A CHÂU - 4

Cập nhật lúc: 2025-08-08 07:11:14
Lượt xem: 7,267

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

… đại cô nãi nãi mới là mỹ nhân thật sự đấy chứ?

 

Chẳng trách công t.ử thích mấy vị tiểu thư nhà quyền quý tới gần, khi nào… công t.ử thích nữ t.ử khỏe mạnh?

 

Hôm đó, phủ tiếp một vị quý khách. Ta phận , nhưng chỉ dáng vẻ và y phục cũng đủ thế bất phàm.

 

Công t.ử đích đàm luận cùng trong phòng, chờ ngoài cửa.

 

Sau khi quý khách rời , công t.ử một ở trong thư phòng suốt nửa ngày.

 

Từ hôm đó trở , công t.ử càng thêm trầm mặc.

 

Trong phủ bắt đầu nhiều sự điều động, công t.ử dường như bận rộn hơn .

 

Tối ba mươi Tết, công t.ử còn mời một vị võ quán tới dạy luyện võ.

 

Tiên sinh cùng đối chiêu một lúc, liền kinh ngạc :

“A Châu cô nương là nhân tài hiếm thấy trong đường quyền cước.”

 

Nghe , công t.ử như trút gánh nặng.

 

Công t.ử đang mưu tính điều gì, thể cảm nhận sự bất an trong lòng . chẳng gì với , chỉ dặn:

“Chớ phụ lòng mong mỏi của .”

 

Đêm , cả nhà tụ họp canh giờ giao thừa.

 

Lão gia và phu nhân mặt mày u sầu, liên tục thở dài. Công t.ử cũng chẳng năng gì.

 

Bầu trời mây dày, tựa hồ sắp tuyết rơi.

 

Trong lòng dâng lên cảm giác bất an — tựa như trời giông sắp đổ, mà gió tràn đầy cửa sổ.

 

Tiểu công t.ử khoác áo hồ cừu, cả khuôn mặt vùi trong mũ trùm, đôi mắt to tròn long lanh vô cùng đáng yêu.

 

Ta chân thành khen:

“Nhị công t.ử, ngài thật xinh .”

 

Tiểu công t.ử đỏ mặt, lắp bắp :

“Ngươi… ngươi là nữ nhân, chẳng thẹn thùng gì cả?!”

 

Ta hiểu gì cả.

 

Ta thì thẹn?

 

Từ mùng Một Tết, công t.ử bảo tăng cường rèn luyện.

 

Ta càng luyện chăm, công t.ử càng thưởng thêm đùi gà lớn.

 

Cho đến một tháng , khi giao đấu với Mặc Bạch, chẳng những đ.á.n.h bại , còn hẳn lên .

 

Mặc Bạch giận đến đỏ mặt:

“A Châu! Ngươi... ngươi mau xuống khỏi ! Quá mức vô phép !”

 

Ta học theo giọng điệu công t.ử, châm chọc :

“Mặc Bạch, ngươi đúng là thua chịu nổi.”

 

Công t.ử bên khẽ, nhưng nụ còn rực rỡ như xưa, dường như trong lòng vẫn chất chứa điều gì.

 

Lại qua thêm mấy ngày, công t.ử giao cho một gói đồ:

“A Châu, ngươi vốn là nhặt về, nô tỳ của Ôn gia. Từ nay về , cũng còn liên can gì đến Ôn phủ nữa.

Nhớ kỹ lời — mấy ngày tới, bất kể thấy gì, thấy gì, cũng tuyệt đối đừng xen .”

 

Ta kinh ngạc đến ngây , quỳ rạp xuống đất:

“Công t.ử đuổi nô tỳ ? Nô tỳ từ nay về mỗi bữa ăn bớt một chiếc đùi gà! Chỉ xin công t.ử đừng đuổi nô tỳ !”

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Ta trèo giường, công việc cũng chịu khó , tội lớn nhất, chắc chỉ là ăn khỏe mà thôi…

 

Công t.ử kéo dậy, giao phó trọng trách:

“A Châu, hãy giúp chăm sóc thật cho trưởng tỷ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-chau/4.html.]

Ngoài ngươi , còn ai thể tin tưởng.

Ngươi là nữ t.ử, ở bên cạnh tỷ sẽ thuận tiện hơn.”

 

Mặc Bạch cũng bước tới, đưa một gói chân giò kho:

“Đừng nữa! Công t.ử còn đại sự . Đại cô nãi nãi là điểm yếu của công t.ử, ngươi đương nhiên giúp gánh bớt.”

 

Thì

 

Ta lập tức lau nước mắt, nhoẻn miệng .

 

Tiểu công t.ử cũng chạy , la lớn:

“Này! Nghe ngươi sắp đến bên tỷ tỷ ? Vậy thì bổn thiếu gia giận ngươi nữa.

Ngươi chăm sóc cho tỷ tỷ , nhất định sẽ để ngươi thiệt !”

 

06

Lúc rời khỏi Ôn phủ, phu nhân và công t.ử đều tiễn, dáng vẻ như đang vĩnh biệt.

 

Ta cứ cảm thấy gì đó đúng.

 

công t.ử , chỉ tin tưởng . Thế nên, nhớ kỹ lời căn dặn, nhanh ch.óng đến bên cạnh đại cô nãi nãi.

 

So với năm ngoái, thể đại cô nãi nãi gầy rõ rệt, ho khan dứt.

 

Nàng yên, bước qua bước trong phòng.

 

Tuy lập xuân, nhưng trong phòng vẫn lạnh như mùa đông, đến cả cũng run lẩy bẩy.

 

Đại cô nãi nãi nắm lấy tay , hỏi gấp:

“Phụ mẫu và nhị ... gì thêm ?”

 

Ta lắc đầu:

“Họ chỉ dặn nô tỳ nhất định chăm sóc cho đại cô nãi nãi.”

 

Nghe , nước mắt nàng lặng lẽ rơi xuống, từng giọt từng giọt như chuỗi châu đứt đoạn.

 

Mỹ nhân rơi lệ, lời tiếng, mà khiến xót xa khôn tả.

 

Ta lắc đầu:

“Họ chỉ dặn nô tỳ nhất định chăm sóc cho đại cô nãi nãi.”

 

Nghe , nước mắt nàng lặng lẽ rơi xuống, từng giọt từng giọt như chuỗi châu đứt đoạn.

 

Mỹ nhân rơi lệ, lời tiếng, mà khiến xót xa khôn tả.

 

Ta bối rối chẳng , líu ríu :

“Đại cô nãi nãi đừng ... Nô tỳ một khúc giò lớn đây, chia một nửa ăn cho khuây khỏa.”

 

Đại cô nãi nãi lắc đầu, ánh mắt như buông xuôi, nàng nhẹ giọng:

“Ngươi nên ở bên nhị thì hơn.

 

Ta nơi ... cần ai chăm sóc cả. Dù cũng chỉ là một tàn phế.”

 

Từng chữ đều rõ, nhưng ghép với , hiểu nổi.

 

Thuở nhỏ, nghĩa phụ nuôi khôn lớn. Ông là kiệm lời, một ngày đến mười câu, thành chậm hiểu.

 

Giờ thì chỉ Ôn gia gì đó lạ lạ, mà ngay cả đại cô nãi nãi cũng đầy tâm sự.

 

Lúc bà t.ử phủ An Quốc Công tới gây sự, chẳng chút kính nể mà quát:

“Thiếu phu nhân, thế t.ử gia căn dặn, chén t.h.u.ố.c uống cho bằng .”

 

Ta chẳng t.h.u.ố.c gì, nhưng thấy bà định ép uống, liền vung tay tát một cái như trời giáng.

 

đ.á.n.h ngã lăn đất.

 

Nước t.h.u.ố.c nóng hầm hập đổ cả lên , bà đau đến tru tréo.

 

Ta nổi giận mắng:

“Ngươi là thứ đàn bà ác độc! Thuốc nóng thế , bệnh cũng phỏng mà thành bệnh!”

 

Loading...