Trong suốt cuộc điện thoại giữa Kiều Ngạn Tâm và Lam Tuệ, Quý Yến Lễ vẫn hề buông cô xuống.
“Alo, Lam Tuệ, muộn thế ngủ ?”
Giọng Lam Tuệ tràn đầy vẻ phấn khởi: “Ngạn Tâm, hôm nay tớ sướng thế nào ! Tớ mới dạy cho Trương Khởi Hiền một bài học trò. Cái tên tra nam thối tha đó còn định lợi dụng tớ để đả kích , nhưng tớ mắng cho té tát đuổi , ha ha ha!”
Kiều Ngạn Tâm lây sự vui vẻ của cô , cũng mỉm : “Chúc mừng báo thù nhé.”
Lam Tuệ đáp: “Ừ, báo thù xong thấy sảng khoái hẳn.” Nói xong, cô bắt đầu chuyện chính: “Ngạn Tâm, tớ chuyển nhượng Lam Tinh, hứng thú ?”
Lam Tuệ từ nhỏ ghét kinh doanh, cô chỉ đóng phim. Xưởng rượu Lam Tinh là do trưởng bối trong nhà lập , thế hệ chỉ cô nên mới gánh vác. chí hướng của cô ở đây, kinh doanh thì lộn xộn, cũng may nhờ Kiều Ngạn Tâm mới giúp Lam Tinh sức sống mới.
“Ồ, tại ?” Kiều Ngạn Tâm bất ngờ hỏi.
“Không tại cả, tớ thích kinh doanh, trời sinh là nghề . Tớ chỉ chuyên tâm đóng phim, trở thành một diễn viên nổi tiếng thôi. Lam Tinh ở trong tay tớ thì phí quá, nên tớ giao nó cho . Ngạn Tâm, đừng từ chối tớ nhé.”
Thấy giọng điệu cô chân thành, giống như đang đùa, Kiều Ngạn Tâm suy nghĩ một lát đáp: “Tớ thì vấn đề gì, chỉ cần cam tâm tình nguyện thôi.”
“Tớ gì tiếc cả, chỉ cần đưa Lam Tinh phát triển lớn mạnh, thành tâm nguyện của ông nội tớ là tớ mãn nguyện .”
Hai trò chuyện thêm vài câu, Lam Tuệ chủ động sẽ sớm sắp xếp thời gian đến Kinh Thị để bàn bạc trực tiếp với Kiều Ngạn Tâm, dù bán cả một xưởng rượu cũng chuyện thể hết qua điện thoại. Sau khi hẹn ngày gặp, hai cúp máy.
Kiều Ngạn Tâm vòng tay qua cổ Quý Yến Lễ, : “Ông xã vất vả , bế em lâu thế chắc mỏi lắm nhỉ.”
Nga
Quý Yến Lễ đà lấn tới: “Cánh tay mỏi nhừ đây, tối nay nhất định thưởng cho đấy.”
“Tối nào cũng đòi thưởng, chẳng lấy nhiều sức lực thế ?”
“Không cách nào khác, tại khỏe quá mà.”
Kiều Ngạn Tâm mỉm : “Cái đó thì đúng thật.” Vị đại ca chỉ sức khỏe mà thể lực cũng thuộc hàng vô đối...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-559-mon-qua-bat-ngo-va-tieng-khoc-chao-doi.html.]
Quý Yến Lễ hỏi tiếp: “Ngoan bảo, em định mua rượu Lam Tinh thật ?”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Tiềm năng của Lam Tinh , hơn nữa nửa năm qua em dồn nhiều tâm huyết đó, bỏ thì tiếc lắm. Tiền trong tay em cũng đủ, nên em mua Lam Tinh. Anh thấy , Yến Lễ?”
“Em gọi là Yến Lễ , còn phản đối ?” Quý Yến Lễ đặt vợ nhỏ lên giường, đắp chăn cẩn thận cúi xuống hôn cô. “Dù bất kể em quyết định thế nào, cũng sẽ ủng hộ hết .”
“Anh Yến Lễ là nhất.” Kiều Ngạn Tâm nũng nịu.
Quý Yến Lễ bất đắc dĩ thở dài, ai bảo cưới cô vợ nhỏ ham tiền gì? Khổ nỗi yêu cô đến tận xương tủy, chỉ còn cách chiều chuộng thôi.
Thời gian trôi nhanh như thoi đưa, chớp mắt mùa hè trôi qua hơn nửa, thời tiết ngày càng nóng bức, bước những ngày đại thử. Kể từ khi kết thúc mùa xuân, cô nàng t.h.a.i p.h.ụ nhỏ Kiều Ngạn Tâm càng lúc càng sợ nóng, buổi tối ngủ trốn Quý Yến Lễ thật xa.
Quý Yến Lễ - "lò sưởi di động" vốn ưa chuộng mùa đông và đầu xuân, nay hắt hủi. Cứ đến đêm, Kiều Ngạn Tâm tìm cách thoát khỏi vòng tay vì nhiệt quá cao, còn Quý Yến Lễ thì kiên trì dán tới, ôm c.h.ặ.t vợ nhỏ lòng.
Đêm hôm đó, Kiều Ngạn Tâm đang ngủ mơ màng thì bỗng cảm thấy bụng đau nhói một cái, vùng trào một dòng nước ấm, cô giật tỉnh giấc ngay lập tức. Quý Yến Lễ còn tỉnh nhanh hơn cô, bật đèn bàn, đưa tay kiểm tra, là m.á.u.
Anh lo lắng : “Ngoan bảo, em sắp sinh ? Mau bệnh viện thôi!”
Kiều Ngạn Tâm tuy là đầu sinh con nhưng cũng triệu chứng chắc chắn là sắp sinh . Cô vội vàng gật đầu. Quý Yến Lễ nhanh ch.óng mặc quần áo, thoăn thoắt giúp cô mặc một chiếc váy rộng. Anh mở cửa gọi to: “Dì Trần, Hướng Viễn, Ngạn Tâm sắp sinh !”
Bà Trần và Quý Hướng Viễn nhanh ch.óng chạy khỏi phòng, Quý lão thái thái thấy động tĩnh cũng tỉnh. Đồ dùng sinh chuẩn sẵn từ , bệnh viện cũng liên hệ xong. Quý Hướng Viễn tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ nhét cốp xe. Quý Yến Lễ bế ngang Kiều Ngạn Tâm đặt trong xe. Quý lão thái thái và bà Trần cũng lên xe, cả đoàn vội vã lao đến bệnh viện.
Kiều Ngạn Tâm nhanh ch.óng đưa phòng sinh.
“Yến Lễ!” Bụng càng lúc càng đau, Kiều Ngạn Tâm lo lắng vươn tay , Quý Yến Lễ vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô: “Ngoan bảo, đừng sợ, ông xã luôn ở đây với em.”
Bác sĩ đều là quen, Quý Yến Lễ phép phòng sinh để đồng hành cùng vợ. Theo những cơn co thắt ngày càng dồn dập, khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều Ngạn Tâm trắng bệch, mồ hôi vã như tắm. Quý Yến Lễ xót xa đến thắt lòng, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, dùng khăn khô liên tục lau mồ hôi trán cho cô.