù Nhung thích , bằng lòng theo , cô quản .”
Bạch Loan Loan cong môi : “Vậy thật ngại quá, cũng là Thánh thư, cô cướp !”
Nụ khóe miệng Phượng Hi đông cứng : “Cô… cũng là Thánh thư?”
“, cho nên bây giờ lập tức ngay lập tức, tránh xa thú phu của một chút.”
Phượng Hi tủi bĩu môi, vượt qua cô về phía Tù Nhung ở phía : “Anh Tù Nhung, em thể riêng với vài câu ?”
“Không !”
“Được.”
Giọng của Bạch Loan Loan và Tù Nhung gần như vang lên cùng lúc.
Bạch Loan Loan phắt cái đầu: “Anh gì với cô ?”
Ánh mắt Tù Nhung lướt qua mặt cô: “Không rõ với cô , cô sẽ luôn tới phiền cô.”
“Anh , cô sẽ ?” Bạch Loan Loan hừ một tiếng: “Nhỡ , cô vẫn tiếp tục quấn lấy thì ?”
“Sẽ .”
Trong lòng Bạch Loan Loan vui lắm, nhưng nghĩ mấy thú phu, Tù Nhung nếu gì với cô , sớm ở bên .
Thế là, cô Tù Nhung một cái dứt khoát xoay rời .
Cô ghế đá từ xa, hai bọn họ cùng một chỗ thì thầm.
Rất dựng tai lên cho rõ, nhưng thế nào, cũng chỉ thể thấy một từ ngữ loáng thoáng, căn bản rõ bọn họ rốt cuộc gì.
Hồi lâu , Phượng Hi đỏ hoe mắt, xoay chạy , thậm chí còn kịp trừng mắt về phía cô một cái.
Vừa , tầm mắt Tù Nhung quét tới, Bạch Loan Loan giả vờ nửa điểm cũng quan tâm, về hướng khác.
tiếng bước chân từ từ tới gần, nhanh, xuống bên cạnh cô.
“Giận ?”
Bạch Loan Loan dứt khoát đầu , về phía : “Vừa gì với cô ?”