Kiều Ngạn Tâm vốn định tranh thủ thời gian tìm lãnh đạo trường trung học Thiên Tài, nhưng đồng hồ thì sáu giờ chiều.
Hiển nhiên hôm nay còn kịp nữa, vì thế cô tìm một bốt điện thoại gọi về nhà, báo rằng tối nay cô về ăn cơm vì gặp Lam Tuệ.
Tiếp đó, cô gọi điện cho Lam Tuệ, hẹn địa điểm gặp mặt.
Giờ thì hiển nhiên thể uống nữa. Kiều Ngạn Tâm hiện tại ăn uống đặc biệt , đói nhanh, hơn nữa chỉ thèm ăn thịt. Cho nên hai hẹn tại một nhà hàng chuyên các món thịt khá nổi tiếng.
Khi Kiều Ngạn Tâm đến nhà hàng, Lam Tuệ tới .
“Ngạn Tâm, gọi hai món thích, đây là thực đơn, cô xem ăn gì thì bảo nhân viên phục vụ gọi thêm nhé.”
Kiều Ngạn Tâm gọi một món cá, một nồi thịt kho tộ, gọi thêm một đĩa rau xanh.
Đồ ăn nhanh liền bưng lên, Kiều Ngạn Tâm ăn uống thỏa thích.
Lam Tuệ cô: “Từ từ thôi, từ từ thôi, tranh với cô .”
Kiều Ngạn Tâm: “ đói c.h.ế.t mất, cô , dạo đói nhanh kinh khủng.”
Lam Tuệ: “Cô là bầu mà, đói nhanh là bình thường. Ngạn Tâm, cô thật lợi hại, thế mà sách! Sao giờ cô với chuyện , còn tưởng những dòng văn sắc sảo như thế chắc chắn là một ông già, ngờ là một cô gái nhỏ nũng nịu.”
Kiều Ngạn Tâm cũng : “ cũng cô gái nhỏ nữa, sắp trẻ con đến nơi .”
“Ngạn Tâm, cô giảng giải cho về nhân vật nữ trong truyện , sợ hiểu thấu đáo, diễn .”
“Không thành vấn đề, nhưng mà đại minh tinh , cô để ăn xong cơm , thật sự đói c.h.ế.t .”
Lam Tuệ : “Ai bảo cho cô ăn , cũng sắp đói c.h.ế.t đây, ăn xong chúng tiếp tục.”
Kiều Ngạn Tâm ăn : “Trương Khởi Hiền hai ngày nay động tác lớn, thế mà cạy mất đơn rượu Lam Tinh...”
Tiếp đó, cô kể chuyện ký kết hợp đồng với ông chủ Vương nẫng tay .
“Hắn xưa nay vẫn thế, dã tâm bừng bừng, lúc ở Hương Cảng cũng thiếu chèn ép rượu Lam Tinh của chúng .”
“Không , sẽ nghĩ cách khác.”
Lam Tuệ thở dài.
“Thật cũng kinh doanh lắm, đối với rượu nho càng hứng thú. Lam Tinh là do ông nội sáng lập, cũng thể để nó lụi bại . Ngạn Tâm, chỉ đóng phim cho , Lam Tinh giao cho cô đấy.”
Kiều Ngạn Tâm gật gật đầu: “Yên tâm , sẽ để Trương Khởi Hiền thực hiện ý đồ .”
“ chỉ sợ nếu thu thập Trương Khởi Hiền quá ác, cô đau lòng thôi.”
Kiều Ngạn Tâm chút lo lắng Lam Tuệ lên cơn "luyến ái não" (mù quáng vì yêu), trách cô đấu đá với Trương Khởi Hiền.
Lam Tuệ : “Cô trêu chọc . là thích , nhưng cũng tổn thương thấu tim . Mấy ngày nay tìm một cô em mới nổi nào đó. Hắn thà tìm nữ sinh còn hơn tìm , đau lòng.”
Kiều Ngạn Tâm chút cạn lời : “Hắn hôm nay ngủ với cô , mai ngủ với cô khác, cô thấy bẩn ? Ngộ nhỡ ngày nào đó ngủ bệnh đường s.i.n.h d.ụ.c, thì coi như xong đời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-548-bua-toi-voi-lam-tue.html.]
Lam Tuệ : “Nếu sinh bệnh, khẳng định sẽ ngoan ngoãn trở về bên cạnh bà xã của thôi. Ngạn Tâm, cô cứ yên tâm lớn mật mà đấu với , lợi nhuận rượu chia thêm cho cô hai phần, ngày mai chúng sửa hợp đồng.”
Nga
Kiều Ngạn Tâm liền thích cái cảm giác kiếm tiền kiêng nể gì , lập tức cong đôi mắt, : “Cô hào phóng thật đấy, trong nháy mắt kích phát ý chí chiến đấu của !”
“Đồ tham tiền nhỏ.”
Lam Tuệ mắng cô.
Kiều Ngạn Tâm cũng theo: “Chồng cũng như .”
Không sai, cô chính là một cô nhóc ham tiền. Nếu kiếp cũng sẽ từ hai bàn tay trắng mà nên sự nghiệp lớn như . Chỉ tiếc gia sản kiếp đều đem cho ch.ó ăn hết, kiếp khẳng định giữ cho c.h.ặ.t.
Kiều Ngạn Tâm tiếp tục chuyện rượu nho, nhưng Lam Tuệ hiển nhiên hứng thú. Cô đối với việc buôn bán mặn mà, chỉ hứng thú với đóng phim.
“Ngạn Tâm, cô vẫn là cho về nhân vật .”
Kiều Ngạn Tâm đành đổi đề tài. Cơm nước xong, hai tiếp tục trong căn phòng ấm áp bàn luận về nhân vật trong truyện.
Lam Tuệ cảm thấy Kiều Ngạn Tâm cái gì cũng , tài ăn cũng cực kỳ . Qua vài câu giảng giải của cô, Lam Tuệ nháy mắt cảm giác như khai sáng.
Nói chuyện với Lam Tuệ xong, Kiều Ngạn Tâm lái xe về nhà.
Quý Yến Lễ khi về nhà mới dì Trần Kiều Ngạn Tâm về ăn cơm, đang ở bên ngoài bàn chuyện với Lam Tuệ.
Đôi mày nhíu , thầm nghĩ, bà bầu nhỏ quá ham chơi , chạy đến mức thèm về nhà.
Mãi đến 9 giờ rưỡi tối, Kiều Ngạn Tâm mới lái xe về.
Quý Yến Lễ thấy tiếng xe, liền sải bước chân dài đón cô.
Kiều Ngạn Tâm xuống xe, thấy Quý Yến Lễ chân dài giao điệp, dựa cạnh cửa.
“Em còn đường về nhà cơ .”
Ngữ khí sủng nịch, mang theo vài phần trách cứ.
Kiều Ngạn Tâm lập tức chạy tới. Quý Yến Lễ nào dám để cô chạy, vội chủ động tiến đón lấy cô.
Phát hiện Kiều Ngạn Tâm tựa hồ nhảy lên , lập tức dang hai tay, bế bổng cô lên.
“Chậm một chút, chậm một chút, trong bụng bảo bảo mà còn chạy nhanh như .”
Quý Yến Lễ tức đến mức hôn cô một cái cho bõ ghét.
Kiều Ngạn Tâm vòng hai tay ôm cổ Quý Yến Lễ, : “Em lạnh, ông xã, ủ ấm tay cho em.”
Quý Yến Lễ cường thể tráng, lực lớn vô cùng, một tay ôm cô, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, bước nhanh trở về phòng khách.