A! Tướng Quân Nghe Được Tiếng Lòng, Mỹ Nhân Cá Mặn Nằm Thắng - Chương 122: Vẫn Chưa Thỏa Mãn, Có Nương Tử Vào Là Khác Ngay
Cập nhật lúc: 2026-04-29 13:52:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn khuôn mặt tuấn tú đang dần tiến gần, Khương Ấu Ninh theo bản năng lùi về phía . Còn lùi một ly, gáy một bàn tay lớn giữ c.h.ặ.t, đồng thời hôn trúng.
Nàng chớp chớp hai mắt hạnh xinh , Tạ Cảnh đây là đang hôn nàng?
Lần Tạ Cảnh hôn Khương Ấu Ninh tuy là trong tình huống hạ d.ư.ợ.c, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, cũng nhớ rõ cảm giác khi hôn nàng.
Lần nữa hôn nàng, là hương vị trong ký ức.
Khi Tạ Cảnh rời chút vẫn thỏa mãn.
Nụ hôn kéo dài lâu, cũng ngắn.
Khương Ấu Ninh mím môi, cảm giác cứ kỳ kỳ, chợt nhớ tới một chuyện, trong mắt nàng tràn đầy vẻ khiếp sợ: “Tướng quân, hạ d.ư.ợ.c ?”
Trong lòng thầm nghĩ, 【Tạ Cảnh cũng xui xẻo quá , tháng Giêng còn qua hết mà hạ d.ư.ợ.c ? Lần là phụ nữ nào yêu thầm Tạ Cảnh đây? Cũng sợ hạ d.ư.ợ.c xong sẽ ảnh hưởng đến chức năng cơ thể .】
Tạ Cảnh: “…”
“Ta hạ d.ư.ợ.c.”
Khương Ấu Ninh nghi hoặc hỏi: “Không hạ d.ư.ợ.c, hôn gì?”
Đôi mắt đen láy của Tạ Cảnh chằm chằm Khương Ấu Ninh, lên tiếng.
Khương Ấu Ninh cảm thấy chút hổ, nàng lặng lẽ thu hồi tầm mắt, bởi vì chịu nổi ánh mắt mang theo độ nóng của Tạ Cảnh.
Nhìn con ngựa đang nhàn rỗi cúi đầu ăn cỏ, nghĩ đến hành động kỳ lạ của Tạ Cảnh,
【Chẳng lẽ hạ d.ư.ợ.c di chứng? Phản xạ của xuân d.ư.ợ.c dài thế cơ ?】
Tạ Cảnh: “…”
Hắn bóng lưng Khương Ấu Ninh, luyện ngựa hơn nửa ngày, hình vốn mỏng manh, nay lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Hắn gọi: “A Ninh.”
Khương Ấu Ninh tiếng đầu , vặn chạm đôi mắt đen nhánh: “Tướng quân?”
Tạ Cảnh : “Ta hạ d.ư.ợ.c, hôn thì hôn thôi.”
Khương Ấu Ninh còn kịp phản ứng câu , thấy Tạ Cảnh : “Chúng về thôi.”
Khương Ấu Ninh cũng cảm thấy mệt, liền gật gật đầu.
Trên đường trở về, Tạ Cảnh pha một ấm mới, rót cho Khương Ấu Ninh một chén, cũng tự rót cho một chén.
Khương Ấu Ninh bưng chén , đưa lên môi uống vài ngụm. Vừa cưỡi ngựa tuy đeo khẩu trang, nhưng môi cũng khô khốc.
Tạ Cảnh bưng chén chậm rãi uống.
Khương Ấu Ninh hỏi: “Tướng quân, ngày mai sẽ bận ?”
Tạ Cảnh Khương Ấu Ninh: “Dạy nàng học cưỡi ngựa thành vấn đề, ngày mai nàng theo cùng đến giáo trường.”
Khương Ấu Ninh định gật đầu, nhưng nghĩ đến mỗi nàng dậy Tạ Cảnh , nếu cùng đến giáo trường, nàng dậy sớm cỡ nào?
Mùa đông là mùa thích hợp nhất để ngủ nướng mà.
“Có sớm quá ?”
“Nàng thể dậy muộn một chút, đó xe ngựa đến giáo trường.”
Khương Ấu Ninh lúc mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì vấn đề gì, chỉ cần lỡ chính sự của Tướng quân là .”
Tạ Cảnh : “Có chính sự sẽ báo cho nàng.”
Khương Ấu Ninh cảm thấy cũng đúng, dùng lời hiện đại mà , Tạ Cảnh chính là kẻ cuồng công việc, chính sự chắc chắn sẽ lỡ chính sự.
“Vậy ăn xong bữa trưa tìm ?”
Tạ Cảnh gật đầu đồng ý: “Ừm, nàng thời gian thì đến.”
Khương Ấu Ninh phần lớn thời gian đều rảnh rỗi, trâm nhung hoa các thợ trâm , đơn đặt hàng cũng thành hòm hòm , mỗi ngày bớt 2 canh giờ học cưỡi ngựa là thành vấn đề.
Hôm , Khương Ấu Ninh ăn xong bữa trưa, đang định cửa thì Tiêu Ngọc đến.
“Ninh nhi, đây là định ?”
Khương Ấu Ninh : “Ta giáo trường.”
Tiêu Ngọc khẽ : “Ninh nhi, đây là rời xa Tạ đại ca đến mức nào , mới nửa ngày gặp, vội vã tìm ?”
Khương Ấu Ninh: “…”
“Ta học cưỡi ngựa.”
“Sao đột nhiên học cưỡi ngựa? Có Tạ đại ca ở đây, cả đời cưỡi ngựa cũng chẳng .”
Khương Ấu Ninh biểu thị, nàng cũng học, nhưng chuyện xảy khiến nàng ám ảnh , cho nên bắt buộc học.
Nàng tóm tắt ngắn gọn chuyện xảy kể cho Tiêu Ngọc .
Tiêu Ngọc chút khiếp sợ: “Thảo nào học cưỡi ngựa, nhưng học cưỡi ngựa cũng lợi, cùng .”
“Ngươi gì?”
Tiêu Ngọc : “Ta rảnh rỗi việc gì , dạo chút.”
Khương Ấu Ninh biểu thị: “Ngươi sắp mở Hỏa Oa Thành ? Thế mà còn rảnh?”
Tiêu Ngọc đáp mà hỏi ngược : “Vậy lúc mở Tuế Tuế Như Ý, bận ?”
Khương Ấu Ninh lắc đầu.
Tiêu Ngọc mỉm : “Ta cũng giống .”
Khương Ấu Ninh: “…”
Nàng hiểu , Tiêu Ngọc cũng giống nàng, đều là chưởng quầy phủi tay.
Nàng nhịn hỏi: “Đó đều là tiền cưới vợ của ngươi, ngươi để tâm chút nào ?”
Tiêu Ngọc để ý : “Muội xem Tạ đại ca chẳng 22 tuổi mới lấy vợ ? Ta vội.”
Khương Ấu Ninh: “…” Học ai học? Lại học Tạ Cảnh?
Đến giáo trường, Tạ Cảnh đang bận.
Khương Ấu Ninh và Tiêu Ngọc một bên .
“Ninh nhi, mấy ngày gặp một nữ nhân.”
Khương Ấu Ninh tò mò sang: “Nữ nhân như thế nào?”
Tiêu Ngọc xoa xoa cằm: “Một nữ nhân trông giống Sở Thanh, gan còn nhỏ hơn cả .”
Khương Ấu Ninh Sở Thanh, tuy chỉ gặp vài , trông giống Sở Thanh?
“Vậy chắc là xinh nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-tuong-quan-nghe-duoc-tieng-long-my-nhan-ca-man-nam-thang/chuong-122-van-chua-thoa-man-co-nuong-tu-vao-la-khac-ngay.html.]
Tiêu Ngọc nhớ dung mạo của nữ t.ử : “Là xinh .”
Khương Ấu Ninh gặng hỏi: “Ngươi trúng ?”
Tiêu Ngọc theo bản năng gật gật đầu.
Khương Ấu Ninh hì hì: “Thiếu niên rung động cũng chí mạng lắm đấy.”
Tiêu Ngọc phát hiện trả lời cái gì, lập tức phản bác: “Nhìn trúng thì đến nỗi, chỉ là chút tò mò thôi.”
Lúc Khương Ấu Ninh và Tiêu Ngọc đến, Tạ Cảnh , từ xa hai .
Tiết Nghi nương theo tầm mắt của Tạ Cảnh sang, liền thấy Tiêu Ngọc và Khương Ấu Ninh trò chuyện vui vẻ.
“Tiểu thế t.ử và phu nhân tuổi tác tương đương, chung sở thích, thảo nào chuyện hợp .”
Tạ Cảnh liếc Tiết Nghi một cái: “Chuyện thì liên quan gì đến tuổi tác?”
Tiết Nghi khẽ : “Tướng quân, đương nhiên là liên quan , ngài xem Tiểu thế t.ử và phu nhân đều thích ăn, cách chuyện cũng đại khái giống .”
Tạ Cảnh phản bác: “Tiểu thế t.ử và Công chúa cùng tuổi, hai gặp mặt cãi .”
Nụ khóe môi Tiết Nghi cứng đờ: “Công chúa và Tiểu thế t.ử tính tình hợp.”
Tạ Cảnh : “Không liên quan đến tuổi tác.”
Tiết Nghi chậm chạp nhận Tạ Cảnh đây là đang ghen ?
Khương Ấu Ninh đến 15 tuổi, Tạ Cảnh sắp 23 tuổi , cách 8 tuổi…
Tiết Nghi lập tức hiểu tại Tạ Cảnh phản bác.
Tạ Cảnh sải bước đến bên cạnh Khương Ấu Ninh, tầm mắt về phía Tiêu Ngọc.
“Tiểu thế t.ử rảnh rỗi qua đây?”
Tiêu Ngọc luôn cảm thấy ánh mắt Tạ Cảnh chút đúng, rõ là đúng ở .
“Ta rảnh rỗi việc gì nên qua đây dạo chơi.”
Tạ Cảnh hỏi xong, rũ mắt Khương Ấu Ninh: “Ta dạy nàng cưỡi ngựa.”
Khương Ấu Ninh vui vẻ gật gật đầu: “Vâng.”
Lãnh Tiêu dắt ngựa đến đưa cho Tạ Cảnh xong, liền lui sang một bên.
Tạ Cảnh đưa Khương Ấu Ninh lên ngựa xong, kẹp bụng ngựa, giục ngựa phi nước đại.
Tiêu Ngọc tự chọn một con ngựa, từ trong chuồng ngựa , phát hiện Tạ Cảnh và Khương Ấu Ninh chạy xa .
“Sao đợi với?”
Tiêu Ngọc xong lưu loát xoay lên ngựa, vung roi ngựa, giục ngựa phi nước đại, ý đồ đuổi theo hai phía .
Tốc độ ngựa chạy nhanh hơn hôm qua, Khương Ấu Ninh Tạ Cảnh ôm lòng, hề lo lắng sẽ ngã xuống.
Chạy một lúc, Tạ Cảnh đưa dây cương cho nàng: “Nàng .”
Khương Ấu Ninh còn tưởng Tạ Cảnh sẽ dẫn nàng lượn một vòng mới để nàng tự cưỡi, nàng nắm c.h.ặ.t dây cương Tạ Cảnh đưa tới.
Tạ Cảnh vững vàng phía , một tay vòng qua eo Khương Ấu Ninh, luôn chú ý hành động của nàng, để khi sự cố xảy , thể tránh ngay lập tức.
Tiêu Ngọc đội gió lạnh đuổi theo, nghiêng đầu Tạ Cảnh và Khương Ấu Ninh, kinh ngạc phát hiện má hai họ đeo thứ gì đó giống như khăn che mặt.
“Ninh nhi, mặt đeo thứ gì ?”
Tiêu Ngọc mở miệng chuyện, húp trọn một ngụm gió lạnh, chút khó chịu.
Khương Ấu Ninh lớn tiếng đáp: “Đây là khẩu trang, chống gió đấy.”
Tiêu Ngọc cảm thấy bỏ lỡ đồ , đeo khẩu trang quả thực chống gió, mở miệng chuyện cũng vấn đề gì.
“Còn khẩu trang ? Ta cũng .”
Nàng nghi hoặc về phía Tạ Cảnh, chỉ thấy trực tiếp ném cho Tiêu Ngọc.
Gió lớn thế , Tạ Cảnh dùng cách ném ?
Tiêu Ngọc bắt ?
Tay Tiêu Ngọc vươn , thấy hành động của Tạ Cảnh, lập tức đoán gì, lúc ném , dùng tốc độ nhanh nhất để bắt lấy.
Nửa đều rời khỏi ngựa, khi bắt khẩu trang, vui vẻ trở , mở xem, là một chiếc khẩu trang hoa nhí giống hệt má Khương Ấu Ninh.
Khương Ấu Ninh hét lên: “Trên chỉ khẩu trang của nữ thôi, ngươi đeo tạm .”
Tiêu Ngọc liếc Khương Ấu Ninh một cái, khẩu trang tay , vẫn đeo tạm lên má.
Sau khi đeo lên, lập tức cảm thấy khác biệt, gió thổi rát mặt nữa.
là đồ .
Khương Ấu Ninh học cưỡi ngựa một canh giờ, Tiêu Ngọc theo cưỡi ngựa một canh giờ, m.ô.n.g đều tê rần.
Sau khi xuống ngựa, Tạ Cảnh : “Nghỉ ngơi một lát về, bữa tối sẽ về.”
Khương Ấu Ninh gật gật đầu: “Thiếp , Tướng quân.”
Tạ Cảnh liếc Tiêu Ngọc một cái, xoay sải bước rời .
Tiêu Ngọc chậc chậc hai tiếng: “Tạ đại ca bây giờ đúng là hướng về gia đình .”
Khương Ấu Ninh nghi hoặc hỏi: “Ý gì? Tạ Cảnh đây hướng về gia đình ?”
Tiêu Ngọc : “Tạ đại ca đây ít khi về nhà ăn cơm, phần lớn thời gian đều ở trong quân doanh hoặc giáo trường, nương t.ử là khác ngay.”
Khương Ấu Ninh bóng lưng Tạ Cảnh rời , tại nàng cảm thấy là Tạ Cảnh nghĩ thông suốt nhỉ?
Chỉ còn sống 1 năm nữa, định hảo hảo thưởng thức mỹ thực .
Đổi là nàng, chắc chắn ăn ngon uống say, uổng phí kiếp .
Bữa tối, Tạ Cảnh về ăn tối đúng như hẹn.
Xuân Đào một bàn thức ăn, khẩu vị của Tạ Cảnh kén chọn, món Khương Ấu Ninh thích ăn, Tạ Cảnh đều ăn.
Khương Ấu Ninh học cưỡi ngựa cũng mấy ngày , vẫn từng tự cưỡi, Tạ Cảnh mấy ngày nay cũng bận rộn hẳn lên.
Khương Ấu Ninh cũng đến giáo trường luyện cưỡi ngựa nữa.
Đã mấy ngày đến Tuế Tuế Như Ý, Khương Ấu Ninh ăn xong bữa sáng định dạo một vòng, nhân tiện xem Hỏa Oa Thành của Tiêu Ngọc.
Nàng còn kịp cửa, tới thăm.
Khương Ấu Ninh nam t.ử ở hậu viện, trong mắt xẹt qua tia nghi hoặc: “Sao ngươi tới đây?”
Người mặt nàng chính là Thẩm Thám hoa lâu gặp, dáng vẻ vô cùng tiều tụy, cũng chút chật vật.