A! Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng, Mỹ Nhân Cá Mặn Nằm Thắng - Chương 20: Muốn Ôm Đùi
Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:48:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Ấu Ninh thấp hơn Tạ Cảnh một khúc lớn, cần ngẩng đầu lên mới thấy gương mặt tuấn mỹ , chỉ thấy đôi con ngươi đen nhánh của như phủ lên một tầng sương giá.
Nàng phát hiện Tạ Cảnh lúc tức giận, thật sự hung dữ!
Không tướng mạo hung dữ, mà là ánh mắt hung dữ.
“Không ai đ.á.n.h .”
Tạ Cảnh rõ ràng là tin lời nàng , liếc mắt đám gia đinh đang rên rỉ mặt đất, Tiết Nghi giải quyết nốt vài tên gia đinh còn .
“Bọn họ tay với nàng ?”
Khương Ấu Ninh tiên là lắc đầu, ngay đó gật đầu, “Bọn họ đ.á.n.h gậy Xuân Đào, cản .”
Tạ Cảnh về phía Xuân Đào đang đè chiếc ghế dài, má vẫn còn vương giọt lệ, rõ ràng là dọa sợ.
Hắn liếc mắt Tiết Nghi, “Tiết Nghi.”
Chỉ một ánh mắt, Tiết Nghi hiểu rõ ý tứ trong đó, sải bước tiến lên, đẩy hai tên gia đinh , xách Xuân Đào từ ghế lên.
Đừng thấy dáng vẻ Tiết Nghi gầy gò, sức lực tay hề nhỏ.
Khương Tự Bạch thấy Tạ tướng quân đột nhiên ghé thăm, giật nảy , vội vàng mang theo nụ lấy lòng tới.
“Tạ tướng quân, ngài đột nhiên tới đây?” Ông đầu trừng mắt quản gia, “Tạ tướng quân tới báo , để còn cửa nghênh đón, tránh chậm trễ Tạ tướng quân?”
Quản gia đúng là ngậm bồ hòn ngọt khổ mà , chỉ đành nhẫn nhịn.
Khương Tự Bạch răn dạy quản gia xong liền thu hồi tầm mắt về phía Tạ Cảnh, : “Tạ tướng quân, mời trong.”
Tạ Cảnh lạnh lùng liếc Khương Tự Bạch, “Vì đ.á.n.h gậy Xuân Đào?”
Khương Tự Bạch chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, đầu cúi càng thấp hơn, ấp úng , “Tạ tướng quân, Xuân Đào tay đ.á.n.h khách nhân, cho nên mới đ.á.n.h gậy nó.”
Tạ Cảnh liền về phía Khương Ấu Ninh, tiếp tục hỏi: “Khương tiểu thư, Xuân Đào tay đ.á.n.h vị khách nhân nào?”
Khương Ấu Ninh thật: “Là Thẩm thám hoa cử chỉ cợt nhả, Xuân Đào vì bảo vệ chủ t.ử nên mới tay đ.á.n.h Thẩm thám hoa.”
Tạ Cảnh nữa về phía Khương Tự Bạch, ánh mắt sắc lạnh: “Khương lão gia, Xuân Đào rõ ràng là công tội, ông vì đ.á.n.h gậy mà là thưởng?”
Trên trán Khương Tự Bạch mồ hôi lạnh ròng ròng, trong lòng nhịn mà oán trách.
【 là bám cây đại thụ Tạ tướng quân , cánh liền cứng cáp ? Thật là uổng công nuôi dưỡng mười bốn năm, coi cha gì mà.】
“Tạ tướng quân, trong chuyện hiểu lầm, là rõ.”
Khương Tự Bạch phân phó quản gia, “Xuân Đào hộ chủ công, thưởng năm lượng bạc.”
“Vâng, lão gia.” Quản gia tới mặt Xuân Đào, tay từ trong tay áo lấy năm lượng bạc đưa cho Xuân Đào.
Xuân Đào năm lượng bạc trong lòng bàn tay, thấp thỏm lo âu thoáng qua Khương Tự Bạch, “Tạ lão gia ban thưởng.”
【Vừa còn đòi phạt bán cho bọn buôn , lúc thưởng năm lượng bạc, lão gia từ khi nào hào phóng như chứ?】
Khương Tự Bạch mời Tạ Cảnh đến sảnh chính uống nhưng từ chối, mà là cùng Khương Ấu Ninh tới Tây sương viện.
Khương Tự Bạch tức đến chịu , nhưng e ngại Tạ Cảnh đang ở đây nên tiện phát tác, đợi lúc trở về phòng, liền nổi một trận lôi đình.
Tây sương viện
Xuân Đào pha một chén nóng đặt mặt Tạ Cảnh, “Tướng quân mời dùng .”
Giọng của Tạ Cảnh lạnh nhạt mang theo một tia cảm xúc, “Ngươi lui xuống .”
Xuân Đào thoáng qua Khương Ấu Ninh, lúc mới lui ngoài.
Tạ Cảnh giương mắt về phía Khương Ấu Ninh đang bàn trang điểm, nàng giờ phút đang chỉnh lý b.úi tóc, cây trâm cài lệch đang một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo vuốt cho ngay ngắn.
Ở nơi Tạ Cảnh thấy, Khương Ấu Ninh đang mượn gương đồng lén Tạ Cảnh, trong lòng chút rối rắm.
【Tạ Cảnh rốt cuộc thích kiểu phụ nữ thế nào trời? Bà đây còn đường mà ngược chứ! Cứ kéo dài thế , đến mùa quýt năm nào mới từ hôn đây?】
【Tên Tạ Cảnh lẽ gu là mấy chị gái nhiệt tình phóng khoáng? Chủ động quyến rũ ? Hắn sẽ thẹn quá hóa giận, đó từ hôn?】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-tuong-quan-nghe-duoc-tieng-long-my-nhan-ca-man-nam-thang/chuong-20-muon-om-dui.html.]
Khương Ấu Ninh nghĩ đến khả năng , lén lút liếc Tạ Cảnh một cái, 【Kèo thơm, duyệt nha~】
Tạ Cảnh: “…”
Khương Ấu Ninh dậy bước chậm rãi về phía Tạ Cảnh, đôi mắt hạnh long lanh sóng nước đảo quanh hình cao ngất của , trong lòng đang tính toán.
【Mình nên giả vờ ngã lòng để quyến rũ, là đổ ướt quần , mượn cớ sàm sỡ cho tiện nhỉ?】
Khóe miệng Tạ Cảnh hung hăng co giật hai cái, đôi con ngươi đen nhánh bình tĩnh Khương Ấu Ninh từng bước từng bước tới, dự định lúc nàng thực hiện hành động quyến rũ, sẽ tóm c.h.ặ.t lấy nàng.
Khương Ấu Ninh tới mặt Tạ Cảnh, hình cao ngất , đang nghĩ ngợi mượn cớ ngã lòng , trong đầu chợt lóe lên hình ảnh đ.á.n.h , khiến nàng do dự.
【Tạ Cảnh quái gì thương hoa tiếc ngọc, lỡ ném thẳng ngoài thì ? Sàn nhà cứng thế ,'hôn' đất một cái thì đau vẫn là bà đây thôi.】
【Thôi bỏ , tự đau thì lỗ vốn quá.】
Tạ Cảnh: “…”
Hắn Khương Ấu Ninh quá mức yếu ớt, dùng chút sức sẽ đau đến mức cha gọi .
Khương Ấu Ninh : “Hôm nay may nhờ tướng quân, nếu Xuân Đào khó tránh khỏi trách phạt.”
Tạ Cảnh hỏi: “Thẩm thám hoa tới tìm nàng chuyện gì?”
Khương Ấu Ninh đáp: “Hắn hối hận vì từ hôn , cưới .”
“Nàng hối hận ?”
Khương Ấu Ninh dùng sức lắc đầu, “Không hối hận.”
Tạ Cảnh xong hài lòng, “Vậy đừng gặp mặt Thẩm thám hoa nữa.”
Khương Ấu Ninh dùng sức gật đầu, “Vâng , , tướng quân yên tâm.”
Tạ Cảnh bưng chén mặt lên đưa đến bên môi nhấp vài ngụm.
Khương Ấu Ninh chằm chằm Tạ Cảnh một lúc, đợi ngẩng đầu sang, nàng chớp chớp đôi mắt hạnh xinh hai cái.
【Tướng quân , mị ôm đùi ngài!】
Tạ Cảnh tưởng Khương Ấu Ninh đang nghĩ cách quyến rũ , suýt chút nữa nhịn mà phun ngụm kịp nuốt trong miệng .
Ôm đùi ?
Chỉ vì từ hôn, mà rụt rè như ?
Mặc dù Tạ Cảnh cực lực nhịn xuống biểu cảm mặt, Khương Ấu Ninh vẫn phát hiện , nàng chỉ thuận miệng thôi mà~
Ôm đùi Tạ Cảnh thể bớt nhiều rắc rối, ví dụ như vấn đề hộ khẩu khi rời khỏi Khương gia.
Lại ví dụ như cây đại thụ Tạ Cảnh , Khương Tự Bạch dám gì nàng.
Lại ví dụ như, khế ước bán của Xuân Đào đang ở Khương gia, Tạ Cảnh , liền thể dễ như trở bàn tay lấy khế ước bán , Xuân Đào cũng sẽ nhốt ở Khương gia mặc mua bán.
Chỉ là, Tạ Cảnh cũng chắc dựa dẫm , trong lòng chỉ quốc gia, một lòng tiêu diệt Hung Nô~
Tạ Cảnh uống thêm vài ngụm , lúc mới một nữa về phía Khương Ấu Ninh, thấy nàng vẫn đang chằm chằm , “Nàng lời ?”
Khương Ấu Ninh lắc đầu, “Không , tướng quân thể thường xuyên tới thăm là .”
【Để bà đây vắt óc nghĩ xem cách nào cho ngài thẹn quá hóa giận mà từ hôn mới !】
Tạ Cảnh: “…”
Tạ Cảnh lâu, uống xong chén trong tay liền rời .
Trước khi , Tạ Cảnh từ trong n.g.ự.c lấy một chiếc hộp tinh xảo đặt bàn, đó đầu mà bước ngoài.
Khương Ấu Ninh thoáng qua chiếc hộp, chiếc hộp gỗ màu nâu sẫm, lớn hơn bàn tay một chút, thoạt mới.
Còn kịp dò hỏi, phát hiện Tạ Cảnh mất .
Nàng thu hồi tầm mắt nữa về phía chiếc hộp gỗ, cầm lên đ.á.n.h giá vài , mang theo sự tò mò mở hộp , khi nàng thấy thứ bên trong, trực tiếp trừng lớn hai mắt.