Hôm đó khi chọn đồ nội thất cho Kiều Ngạn Tâm, ma xui quỷ khiến thế nào chọn một bộ giường tủ mà chính thích. Trong tiềm thức, dọn nhà cô, đúng hơn là cùng cô xây dựng một tổ ấm nhỏ…
“Ngạn Tâm, cái giường và tủ đó… thể là lỗ mãng, suy xét đến cảm nhận của em.”
Kiều Ngạn Tâm đến tít cả mắt, thẳng mắt Quý Yến Lễ hỏi: “Có dọn nhà em ở ?”
Quý Yến Lễ: “Anh…”
Kiều Ngạn Tâm mắt , hiển nhiên hôm nay cô nhất định hỏi cho lẽ.
“Anh Quý, dọn nhà em ?”
Trong mắt cô như thắp lên hai ngọn lửa nhỏ, thiêu đốt khiến tim cũng nóng rực lên.
Yết hầu Quý Yến Lễ chuyển động, từ đôi môi mỏng thốt một chữ: “Muốn!”
Kiều Ngạn Tâm lập tức rạng rỡ, hỏi: “Vậy lúc ăn cơm ở nhà thím Lưu, thím Lưu giới thiệu em cho , tại gì? Là thích em ? Hay là cảm thấy em ?”
Quý Yến Lễ ngờ cô hỏi thẳng thắn như . Hai câu hỏi như hai tảng đá ném mặt hồ phẳng lặng, khiến lòng dậy sóng, tâm thần xao động.
Nga
Anh lặng lẽ hít sâu một , cố gắng trấn tĩnh , cúi đầu, ánh mắt nóng bỏng dừng đôi mắt Kiều Ngạn Tâm, nghiêm túc : “Ngạn Tâm , thật vẫn luôn…”
Lời mới một nửa, đột nhiên một tiếng còi ô tô lảnh lót vang lên ngoài cửa. Ngay đó chỉ tiếng Lục Chính Hằng gấp gáp gọi vọng : “Lão Quý, nhiệm vụ, mau ch.óng xuất phát!”
Lời tỏ tình của Quý Yến Lễ mới một nửa thì cắt ngang như , ảo não vô cùng.
Lục Chính Hằng ở ngoài cửa thúc giục thêm một câu: “Nhanh lên, đừng lề mề nữa!”
Quý Yến Lễ hô lớn: “Tới đây!”
Anh vội vàng với Kiều Ngạn Tâm: “Ngạn Tâm, lời còn xong, đợi về sẽ từ từ với em.”
“Vâng, Quý, chú ý an nhé!”
Kiều Ngạn Tâm đối với quân nhân, nhiệm vụ quan trọng hơn trời. Không cả, cô kiên nhẫn đợi trở về.
Quý Yến Lễ sải bước dài khỏi sân, mở cửa xe nhảy lên.
Anh hạ cửa kính xe xuống, Kiều Ngạn Tâm thật sâu một cái. Kiều Ngạn Tâm vẫn đó theo chiếc ô tô cho đến khi nó biến mất ở cổng thôn mới nhà.
Lục Chính Hằng đ.á.n.h tay lái trêu chọc: “Vừa thấy cô nhóc tin , nước mắt chực trào kìa. Xem luyến tiếc lắm đấy, hai bao giờ thì cưới?”
Quý Yến Lễ trừng mắt : “Chuyện của bớt lo . Nói xem, rốt cuộc là chuyện gì mà gấp thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-61-loi-to-tinh-bi-gian-doan.html.]
Lục Chính Hằng thu vẻ cợt nhả, nghiêm túc : “Cách thượng nguồn đập chứa nước năm mươi dặm, thị trấn Kim Thành mưa to, mưa đến giờ vẫn tạnh. Chúng lập tức đến Kim Thành hỗ trợ di dời bà con. Ngoài còn đề phòng nước thượng nguồn dâng cao cuốn trôi đập chứa nước, hạ lưu đập chứa nước còn cả một vùng thôn trang rộng lớn đấy.”
Huyện Dương Hoa trong lòng núi Tần Lĩnh, nhiều thung lũng, nhiều sông ngòi, nên từ đầu xuân, trong thung lũng thường mưa lớn, công tác phòng chống lũ lụt xưa nay là việc đại sự của huyện.
May mắn là quê của Kiều Ngạn Tâm cách đập chứa nước một ngọn núi, địa thế cũng tương đối cao, nên tương đối an lũ lụt.
Quý Yến Lễ: “Phải lái nhanh lên, tranh thủ khi trời tối đuổi tới thị trấn Kim Thành.”
“Lão Quý, cho vững , đừng để trẹo eo, đầu ăn với cô vợ nhỏ của …”
Sáng sớm hôm , đoàn xe máy kéo chở gạch của Lưu Mập đến. Công nhân nhanh nhẹn khuân từng chồng gạch lên thùng xe, máy kéo phun khói đen, “bạch bạch bạch” kéo .
Mười vạn linh bốn nghìn viên gạch, Lưu Mập tổng cộng thanh toán 2008 mươi đồng.
Kiều Ngạn Tâm nhét tiền ba lô, tủm tỉm : “Cảm ơn chú Lưu luôn chiếu cố việc kinh doanh lò gạch nhà cháu.”
Lưu Mập quanh lò gạch to lớn, vẻ mặt đầy toan tính, vẻ tiếc nuối : “Ngạn Tâm , cháu định bỏ hoang cái lò gạch như thế ? Lò gạch đang ăn thế mà bỏ thì tiếc quá. Hay là cháu sang nhượng cho chú , coi như chú việc giúp cháu.”
Kiều Ngạn Tâm hiện tại ý định bán lò gạch. Kiếp , khi nghiệp đại học, cô về quê dẫn dắt bà con trấn An Bảo trồng nho, sản xuất rượu vang, cuối cùng thành lập xưởng rượu vang, công ty rượu vang.
Kiếp , cô vẫn tiếp tục về thôn xưởng rượu vang, lẽ đến lúc đó cô sẽ tiện thể kinh doanh cái lò gạch mà bố để .
Cô khéo léo từ chối Lưu Mập.
“Chú Lưu, hiện tại cháu ý định bán lò gạch. Dù đây cũng là kỷ vật bố cháu để , cứ thế bán cháu tiếc lắm.”
Thấy cô , Lưu Mập gật đầu: “Được, khi nào cháu định bán thì bảo chú, yên tâm, nể mặt bố cháu, chú tuyệt đối sẽ bạc đãi cháu !”
Kiều Ngạn Tâm cảm ơn.
Lưu Mập chui cái hình béo tròn chiếc xe Santana, đạp ga phóng .
Kiều Ngạn Tâm khóa kỹ cổng lớn lò gạch trở về nhà.
Quần áo giặt tối qua khô hết.
Cô thu hết quần áo của và của Quý Yến Lễ , gấp từng chiếc ngay ngắn.
Vuốt ve hai chiếc quần lót cotton trắng tinh bán hàng lấy nhầm, hình chú ch.ó ngốc nghếch in đũng quần, khóe miệng Kiều Ngạn Tâm kìm mà cong lên.