Kiều Ngạn Tâm vui mà nhíu mày.
Ánh mắt Trương Khởi Hiền dừng vòng eo đầy đặn của Kiều Ngạn Tâm, thầm nghĩ trong lòng: *“Phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i vẫn thể quyến rũ như nhỉ?”*
Nhìn thấy ánh mắt đầy dầu mỡ của Trương Khởi Hiền, Kiều Ngạn Tâm tức giận mắng: “Cái đôi mắt ch.ó c.h.ế.t tiệt đang đấy? Ngươi tới đây gì?”
“Kiều tiểu thư, đừng hung dữ như chứ. Ta chỉ đến báo cho cô một tin, e rằng buổi nếm thử rượu tối nay của cô sẽ tổ chức nổi .”
Kiều Ngạn Tâm hừ lạnh một tiếng, đáp: “Buổi nếm thử của tổ chức , tổ chức thế nào, liên quan gì đến cái rắm nhà ngươi!”
“Thì đúng là liên quan đến , nhưng thấy đau lòng cho cô, cô uổng công vô ích một chuyến thôi.”
Kiều Ngạn Tâm chỉ c.h.ử.i thề: “Cút ngay!”
Quý Hướng Viễn thấy Trương Khởi Hiền cứ bám lấy chị dâu , lập tức nổi trận lôi đình.
“Trương Khởi Hiền, đây là Kinh Thị, là nội địa, Hương Cảng! Nếu ngươi ăn no rỗi việc quá thì cút về đó mà chơi bùn !”
Trương Khởi Hiền nhún vai, vẻ mặt vô tội : “Làm ? Ai nấy đều hung dữ thế. Kiều tiểu thư, em chồng cô còn thiếu lễ độ hơn cả cô nữa. Thôi , xong chính sự ngay đây.”
Hắn đắc ý tiếp tục: “Kiều tiểu thư, các ông chủ của nhà hàng Sơn Thủy, Hồng Nhật Sơn Trang, và cả quán đồ Tây Cảnh Thiên đều đào góc tường . À đúng, nên là đào , mà là rượu của Trương thị chúng giá thấp hơn, thương hiệu vang dội hơn, hương vị cao cấp hơn, nên các ông chủ đó đều tình nguyện hợp tác với .”
“Ngại quá nhé. Còn nữa, mấy đơn vị, xí nghiệp nhà nước mà cô tiếp xúc đó cũng nghiêng về phía hợp tác với hơn. Ngay cả Vương lão bản cũng từ bỏ quan hệ hợp tác với cô để dùng rượu của Trương thị chúng .”
Dứt lời, Trương Khởi Hiền nhún vai, đắc ý dào dạt bỏ .
Kiều Ngạn Tâm nghiến răng: “Đồ khốn nạn!”
Quý Hướng Viễn và Tần Tiểu Ngọc cũng giận chịu nổi. thương trường như chiến trường, Trương Khởi Hiền chiếm tiên cơ, hơn nữa vì mở rộng thị trường nên cố tình hạ giá, nhường lợi nhuận cho đối tác. Thương nhân trọng lợi, chọn hợp tác với Trương Khởi Hiền cũng là chuyện thường tình. Trương thị tài lực hùng hậu, chịu mức lỗ , còn Kiều Ngạn Tâm chỉ là một đại lý nhỏ, thể gánh nổi.
Tần Tiểu Ngọc lo lắng hỏi: “Ngạn Tâm, bây giờ? Buổi nếm thử rượu vẫn tiếp tục chứ?”
“Tất nhiên , thể vì mấy câu của họ Trương mà chúng tự động đầu hàng !”
Còn đầy nửa tiếng nữa là buổi nếm thử bắt đầu, nhưng mấy đại diện doanh nghiệp hẹn vẫn thấy tới, ngay cả những phụ trách các đơn vị sự nghiệp mà Kiều Ngạn Tâm đích bái phỏng cũng bặt vô âm tín.
Mãi đến hai mươi phút khi bắt đầu, mới lác đác mười mấy vị khách đến.
Trương Khởi Hiền ở cửa hội trường, ném cho Kiều Ngạn Tâm một nụ đắc ý. Kiều Ngạn Tâm trừng mắt một cái đầy giận dữ, hừ, đắc ý cái rắm!
lúc , Cố Hải Đường khoác tay Đồng Siêu Anh bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-551-ke-chong-lung-dang-gom.html.]
Lông mày Trương Khởi Hiền khẽ nhếch lên, Đồng Siêu Anh đến để chống lưng cho Kiều Ngạn Tâm. Hừ, tìm cây đại thụ thì ghê gớm lắm !
Kiều Ngạn Tâm vội vàng đón tiếp: “Mẹ, chú Đồng, hai tới đây?”
Cố Hải Đường : “Chậm một chút, chậm một chút thôi, đừng nhanh quá.”
Đồng Siêu Anh tiếp lời: “Ngạn Tâm , chú và cháu đến để bàn chuyện ăn với cháu đây.”
Lòng Kiều Ngạn Tâm ấm áp hẳn lên, cô Cố Hải Đường và Đồng Siêu Anh đến để giữ thể diện cho .
“Mẹ, chú Đồng, năm ngoái hai mới đặt một lô rượu của con xong, con dám phiền hai nữa.”
Cố Hải Đường xua tay: “Chúng cố ý giúp con, là chú Đồng của con dạo định tổ chức mấy buổi tiệc lớn. Nước phù sa chảy ruộng ngoài, chúng cần dùng rượu, lấy từ chỗ con thì chẳng lẽ lấy từ tay Trương Khởi Hiền ?”
Đồng Siêu Anh dứt khoát: “Ngạn Tâm, cháu chuẩn cho chú thêm 3000 thùng rượu vang đỏ nữa, chú đang cần gấp.”
Kiều Ngạn Tâm cảm động, mỉm : “Vâng ạ, ngày mai con sẽ sắp xếp ngay.”
Cố Hải Đường cũng thêm: “Ngoan bảo, trường học của sắp tổ chức họp mặt cựu sinh viên, rượu vang cũng nhờ cả con đấy.”
Kiều Ngạn Tâm: “...”
Ôi, kiếp cô bao nhiêu việc thiện mà kiếp mới gặp chồng ấm áp như thế , cô thực sự cảm động đến phát .
Cố Hải Đường cô: “Ngoan bảo, một cái nào, thì tài lộc mới như nước.”
Đồng Siêu Anh cũng phụ họa: “ , càng thì tài vận càng vượng. Ngạn Tâm, còn một tin nữa với cháu, chú hủy bỏ hợp tác với Trương Khởi Hiền , đời cũng sẽ bao giờ hợp tác với nữa.”
Cố Hải Đường hừ một tiếng: “Cái tên họ Trương đó, theo chú Đồng của con ăn thịt, cướp tiền từ tay con, đúng là mơ giữa ban ngày!”
Kiều Ngạn Tâm: “...” Cô càng thêm cảm động.
Các vị khách khác đều nịnh bợ Đồng Siêu Anh, thấy ông , họ liền tự giác dậy. Chỉ là Đồng Siêu Anh vẫn luôn mải chuyện với Kiều Ngạn Tâm nên họ dám lên tiếng quấy rầy.
Lúc , Đồng Siêu Anh mỉm quét mắt một lượt, dõng dạc : “Chào các vị đồng nghiệp, Ngạn Tâm là con dâu của , cháu nó chút kinh doanh nhỏ. Các vị nể mặt đến đây cổ vũ, Đồng mỗ vui mừng. Chỉ cần tối nay các vị ủng hộ cháu nó nhiệt tình, ngày Đồng mỗ tự nhiên cũng sẽ ủng hộ các vị!”
Nga
Lời vô cùng trắng trợn, rõ ràng là đang tuyên bố: Ai ủng hộ Kiều Ngạn Tâm, ai hợp tác với cô, thì ông sẽ nể mặt đó, đó mới cơ hội hợp tác với ông.
Những mặt ở đây đều khôn ngoan hơn cả cáo, thể hiểu Đồng Siêu Anh đang đích mặt chống lưng cho Kiều Ngạn Tâm cơ chứ.