Ác Độc Giống Cái Vừa Kiều Lại Vừa Mềm, Toàn Đại Lục Thú Phu Mất Kiểm Soát Trầm Luân - Chương 324: Tranh Sủng
Cập nhật lúc: 2026-02-28 18:52:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi bóng dáng quen thuộc ở cửa động đập mi mắt, khuôn mặt tái nhợt của Kim Dực nháy mắt thắp sáng, con ngươi ảm đạm vì thể khôi phục cũng một nữa toả sáng hào quang.
Anh theo bản năng chống , chăn mỏng từ đầu vai trượt xuống, lộ l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc vết thương chồng chất.
"Loan Loan."
Giọng khàn khàn ôn nhu, phảng phất cái tên trằn trọc ngàn trăm giữa môi răng.
Anh ý đồ xốc chăn xuống giường, động tác tác động đến vết thương cũng để ý.
"Anh đừng cử động."
Bạch Loan Loan ba bước cũng hai bước đến bên giường , ngón tay thon dài nhẹ nhàng ấn ở vai .
"Thân thể khôi phục một chút, nhanh ch.óng dưỡng cho ."
Kim Dực ngưng thị mi mắt lo lắng của cô, khuôn mặt lãnh túc như băng tuyết tan rã, "Ừ, em."
Khóe miệng gợi lên một mạt ý hiếm thấy, thuận thế bắt lấy tay cô đang thu hồi, bàn tay to rộng bao bọc bàn tay mềm của cô.
Ngón cái vô thức vuốt ve mu bàn tay cô, giống như đang xác nhận sự tồn tại chân thật của cô.
"Khụ khụ!"
Viêm Liệt cố ý phát tiếng ho khan khoa trương, bắt chéo chân ở ghế đá một bên, ánh mắt quá thiện chằm chằm Kim Dực.
mà ánh mắt Kim Dực phảng phất dính ở Bạch Loan Loan, ngay cả dư quang cũng chia cho một cái.
Thẳng đến khi Viêm Liệt dậm ghế đá vang thùng thùng, Kim Dực mới miễn cưỡng dời tầm mắt từ mặt Bạch Loan Loan .
"Nghe cũng thương nặng?" Anh lễ phép hàn huyên .
"Ừ, hơn chút." Viêm Liệt bĩu môi, theo bản năng gãi gãi cánh tay còn chút ngứa.
Cậu thương nặng, nhưng những cái Bột Ngứa đáng c.h.ế.t đó quả thực mạng, giáo huấn nhớ kỹ, tuyệt đối !
Viêm Liệt còn tiếp tục , phát hiện Kim Dực chuyển hồi ánh mắt, chớp mắt chằm chằm Loan Loan.
Kim Dực ánh mắt sáng quắc giống cái trong lòng.
Trong l.ồ.ng n.g.ự.c cuồn cuộn vô lời , cho cô khi hôn mê trong mỗi giấc mộng của đều cô, hỏi cô lo lắng qua .
Viêm Liệt giống như tượng đá vướng bận xử ở nơi đó, tất cả lời riêng tư của đều nghẹn ở trong cổ họng.
"Thiếu tộc trưởng, thật đúng là thể giấu a." Cậu cố ý kéo dài ngữ điệu, "Có lúc thú triều , rơi xuống đáy cốc, che chở Loan Loan mấy ngày đó liền thích cô ?"
Trong động chốc lát an tĩnh đến thể thấy tiếng lách tách của đuốc thiêu đốt.
Kim Dực lập tức trả lời, mà là thật sâu đôi mắt Bạch Loan Loan, ánh mắt chuyên chú đến phảng phất đời chỉ còn một cô.
"Phải."
Giọng trầm thấp mà kiên định, chút nào do dự.
Anh nhớ rõ mỗi một chi tiết: Khi thú triều xảy đốt ngón tay cô nắm c.h.ặ.t d.a.o xương trắng bệch, khi đối mặt mãnh thú tập kích bước chân cô run rẩy chịu lui về phía , khi gác đêm ban đêm cô cố nén buồn ngủ khoác da thú cho ôn nhu.
Mới đầu chỉ là thưởng thức, thẳng đến khi thấy hào quang lưu chuyển trong mắt cô khi ở chung với các thú phu, thấy sự mật khi cô nhón mũi chân rúc trong lòng n.g.ự.c bọn họ.
Khi đó cảm giác nóng rực xa lạ bốc lên ở n.g.ự.c kinh hoảng mê .
Lại , tưởng rằng bọn họ sẽ còn giao thoa.
Không ngờ Hùng Tông sẽ hạ d.ư.ợ.c cô.
Làn da tuyết trắng mềm mại của cô, còn lông mi run rẩy , khi tình động vô thức c.ắ.n môi ……
Tất cả ký ức về cô như dấu vết khắc sâu trong linh hồn , quên đều quên .
Từ khi đó bắt đầu, cô liền chiếm đầy trái tim , trái tim rốt cuộc chứa khác.
Viêm Liệt Loan Loan đầy mắt quan tâm chăm sóc Kim Dực, ở phía hờn dỗi.
Cậu giận chính lúc vì rơi sơn cốc, bạch bạch cho Kim Dực cơ hội.
Tuy rằng bên Loan Loan còn sẽ thú phu khác, nhưng trong lòng vẫn buồn bực.
"Viêm Liệt, bên trong chờ em thể chứ?"
Cô nhận thấy khí vi diệu giữa hai giống đực, chuyện với Kim Dực một lát, Viêm Liệt ở bên cạnh trong lòng khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ac-doc-giong-cai-vua-kieu-lai-vua-mem-toan-dai-luc-thu-phu-mat-kiem-soat-tram-luan/chuong-324-tranh-sung.html.]
Trong mắt Viêm Liệt lộ biểu tình ủy khuất, giây tiếp theo Bạch Loan Loan : "Trở về khen thưởng ."
Biểu tình Viêm Liệt lúc mới chuyển biến sắc mặt, "Được, Loan Loan, em."
Nói xong, phảng phất thập phần hào phóng giống , về phía bên trong Vu Động.
"Đột nhiên để bọn họ tiếp nhận , khả năng còn cần một quá trình."
" hiểu, đổi là , cũng cách nào thờ ơ, nhưng mà, Loan Loan, sẽ để em đổi ý."
Trong miệng đến kiên định như , nhưng tay nắm lấy cô rõ ràng c.h.ặ.t thêm vài phần.
Cô buồn cong cong khóe miệng, " cũng sẽ cho cơ hội đổi ý."
"Vậy…… chờ khôi phục, em thật sự liền kết đôi với ?"
Đôi mắt thụy phượng của phi thường xinh , khi chuyên chú , vô hạn thâm tình.
"Ừ, chờ khôi phục, liền kết đôi với , lời giữ lời."
Khóe miệng Kim Dực càng cong càng cao.
Các giống đực dường như đều dễ dàng thỏa mãn và vui vẻ, Bạch Loan Loan hạnh phúc dào dạt mặt , cô cũng lây nhiễm, đôi mắt cong lên.
Sau đó thấu qua , môi dán ở bên môi , "Muốn hôn ?"
Kim Dực gần như lập tức liền dùng cánh tay ôm lấy cô, nụ hôn cũng theo đó rơi xuống.
Bạch Loan Loan còn tưởng rằng Kim Dực là một giống đực hàm súc, cô chỉ là trêu chọc , bộ dáng mất khống chế.
Kết quả cô chơi quá trớn, căn bản hàm súc.
Cánh tay đem cô vòng ở trong n.g.ự.c, ngừng gia sâu nụ hôn .
Bạch Loan Loan hôn đến choáng váng, căn bản quên mất thời gian.
Thẳng đến phía truyền đến tiếng ho khan của Viêm Liệt.
Đầu óc cô thanh tỉnh một ít, giơ tay đẩy đẩy Kim Dực đang ôm c.h.ặ.t cô.
Kim Dực vẫn lưu luyến rời, chịu buông .
Qua một hồi lâu, Kim Dực mới thở hổn hển kéo một ít cách, "Ngày mai là thể khôi phục, …… nhà em dưỡng thương."
"Được thôi," Vu Động xác thật tiện.
May mắn thú nhân khác tiến , tuy trình độ mật , các thú nhân đều quen trách.
cô là nhân loại, vẫn quá thói quen khi thiết với thú phu của vây xem.
"Ý là…… nhà em." Kim Dực sợ cô hiểu, cố ý rõ ràng.
Bạch Loan Loan phủng mặt , gật đầu, " , chỗ dưỡng thương cũng , như thăm nom chăm sóc cũng tiện."
Kim Dực lập tức thuận theo cột bò lên , "Vậy hiện tại cùng em……"
"Không , thương nặng, dưỡng một ngày. Hôm nay bên ngoài tuyết cũng rơi lớn, sợ nhiễm lạnh."
Tuy rằng chút đáng tiếc hôm nay thể theo Loan Loan trở về, nhưng nghĩ đến ngày mai là thể lấy danh nghĩa thú phu của Loan Loan dọn trong nhà cô, từ nay về , thể quang minh chính đại, giống như Viêm Liệt, Chúc Tu, Tân Phong bọn họ bảo vệ cô.
Ngẫm , hết thảy đều thể tiếp nhận .
"Được, ngày mai về nhà."
"Loan Loan, tuyết rơi càng lúc càng lớn, Tân Phong sẽ lo lắng cho em, chúng hiện tại trở về ."
"Được, trở về ngay đây."
Bạch Loan Loan dậy lên, đắp chăn kỹ cho , "Dưỡng thể cho , ngày mai Tộc vu đồng ý rời , mới đồng ý để đến nhà."
Nghe cô như , Kim Dực lập tức dùng da thú bọc kín mít, sợ nhiễm lạnh tăng thêm bệnh tình.
Bạch Loan Loan thấy thế, lúc mới yên tâm cáo từ với .
Đi khỏi Vu Động, Viêm Liệt liền gắt gao nắm lấy tay cô, chút ủy khuất lên án, "Loan Loan, em Kim Dực, liền quên ."