A CHÂU - 10

Cập nhật lúc: 2025-08-08 07:57:36
Lượt xem: 7,649

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thì , chính là vị Thái t.ử phế truất nửa năm .

 

Còn vị nam nhân cao lớn chẳng ai khác ngoài Họa Tướng quân lừng lẫy. Tuy tuổi còn trẻ mà tóc trán một nhúm bạc trắng.

 

Phế Thái t.ử đỡ lão gia và phu nhân dậy:

 

“Ta nay chỉ là thứ dân, cần đa lễ.”

 

Vài câu hàn huyên, mới lờ mờ hiểu đầu đuôi.

 

Thì , mấy ngày , Họa tướng quân từ địch quốc trở về. Do nghi trong triều nội gián, nên cùng phế Thái t.ử âm thầm sang đất địch dò xét.

 

Trước , nhà họ Ôn vốn là phe cánh Thái t.ử. Song, Thái hậu vướng vụ án vu cổ, ngoại tộc cũng tước quân quyền, cả tộc rơi đầu.

 

Sau khi Thái hậu và Thái t.ử thất thế, Ôn gia liền gán tội từ trời rơi xuống.

 

Lão gia từng là thái phó của Thái t.ử, với phẩm hạnh của ngài , tự nhiên thể dạy học trò .

 

Ta đoán, vị Thái t.ử nhất định là .

 

Lúc , Thái t.ử nhắc đến cơ hội xoay chuyển thế cục.

 

Lão gia và công t.ử cùng đồng lòng tán thành.

 

hiểu rõ chuyện quốc sự, nhưng cũng đoán —Ôn gia và Thái t.ử thể sắp rửa oan, trở về vinh quang.

 

Ta mừng thầm trong bụng.

 

Đợi đến khi về kinh thành, việc đầu tiên —chính là g.i.ế.c thẳng phủ An Quốc công, báo thù cho Đại cô nãi nãi!

 

Vừa nghĩ tới Đại cô nãi nãi, Họa tướng quân nhắc đến nàng:

 

“Không … Gần đây Tiểu Nguyệt thế nào ?”

 

Trong nhà lập tức im phăng phắc.

 

Phu nhân rơi lệ.

 

Bà lấy chiếc lọ sứ nhỏ , nghẹn ngào :

 

“Con gái … hẳn cũng gặp ngài một .”

 

Họa tướng quân mắt đỏ hoe ngay tại chỗ, một đấng hùng thiết huyết, mà ôm lấy lọ sứ, đến run cả vai.

 

Hắn thành tiếng, quỳ sụp giữa nhà, ôm lọ tro cốt lâu.

 

Ta kìm , cũng rơi lệ theo.

 

Ta cố bịt miệng, nhưng hiểu đến thắt ruột—chỉ thấy lòng đau như cắt.

 

Ta nghĩ, vị Họa tướng quân , chắc hẳn chính là trong mộng năm xưa, mà Đại cô nãi nãi từng tha thiết gả cho .

 

15

 

Từ hôm trở , công t.ử thường đến nửa đêm mới trở về.

 

Người thỉnh thoảng mang về cho vài món nho nhỏ, như dải lụa đỏ cột tóc, hộp cao thơm để thoa mặt.

 

vẫn thích đồ ăn hơn cả.

 

Họa tướng quân cũng đôi khi ghé thăm.

 

Ngài để cho Ôn gia một ít ngân lượng, đủ để cả nhà tạm qua cơn khốn khó.

 

Tuy nhiên, để tránh tai mắt đời, tướng quân thể đích chuộc .

 

Lại còn mỗi chỉ chuộc một , giữa các còn cách vài ngày.

 

, chọn chuộc phu nhân .

 

Từ khi phu nhân trở về nhà, còn giặt giũ áo quần nữa, quần áo rách nát cũng .

 

Phu nhân còn chải đầu cho .

 

Bởi , mỗi gặp Họa tướng quân, đều xem ngài như ân nhân, hề dè dặt mà hết lời ca ngợi:

 

"Tướng quân thật là hiên ngang tuấn vĩ, khiến gặp một là khó lòng quên . Nam nhi đại trượng phu, ắt như tướng quân mới !"

 

Ta sách chẳng nhiều, những lời đều học từ miệng lão kể chuyện bên đường.

 

Họa tướng quân xong, sảng khoái vang dội.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Người vui, tự nhiên cũng vui.

 

hiểu , công t.ử cứ cau mày khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/a-chau/10.html.]

 

Người dạo trở nên kỳ lạ, buổi tối ăn cơm cũng chẳng chịu nhường cái gì, cứ tranh giành cái đùi gà với mãi.

 

Một con gà , chỉ hai cái đùi.

 

Ngày thường, với Nhị công t.ử mỗi một cái.

 

Phu nhân bảo, cả hai đang tuổi ăn tuổi lớn, đùi gà để phần với Nhị công t.ử.

 

Trước nay công t.ử từng tranh giành.

 

Vậy mà hôm nay vô cùng ngang ngược, chỉ trợn mắt đùi gà gắp , trong lòng lạnh toát.

 

"Công t.ử, ... còn cao thêm nữa !"

 

Công t.ử như chọc , nhếch môi:

 

"Muốn ăn đùi gà ?"

 

Ta gật đầu, "Ừm!"

 

Công t.ử c.ắ.n một miếng, giơ cái đùi gà lửng lơ giữa trung:

 

"Nói câu gì dễ thử xem."

 

Ta nghĩ bụng, vì tài mà c.h.ế.t, chim vì mồi mà vong.

 

Vì cái đùi gà , tất nhiên sẵn lòng uốn lưỡi cong môi:

 

"Công t.ử trai, m.ô.n.g cũng cong."

 

...

 

Công t.ử: “…”

 

Chớp mắt đó, cả cứng đờ, cái đùi gà rơi khỏi tay. Ta nhân cơ hội cướp lấy, há miệng ăn luôn một phát.

 

Công t.ử với biểu cảm kỳ lạ:

 

"Ngươi..."

 

Nhị công t.ử bên cạnh nhịn mà bật thành tiếng.

 

Lão gia với phu nhân đưa mắt , cùng . Nhất là phu nhân, ánh mắt dịu dàng như nước mùa xuân:

 

"A Châu , giá như con là con gái của thì mấy."

 

Công t.ử gần đây phiền phức vô cùng.

 

Tắm xong thì gọi mang áo đến.

 

Ta nay lớn, lễ nghĩa, bậy. Thế nên cứ để quần áo xuống là lưng bỏ .

 

Tối đến, công t.ử rên rỉ kêu đau lưng, bắt xoa dầu thơm cho.

 

Ta thì buồn ngủ chịu nổi, nhắm mắt bôi loạn cả lên.

 

Tay khỏe quá mức, suýt nữa thì đè công t.ử bẹp xuống giường.

 

Công t.ử hừ khẽ một tiếng, khẽ gọi tên :

 

"A Châu!"

 

Ta lười nhác đáp một tiếng, ngả đầu ngủ say như c.h.ế.t.

 

16

 

Lại một cái Tết nữa đến.

 

Mỏ khoáng ngừng hoạt động ba ngày.

 

Mấy nhà họ Ôn xe ngựa đưa một tòa phủ .

 

Đây là tư phủ của nhà họ Họa tại biên ải.

 

Trong phủ treo đầy lụa đỏ.

 

Thì Họa tướng quân thành .

 

ngài cưới — chính là bài vị của Đại cô nãi nãi.

 

Lần đầu tiên thấy một sống cưới bài vị c.h.ế.t, bất giác nhớ đến mấy câu chuyện ly kỳ trong thoại bản, về mối tình vượt qua sinh t.ử.

 

Mũi chợt cay xè, kìm nghĩ đến Đại cô nãi nãi, dung mạo khuynh thành .

 

Người đến dự tiệc cưới chỉ mấy nhà họ Ôn và vài tâm phúc của Họa tướng quân, còn cả Thái t.ử phế vị đến chủ trì hôn lễ.

Loading...