A Chiêu Nhặt Được Một Gia Đình - Chương 418: Phụ Mẫu Của Tiểu Bạch?

Cập nhật lúc: 2026-03-19 17:06:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ngươi tin lời ?” Phân thần thấy A Chiêu động tác gì, bèn hỏi.

 

A Chiêu thành thật đáp: “Ta quen ngươi, tin lời ngươi là chuyện bình thường.”

“Nói cho cùng…” Cô bé dừng một lát tiếp tục : “Vừa nãy chính ngươi cũng thừa nhận là ngươi đang gạt .”

 

“……” Phân thần im lặng một chút : “Chẳng thành thật với ngươi ?”

 

A Chiêu: “Biết cái ‘thành thật’ đó là để lừa một cú lớn hơn.”

 

“……”

Tạp Chủng Tự Luyến

“Nói thật nhé, ban đầu định g.i.ế.c các ngươi đấy.” Giọng của phân thần vẻ nhẹ nhàng: “ khi thấy ngươi, cảm thấy hợp mắt. Nên quyết định tha cho ngươi.”

 

A Chiêu: “Càng đáng nghi hơn.”

 

“Ôi trời, đứa nhỏ , nghi ngờ nhiều quá .” Phân thần ngẫm nghĩ: “Để cho ngươi xem cái .”

 

A Chiêu tiếng b.úng tay.

 

“Soạt!” Cô bé cảm nhận linh khí d.a.o động xung quanh, cảnh giác lùi hai bước. Ngay đó, một thủy kính hiện lên mặt cô bé.

 

Trong thủy kính là một mà A Chiêu quen thuộc, tiểu cô nương bật thốt lên: “Tiểu Tang?”

 

Người trong thủy kính chính là Tang Nhất Chu. Nàng nghiêm trang ghế cao trong đại điện nguy nga, mặc bộ đạo bào nguyệt bạch tinh xảo, đầu đội ngọc quan, nét mặt nghiêm nghị xuống đám phía .

 

Bên nam, nữ, già, trẻ, tất cả đều thi lễ: “Bái kiến chưởng môn!”

 

“Được , lên .” Tang Nhất Chu nghiêm giọng đáp, nhưng nếu kỹ thể phát hiện giọng nàng mang theo vài phần vui sướng thể giấu .

 

A Chiêu kinh ngạc, thì chấp niệm của Tiểu Tang là trở thành chưởng môn của Bồng Lai? Lợi hại thật.

Cô bé thấy cảnh tượng khi Tang Nhất Chu chưởng môn, nàng dẫn theo đoàn khí thế hùng hổ tìm một lão đầu. Tiểu Tang cao xuống lão, khóe miệng cứ nhếch lên mãi, hạ xuống.

 

A Chiêu: Ồ… Chẳng lẽ Tiểu Tang chưởng môn của Bồng Lai chỉ để vị lão nhân hành lễ với ?

 

Cảnh trong thủy kính chuyển.

“Đinh~~~” Trong một ngôi miếu yên tĩnh, tiếng chuông cổ vang lên, dư âm lan chậm rãi khắp nơi. Trong làn khói trắng mờ ảo, một hòa thượng mập mạp, gương mặt hiền hòa đang cạnh hồ sen cho cá ăn.

Bỗng, ông phát giác điều gì đó, đầu xuống cuối con đường nhỏ. Thấy Nhất Trần đang mỉm về phía , mặt hòa thượng biến sắc, bỏ chạy. dù ông chạy nhanh thế nào, Nhất Trần vẫn nhanh hơn.

 

Với vẻ trang nghiêm, Nhất Trần phóng lên, chặn mặt sư phụ: “A di đà Phật, sư phụ, hôm nay t.ử gặp một chuyện khó hiểu, xin thầy chỉ dạy.”

 

Hòa thượng mập: “…Ngươi .”

 

Nhất Trần: “Hôm nay, t.ử thấy hai sư tranh cãi với . Một rằng mèo bắt cá là sát sinh, gây nghiệp. Người còn , mèo bắt cá là để no bụng, g.i.ế.c ch.óc vô cớ, nên ngăn cản nó. Sư phụ thấy ai đúng?”

 

Hòa thượng mập sửng sốt: “Chỉ thôi?”

 

“Chỉ thôi.”

 

“Cả hai đều lý. Như thứ hai , mèo ăn cá chỉ là để no bụng, đó là tự nhiên, nên ngăn cản.”

 

Nhất Trần chắp tay: “Đệ t.ử càng hiểu.”

 

“Có chỗ nào hiểu?”

 

“Nếu là bản tính tự nhiên, thế gian nhiều , tính cách đều khác biệt, cưỡng ép họ đổi?”

 

“Người khác súc sinh. Người tự kiềm chế, mèo thì .”

 

t.ử chỉ thích nhiều chút thôi, vì bắt t.ử tu Bế Khẩu Thiền?”

 

“…Ngươi cũng lý, bần tăng sẽ tự xem xét .”

 

“Thực , sư phụ, chính mới là cần tu Bế Khẩu Thiền.”

 

“…Cũng lý.”

 

A Chiêu thủy kính: “???”

Cô bé thể , Nhất Trần để tâm đến chuyện cưỡng ép tu Bế Khẩu Thiền.

 

Cảnh chuyển tiếp.

Chư Hoài Phác một đài cao, xung quanh la liệt. A Chiêu kỹ, nhiều mà cô bé quen , Lục Dao Phong, Nguyệt Tri Phù, a , Tang Nhất Chu, Nhất Trần, Cố Tầm Song, Hướng Tòng Chu…

 

Cố Tầm Song chống đất dậy, Chư Hoài Phác chút thương tích, nhẹ: “Sư , ngươi mạnh lên . Từ hôm nay, ngươi là đại sư của chúng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-chieu-nhat-duoc-mot-gia-dinh/chuong-418-phu-mau-cua-tieu-bach.html.]

Hướng Tòng Chu: “, từ nay chỉ nhận ngươi đại sư .”

 

Lục Dao Phong khó khăn ngẩng đầu: “Chư Hoài Phác, thừa nhận, ngươi là thiên tài lợi hại hơn .”

 

Nhất Trần:【Từ nay ngươi là lão đại của .】

 

Tang Nhất Chu: “Ngươi Đông, tuyệt đối dám Tây.”

 

Nắm tay của Đông Phương Mặc siết c.h.ặ.t, nghẹn ngào khó chịu: “Tại … tại mạnh như …”

 

A Chiêu: “…”

 

Thủy kính chuyển thêm nhiều cảnh khác, phi thăng thành tiên, thành danh, mỹ nhân vây quanh…

Xem mãi, cô bé cảm thấy thật thú vị.

 

Phân thần cất tiếng: “Ngươi xem, bọn họ đều đắm chìm trong chấp niệm. Nếu mau tỉnh , họ sẽ vĩnh viễn luyện hóa thành dưỡng chất cho bí cảnh.”

 

Thủy kính biến đổi, khung cảnh tối , từng sợi dây đỏ đen quấn c.h.ặ.t lấy trong mộng, lặng lẽ hút linh lực. Người càng vui, càng hút nhanh. trong mộng .

 

Hình ảnh trong thủy kính chuyển tiếp.

A Chiêu thấy Tiểu Bạch đang nhắm mắt gối đùi một . Người đang nhẹ nhàng vuốt đầu Tiểu Bạch.

A Chiêu sững sờ. Từ bàn tay thể cảm nhận sự dịu dàng dành cho Tiểu Bạch. Cô bé lên cánh tay, tiếp đến là áo bào trắng, chiếc cổ dài… đó là một gương mặt mờ mịt thể rõ.

 

A Chiêu giật thót: “Sao thấy rõ dung mạo?”

 

Phân thần cũng ngạc nhiên: “Hửm? Lạ thật.” Nó nghĩ một lát, : “Có lẽ con thần thú đó quên mất gương mặt của , nên ngươi mới thể rõ.”

 

A Chiêu ngẩn . Tiểu Bạch quên dung mạo của một ư? Cô bé Tiểu Bạch đang thoải mái, đuôi khẽ ve vẩy, rõ ràng nó vui.

 

Phân thần cất giọng dụ dỗ: “Ngươi tò mò là ai ? Thần thú lớn lên cùng ngươi, mà trong lòng nó giấu một ngươi .”

 

A Chiêu bóng trắng , đoán: “Lẽ nào là… mẫu của Tiểu Bạch?”

 

“…”

 

A Chiêu thấy nó im lặng, hỏi: “Không ? Chẳng lẽ là… phụ của Tiểu Bạch?”

 

Phân thần gần như phát điên: “Sao ngươi nghĩ như ?”

 

“Không phụ mẫu ?” A Chiêu bất ngờ.

 

“Tất nhiên là ! Bạch Trạch là thần thú cát tường, thiên sinh địa dưỡng, phụ mẫu!”

 

A Chiêu phồng má: “Đừng Tiểu Bạch như . Như , cũng cha nương, nhưng chỉ cần nhặt về nhà là thôi. Biết Tiểu Bạch cũng gặp phụ mẫu của nó như .”

 

Phân thần: “…”

 

“Ngươi đáp án thì thẳng , còn bảo đoán. Ta đoán sai thì ngươi nổi giận.”

 

Nó im lặng, : “Đó là…”

 

“Ầm!!!”

Tiếng sấm rền vang lên, A Chiêu hoảng hốt ngẩng đầu. Trên trời chỉ là màn sương trắng, chẳng thấy gì: “Trời nổi sấm ?”

 

Cô bé cúi thủy kính chuyển cảnh.

Trong thủy kính là Thanh Ngưu đang bên hồ. Dưới hồ là con cá lớn đẽ đang bơi.

 

A Chiêu nhận ngay: “Là Thanh Ngưu.”

 

“Tiểu Thanh lớn .” Phân thần , giọng mang chút nuối tiếc: “Nó là tế phẩm mà con ném xuống hồ để trấn . Ta thấy tính tình nó thú vị nên giữ để bầu bạn.”

Nó giải thích sơ qua nghiêm giọng: “Giờ ngươi quyết định nhanh. Kéo dài cho ai cả.”

 

Xung quanh A Chiêu hiện lên vô thủy kính, tất cả đều dây đỏ đen quấn c.h.ặ.t. Ánh mắt cô bé quầng sáng xanh lá bằng nắm tay. Tiểu cô nương suy nghĩ vài giây, đó đưa tay chạm .

 

Ngay lập tức, quầng sáng xanh bùng lên rực rỡ nhưng ch.ói lóa. A Chiêu cảm thấy thứ gì đó chui mu bàn tay của .

 

“Rầm!” Mặt đất chân rung mạnh.

 

Có ai đó nhẹ nhàng ôm lấy cô bé từ lưng, dùng giọng dịu dàng: “Từ nay, ngươi chính là chủ nhân của gian Giới T.ử .”

 

A Chiêu đầu , chỉ thấy những mảng vảy bạc đang tan biến.

“Ngươi lời tạm biệt với Thanh Ngưu ?” Cô bé kêu lên.

 

“Không cần. Như .” Giọng khẽ : “Rất vui khi gặp ngươi.”

Loading...