Trong mắt Quý phi thoáng hiện vẻ dò hỏi.
Ta chằm chằm mặt Quý phi, như thể đang cố sức hồi tưởng, tốc độ chậm , từng chữ từng chữ đều rõ ràng: "Chính là gừng để món Vịt kho . Hơn một năm qua, gừng dùng trong tiểu trù phòng hình như... đều là để quá lâu, thậm chí... thậm chí còn mọc cả nấm mốc..."
Ta khựng một chút, lộ vẻ ngượng ngùng và tự trách: "Nhi thần ngu , khi lựa chọn gừng đem lẫn lộn với gừng từ hồi ở Tỏa Hương Điện mà quên vứt , vốn chỉ tận dụng chút vật lực mà thôi."
"Nấm mốc?!" Giọng Quý phi đột nhiên cao v.út lên, mang theo một nỗi kinh hoàng tột độ.
"Vâng!" Ta khẳng định chắc nịch, ánh mắt vẫn thuần khiết như cũ, thậm chí còn mang theo chút hối hận muộn màng, "Nếu... nếu quả thực vì sự vô tri của nhi thần mà khiến long thể của Phụ hoàng và phượng thể của nương nương tổn hại... nhi thần thật vạn c.h.ế.t cũng chuộc hết tội!"
Giọng nhỏ dần, tràn ngập vẻ hoảng hốt bất an, ngón tay vô thức vặn vẹo chiếc khăn trong tay. Bọn họ chắc sẽ phạt chứ? Ta cố ý, năm xưa và A tỷ nương tựa lẫn , vẫn thường ăn đồ nấm mốc mà ?
Trong y thư hình như nhắc qua một câu, gừng sống một khi nấm mốc thì tuyệt đối dùng, là độc, ăn lâu ngày sẽ tổn hại thể. Chỉ là lời đó khuất trong cuốn tạp ký, lúc để tâm cho lắm. Chao ôi, trí nhớ của thật kém quá !
"Nhi thần thật đáng c.h.ế.t!" Ta đột nhiên quỳ sụp xuống đất, đôi vai khẽ run rẩy: "Nhi thần chỉ tận hiếu, ... thứ gừng mọc mầm, lên mốc , thể độc!"
Ta thành khẩn đến nhường , mà Quý phi vẫn tức đến mức phun một ngụm m.á.u tươi. Chao ôi, bà đẽ như thế... , còn nữa, tính khí vẫn tệ hại đến ?
Bà đưa bàn tay gầy guộc như cành củi khô, run rẩy chỉ , đầu ngón tay cách ch.óp mũi chỉ chừng một thốn.
Ta lặng lẽ bà , hề né tránh. Ánh đèn lưu ly chiếu rọi nửa gương mặt , bình lặng chút gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt là một đầm hàn băng đóng băng vạn năm.
"Nương nương bảo trọng phượng thể." Ta chậm rãi dậy, giọng mang theo chút hoài cảm của con gái sắp xa, "Lần ly biệt , núi cao biển rộng. Mong nương nương và Phụ hoàng vạn phần trân trọng."
Thật đáng tiếc, Quý phi nghìn sai vạn sai, nên dùng mạng của và Diệp Vũ ca ca để ép A tỷ hòa , càng nên dùng Tiểu Mị để ép khuyên nhủ A tỷ. Nếu như thế, chi bằng để chủ động nếm trải cái khổ của sự phú quý .
Còn về phía Phụ hoàng... nghĩ, nếu Quý phi còn chút tàn, nhất định sẽ dùng cách để truyền "phát hiện chấn động" tới tai Phụ hoàng - cũng đang thoi thóp giường bệnh thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-ty-ta-muon-lam-thai-tu-phi/chuong-8.html.]
16.
Lui hết cung nhân, tự tay cài then cửa cuối cùng trong tẩm điện.
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Ta gọi thắp đèn, cũng châm bất kỳ một ngọn nến nào. Trong điện tối đen như mực, thấy rõ năm ngón tay. Đây từng là nỗi sợ hãi lớn nhất thời thơ ấu của , nơi mà cần tiếng hát dịu dàng và vòng tay ấm áp của A tỷ mới thể giấc ngủ.
Ta lặng lẽ trong lớp chăn gấm quá đỗi rộng rãi và mềm mại, bóng tối hư vô đỉnh đầu. Không sợ hãi, nôn nóng, còn là đứa trẻ co rúc trong góc phòng sợ bóng tối năm nào nữa .
Một tiếng gõ cửa cực nhẹ, gần như hòa một với tiếng gió vang lên, ba ngắn một dài, chính là ám hiệu ước định từ xưa. Dẫu cảm thấy thể tin nổi, vẫn dậy, mang theo một tia hy vọng mà mở cửa.
Chính là A tỷ và Diệp Vũ ca ca!
Diệp Vũ ca ca xoay cài c.h.ặ.t then cửa điện nặng nề, lưng tựa sát cánh cửa, cảnh giác quét mắt ngóc ngách trong bóng tối.
"A Mãn! Đi theo bọn !" Giọng A tỷ hạ thấp cực điểm, mang theo nỗi gấp gáp căng thẳng. Tỷ rảo bước tới gần, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của , đầu ngón tay tỷ cũng đang khẽ run rẩy.
Ta chỉ sững sờ trong chớp mắt lập tức phản ứng , gạt tay A tỷ , "A tỷ, tỷ quả thật lợi hại nha! Đã trục xuất khỏi cung môn mà vẫn thể tìm giúp tỷ lẻn đây."
Ta ghế, tư thái là sự lười biếng rèn luyện kỹ lưỡng của một vị công chúa, khẽ chạm chiếc vòng tay: "Đã đến lúc mà vẫn c.h.ế.t tâm, vẫn còn tranh giành vị trí Thái t.ử phi của ?"
Nào ngờ, sự xót xa trong mắt A tỷ càng thêm đậm đặc, tỷ lao tới ôm c.h.ặ.t lấy , thể tỷ ngừng run rẩy.
"A Mãn..." Giọng tỷ run run, còn là vẻ cố ý hạ thấp giọng như lúc nãy nữa, "Xin ... A Mãn, xin ... là A tỷ bảo vệ cho , sớm thấu chuyện... để một một …!"
"Thế nhưng A Mãn, đủ ! Thật sự đủ ! Đông Lăng chẳng chốn dung gì, vị Thái t.ử đồn là kẻ bạo liệt, chúng là nước bại trận... Muội hãy cùng bọn về phương Nam, chúng ẩn tính mai danh, chúng thể từ đầu!"