A! Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng, Mỹ Nhân Cá Mặn Nằm Thắng - Chương 60: Tức Phụ Chu Đáo Khiến Người Ta Ghen Tị Đến Đỏ Mắt!

Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:51:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khương Ấu Ninh hỏi: “Phu quân, buổi tối chúng qua đêm ở khách sạn là ở ngoài hoang dã ?”

 

Tạ Cảnh : “Không gì bất ngờ thì sẽ ở khách sạn.”

 

Khương Ấu Ninh an tâm: “Vậy thì , khách sạn ngủ thoải mái hơn ngoài hoang dã.”

 

Tạ Cảnh bất đắc dĩ thu hồi tầm mắt, nắm c.h.ặ.t dây cương trong tay, tiếp tục lên đường.

 

Khương Ấu Ninh thói quen ngủ trưa, nhưng nghĩ đến Tạ Cảnh cưỡi ngựa cả ngày, còn ôm nàng để phòng ngừa nàng ngã xuống, quá mệt mỏi cho .

 

Nàng dứt khoát ăn đồ ăn để giữ tỉnh táo.

 

Bên trong áo choàng hồ ly tổng cộng bốn cái túi lớn, đặc biệt bảo Xuân Đào may thêm , tiện để đựng đồ ăn vặt.

 

Nàng lấy đào tô từ trong túi , mở giấy gói dầu, bẻ một miếng thành bốn miếng nhỏ.

 

Nghĩ đến lái xe đều sẽ mệt mỏi buồn ngủ, cưỡi ngựa chắc cũng , xóc nảy xóc nảy dễ ngủ .

 

Đầu ngón tay nàng nhón một miếng, ngẩng đầu đưa đến bên miệng Tạ Cảnh: “Tướng quân, ăn một miếng .”

 

Tạ Cảnh cúi đầu liền thấy đôi mắt hạnh long lanh ngấn nước của Khương Ấu Ninh, đầu ngón tay đang nhón một miếng đào tô nhỏ, đang dán sát miệng , chỉ cần há miệng là thể ăn .

 

Khương Ấu Ninh : “Tướng quân yên tâm ăn , đút cho ngài sẽ chậm trễ việc lên đường .”

 

Tạ Cảnh: “...”

 

Đào tô đặt bên miệng , ăn nàng cũng sẽ ăn, chần chừ một lát, há miệng ăn miếng đào tô bên miệng .

 

Đào tô giòn xốp, ngọt gắt, mùi vị cũng thơm.

 

Khương Ấu Ninh thấy ăn , lúc mới nhón một miếng đưa miệng ăn.

 

Ăn xong nhón một miếng tiếp tục đút, mỗi đều đưa đến bên miệng , chỉ cần há miệng là thể ăn , Tạ Cảnh ngay cả cơ hội từ chối cũng .

 

Để phòng ngừa bất trắc, Tiết Nghi luôn giữ cách gần với Tạ Cảnh, cảnh tượng Khương Ấu Ninh đút đồ ăn vặn thấy, chậc chậc hai tiếng,

 

【Tướng quân xuất chinh bao nhiêu , bao giờ cưỡi ngựa ăn đồ ăn ? Có lúc tình hình khẩn cấp vì đẩy nhanh tốc độ hành quân, trừ phi đói lả mới chịu dừng ăn chút gì đó lót .】

 

Hắn hâm mộ thở dài, 【Có tức phụ đúng là khác bọt hẳn, ăn uống còn chả cần động tay, cô tức phụ mềm mại kiều mị chu đáo như Khương Ấu Ninh, thảo nào tướng quân cứ mang theo bên lúc nơi.】

 

Tạ Cảnh: “...” Ngươi câm miệng cho !

 

Lúc một miếng bánh táo nê đưa đến bên miệng, Tạ Cảnh rũ mắt một cái, nàng rốt cuộc mang theo bao nhiêu đồ ăn ?

 

Cuối cùng cũng đến khách sạn khi trời tối, lúc xuống ngựa, Khương Ấu Ninh vẫn là Tạ Cảnh bế xuống.

 

Tạ Cảnh buông tay, Khương Ấu Ninh chỉ cảm thấy chân mềm nhũn, suýt chút nữa ngã xuống đất, may mà Tạ Cảnh nhanh tay lẹ mắt một tay ôm lấy eo nàng, mới để nàng ngã xuống.

 

“Sao ?”

 

Khương Ấu Ninh nhíu mày, chịu đựng cơn đau nhức tê dại từng cơn truyền đến từ chân, cứng đờ dám nhúc nhích nửa phần.

 

“Chân , đau quá.”

 

Tạ Cảnh từng trải qua cảm giác tê chân, tê chân dễ chịu chút nào, cúi đầu chân Khương Ấu Ninh: “Ta nắn cho nàng một chút là khỏi thôi.”

 

Không đợi Khương Ấu Ninh phản ứng , Tạ Cảnh xổm xuống, lúc tay nắm lấy bắp chân nàng mới phát hiện, chân nàng thật sự thon thả.

 

Cái chân đang tê rần Tạ Cảnh nắm lấy như , giống như một vạn con kiến đang gặm nhấm, Khương Ấu Ninh trực tiếp gào lên: “Tướng quân, đừng chạm .”

 

Nàng luống cuống nắm c.h.ặ.t lấy tay Tạ Cảnh buông.

 

“Đợi một lát nó tự khỏi thôi.”

 

Tạ Cảnh ngẩng đầu về phía Khương Ấu Ninh, chỉ thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng đầy sự đau đớn, cứ như thể nàng tê chân mà là đ.â.m một nhát d.a.o .

 

“Khó chịu đến ?”

 

Khương Ấu Ninh c.ắ.n răng : “Đâu chỉ khó chịu? Quả thực là lấy mạng mà.”

 

Tạ Cảnh: “...”

 

Tiêu Ngọc bên cạnh xem một lúc, lúc mới lên tiếng: “Tạ đại ca, tê chân thật sự khó chịu, nắn một cái là đau thấu xương, thể dùng tay nắn .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-tuong-quan-nghe-duoc-tieng-long-my-nhan-ca-man-nam-thang/chuong-60-tuc-phu-chu-dao-khien-nguoi-ta-ghen-ti-den-do-mat.html.]

 

Khương Ấu Ninh dùng sức gật đầu tán thành: “Tiêu Ngọc đúng, nắn một cái là đau thấu xương.”

 

Tạ Cảnh thẳng dậy, hai lời bế ngang nàng lên, sải bước trong khách sạn.

 

Khương Ấu Ninh theo bản năng ôm lấy cổ Tạ Cảnh, dáng vẻ mặt cảm xúc của Tạ Cảnh, trong lòng chắc chắn cảm thấy nàng là một gánh nặng, thật khó .

 

Tiêu Ngọc: “...” Hóa nhét cẩu lương !

 

Mọi ăn xong cơm canh nóng hổi liền ai nấy về phòng nghỉ ngơi.

 

Khương Ấu Ninh và Tạ Cảnh sự dẫn đường của tiểu nhị bước phòng khách, liếc cách bài trí bên trong, tự nhiên là sánh bằng căn phòng trong Tướng quân phủ.

 

“Tiểu nhị, chuẩn nước nóng.”

 

“Phu nhân đợi một lát, sẽ chuẩn xong ngay đây.” Tiểu nhị nhiệt tình đáp một tiếng.

 

Hiệu suất việc của tiểu nhị nhanh, đợi bao lâu nước nóng chuẩn xong.

 

Sau tấm bình phong, nóng bốc lên nghi ngút.

 

Khương Ấu Ninh ôm y phục Tạ Cảnh đang bàn chút rối rắm, ở đây, nàng mộc d.ụ.c kiểu gì?

 

“Tướng quân, mộc d.ụ.c .”

 

Khương Ấu Ninh Tạ Cảnh phản ứng gì, liếc tấm bình phong, 【Mặc dù đồ che chắn, nhưng Tạ Cảnh cứ lù lù ở đây, cảm giác vẫn cứ sai sai thế nào .】

 

Ánh mắt Tạ Cảnh khựng , ngẩng đầu về phía Khương Ấu Ninh, tầm mắt lướt qua n.g.ự.c nàng: “Yên tâm mộc d.ụ.c , hứng thú với trẻ con.”

 

Khương Ấu Ninh: “...”

 

Nàng cúi đầu lướt qua chỗ Tạ Cảnh quét mắt tới, ưỡn n.g.ự.c lên, dáng vẻ của thiếu nữ .

 

【Gen nhà bà đây thuộc hàng cực phẩm đấy nhé, bà đây là cổ phiếu tiềm năng, đợi đến lúc bà đây trổ mã bung lụa, sẽ hối hận vì câu cho xem.】

 

【Khoan , ổng thấy sờ thấy miếng nào , dựa cái quái gì mà dám chê bai bà đây?】

 

Tạ Cảnh: “...”

 

“Còn mộc d.ụ.c?”

 

Khương Ấu Ninh bĩu môi, ôm y phục về phía tấm bình phong, mấy bước dừng , yên tâm hỏi một nữa: “Ngài chắc chắn sẽ trộm chứ?”

 

Tạ Cảnh ngẩng đầu lên : “Không hứng thú.”

 

Khương Ấu Ninh gật đầu, 【Cũng đúng, lúc ổng còn 'khả năng' thì vẫn ế chỏng chơ, giờ 'yếu sinh lý' thể nhân đạo , thì còn suy nghĩ đen tối gì nữa?】

 

Nghĩ đến đây, nàng yên tâm tấm bình phong, đặt y phục lên ghế bắt đầu cởi y phục.

 

【Mùa đông tắm cởi quần áo cũng cần dũng khí ngút trời đấy, nhớ cái máy sưởi ở nhà quá mất.】

 

Sau khi cởi xong y phục lập tức bước thùng tắm, cả rúc trong nước, dòng nước ấm áp bao bọc vô cùng dễ chịu.

 

Tạ Cảnh thấy tiếng nước, tưởng rằng thể phớt lờ, kết quả phát hiện thể phớt lờ .

 

Chưa bao lâu liền thấy nàng lẩm bẩm, 【Ủa, rát rát đau đau, chắc chắn là do lúc cưỡi ngựa xóc nảy quá, cọ xát đến đỏ ửng cả lên .】

 

Tạ Cảnh ngẩng đầu nghi hoặc về phía tấm bình phong, trong mắt lóe lên sự nghi hoặc, chỗ nào rát rát đau đau? Cọ xát?

 

Hắn nghĩ đến việc cưỡi ngựa, chẳng lẽ là m.ô.n.g?

 

Một đại nam nhân như cưỡi ngựa trong thời gian dài đều sẽ chịu nổi, huống hồ nàng là một nữ hài t.ử kiều nhược, xóc nảy cả một ngày, thể...

 

Khương Ấu Ninh thấy tiếng mở cửa, tiếp đó thấy tiếng đóng cửa, về phía tấm bình phong nghi hoặc: “Muộn thế , Tạ Cảnh đây là ?”

 

Nàng thu hồi tầm mắt, cúi đầu n.g.ự.c, đỏ ửng cả lên, chắc chắn là do áo giáp của Tạ Cảnh.

 

Lãnh Tiêu đang canh giữ ở cách đó xa.

 

Vốn dĩ canh giữ ở cửa, chỉ là Tiết Nghi từng nhắc nhở , tướng quân tân hôn lâu, xa một chút thì hơn.

 

Mặc dù đều là cẩu độc , nhưng cái gì cũng hiểu, trong quân doanh thường xuyên kể chuyện tiếu lâm mặn mòi cũng ít, lập tức hiểu ý trong lời của Tiết Nghi, quả quyết xa một chút.

 

 

Loading...