A CHÂU - 9

Cập nhật lúc: 2025-08-08 07:57:10
Lượt xem: 7,699

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn gia ân với , công t.ử từng cứu mạng , cho bữa cơm no, bởi mới một lòng một báo đáp.

 

Còn khác, liên can gì đến ?

 

Ta gả chồng.

 

Gả , thì chẳng gặp công t.ử đẽ của nữa.

 

Tối đó, ông chủ đưa cho ít lòng heo. Ta lấy rơm bện thành dây, xâu lòng heo treo lên mang về.

 

Trời sẩm tối, mà nhà họ Ôn từ bãi khai thác đá vẫn về.

 

Ta tiên đem lòng heo rửa sạch, nhóm lửa bằng cành khô nhặt .

 

Bếp lò đơn sơ lấy một hạt gạo, chỉ còn ít bột mì thô dư đường.

 

Ta dùng lửa lớn xào lòng heo thật thơm, thêm gia vị mua từ trấn về.

 

Đợi lòng heo hầm xong, nhào bột, cán thành sợi mì thô.

 

Mì chín, rưới lên một tầng lòng heo xào mỡ bóng ngậy, đó leo tường vườn nhổ vài nhánh hành dại, thái nhỏ rắc lên .

 

Nhị công t.ử gần như chạy xộc , reo lên:

 

“Thơm quá mất! A Châu, ngươi nấu Phật khiêu tường ?”

 

Nhị công t.ử nhảy nhót vui vẻ, xem hôm nay chịu khổ sở gì lớn.

 

Nói về món Phật khiêu tường, từng ăn . Trước ở kinh thành, công t.ử thấy cứ hau háu chén cơm của , nước miếng suýt rơi, nên chia cho một bát.

 

Công t.ử từng keo kiệt chuyện ăn uống với .

 

Lúc , đang bưng tô bước , liền thấy lão gia và công t.ử đang dìu phu nhân nhà.

 

Ta vội bước tới, thấy đôi tay vốn trắng ngần của phu nhân giờ trầy trụa sưng đỏ.

 

Phu nhân là sách, chịu nổi việc nặng nhọc?

 

Ta nghẹn lời, chỉ lẩm bẩm:

 

“Phu nhân yên tâm, nhất định sớm kiếm đủ năm trăm lượng, chuộc .”

 

Pháp luật triều đình quy định, tội nhân phạm đại ác, thể dùng năm trăm lượng bạc để chuộc một .

 

Đôi mắt phu nhân vốn , song lúc , nơi đuôi mắt nếp nhăn.

 

“A Châu, cả nhà ở bên là điều nhất. Năm trăm lượng dễ kiếm? Ở chốn biên cương nghèo hẻo lánh , năm lượng bạc cũng khó, đừng năm trăm.”

 

Ngân phiếu mà đại cô nãi nãi để , chỉ còn đúng năm mươi lượng, là tiền cứu mạng, dám động .

 

Ta c.ắ.n răng:

 

“Vậy thì tự mở sạp thịt, chưởng quầy! Dù cũng sức.”

 

Phu nhân chọc , khẩu vị cũng lên, ăn hết một bát đầy.

 

Đêm đến, cùng phu nhân. Nghe thấy tiếng thút thít khe khẽ, mở mắt, liền thấy phu nhân đang ôm chiếc bình sứ nhỏ trong lòng.

 

Ấy là tro cốt của đại cô nãi nãi.

 

Phu nhân khổ trong lòng, ai nấy đều khổ, nhưng chẳng ai . Không ai bên cạnh lo lắng.

 

Lòng bỗng chùng xuống, như gì đó khẽ lay động trong tim.

 

Ta chẳng diễn đạt , chỉ rằng — thích ngôi nhà .

 

13

 

Ta bắt đầu thuê một sạp hàng ngoài chợ.

 

Ta sức, giúp , cứ mỗi khi cần là chẳng nề hà tay.

 

Vậy nên, nhanh quen việc, đó.

 

Chiêu là học từ công t.ử.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-chau/9.html.]

Công t.ử từng dạy : giúp , hết giúp .

 

Còn , kẻ giơ tay đ.á.n.h .

 

Lại thêm, ăn của thì miệng mềm, cầm của thì tay ngắn.

 

Công t.ử cứ thế, từng chút một, dạy đạo lý .

 

Biên cương giống Kinh thành, phong tục ở đây cởi mở, chẳng ít phụ nhân tự buôn bán ngoài chợ, còn kiêng kỵ mặt mũi.

 

Những quầy bên cạnh đều là phụ nữ chồng con, nào nấy vạm vỡ, giọng oang oang như chuông đồng.

 

Nửa tháng giao hảo, cũng khối chuyện… tục. Cái hiểu cái , lòng đầy tò mò.

 

Có hôm, một bà bán thịt dê : “Đàn ông m.ô.n.g cong, đều là hàng cực phẩm!”

 

Trời chiều sắp tắt, về nhà nấu cơm tối, trong đầu cứ lẩn quẩn hai chữ “mông cong”.

 

Công t.ử về, chăm chăm —đặc biệt là… cái m.ô.n.g.

 

Gần đây trời mỗi lúc một nóng, công t.ử mỗi ngày về đều dùng nước giếng rửa sạch mồ hôi nhễ nhại.

 

Hôm đó, công t.ử xách thùng nước giếng, cởi trần, bên giếng lau .

 

Da sạm ít nhiều, song hề ảnh hưởng đến đường nét tuấn tú khuôn mặt.

 

Thân hình cũng còn gầy gò như , mà trở nên rắn rỏi, từng thớ cơ bắp đều căng đầy sức lực.

 

Toàn chẳng lấy một chút thịt thừa.

 

Bỗng nhiên, công t.ử khựng .

 

Chàng từ từ đầu, vặn đối mặt với .

 

“A Châu, ngươi đang cái gì?”

 

Ta buột miệng đáp: “Mông công t.ử… cong thật đó.”

 

Công t.ử: “….”

 

Dưới ánh trăng lờ mờ, mặt công t.ử đỏ bừng như m.á.u.

 

Lúc ăn cơm tối, sặc bao nhiêu .

 

Gương mặt tuấn của trong đêm càng rõ ràng, đôi mắt đào hoa càng sâu thẳm hút hồn.

 

Cả buổi tối hôm đó, công t.ử chẳng với lời nào.

 

Ta ngẫm nghĩ, chắc là công t.ử thẹn quá, da mặt mỏng, khen quen.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Rõ ràng mấy bà bán thịt hôm còn bảo, khen m.ô.n.g cong là lời khen cao quý nhất dành cho nam nhân mà!

 

14

 

Lại nửa năm trôi qua, vẫn tích góp đủ ngân lượng.

 

May , ngày tháng của nhà họ Ôn khá hơn nhiều.

 

Có tiền dư dả mua vật dụng thường ngày, thể lo liệu cho quan sai, cũng như kết giao với hàng xóm láng giềng.

 

Ta và Nhị công t.ử đều cao lớn hơn xưa.

 

Công t.ử bắt đầu dần lảng tránh , nhất là mỗi khi tắm rửa lau .

 

Hôm , trong căn nhà tranh đột nhiên hai vị khách đến.

 

Một mặc võ phục, hình cao ráo, thắt đai đeo kiếm, mày kiếm mắt sáng, khí thế bức .

 

Người còn vận áo vải giản dị, tuy ăn mặc thanh bần, nhưng tướng mạo cao quý vô cùng. Ta trông nhận —chính là từng đến thư phòng của công t.ử.

 

Trời bên ngoài tối mịt, trong nhà chỉ thắp một ngọn đèn dầu leo lét.

 

Lão gia, phu nhân và công t.ử đồng loạt hành lễ:

 

“Thái t.ử điện hạ, ngài chịu khổ .”

 

Ta vội lấy tay che miệng, dám phát nửa lời.

Loading...