Quý Cẩm Lương cảm thấy như thừa trong chính căn nhà , ông chỉ lập tức về Vân Thành ngay cho rảnh nợ.
Quý lão thái thái hỏi: “Hải Đường , ngày lành tháng của hai đứa là ngày nào thế?”
“Dạ, là ngày 22 tháng ạ.”
Nghe xong câu đó, Quý Cẩm Lương gần như suy sụp . Sinh nhật của ông cũng chính là ngày 22 tháng ! Trời ơi! Hải Đường cố ý đúng ? Cố tình chọn đúng ngày sinh nhật ông để đám cưới, thì sinh nhật ông còn ý nghĩa gì nữa? Hay là bà sớm quên mất sinh nhật ông là ngày nào ? Nghĩ đến đây, Quý Cẩm Lương thấy tổn thương sâu sắc.
Ông nhịn , Cố Hải Đường bằng ánh mắt oán trách. Thực Quý Cẩm Lương là tự đa tình, Cố Hải Đường sớm quên sạch sinh nhật ông . Đồng Siêu Anh xem bói, thầy phán hai là thiên duyên tiền định, ngày lành cũng là do thầy chọn dựa bát tự của hai .
Nhận thấy ánh mắt đau khổ của Quý Cẩm Lương, Cố Hải Đường nhíu mày: “Lão Quý, ông cái kiểu gì thế? Cứ như là tiểu thê ruồng bỏ bằng.”
Câu của bà như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng tim Quý Cẩm Lương, ông đau đớn nhắm mắt . Hừ, Hải Đường, cô quá vô tình .
Đồng Siêu Anh bên cạnh với tư thế của chiến thắng, Quý Cẩm Lương đầy đắc ý. Lúc , trái tim sắt đá của Quý Cẩm Lương cuối cùng cũng trụ vững nữa. Ông đang định tìm cớ về phòng thì Quý lão thái thái chợt nhớ sinh nhật ông cũng là ngày 22.
Bà : “Hải Đường, ngày con và ông Đồng kết hôn trùng đúng sinh nhật của Cẩm Lương đấy. Cẩm Lương , là thế , hôm đó cả nhà đều dự đám cưới của Hải Đường và ông Đồng, đến tối về chúng sẽ tổ chức sinh nhật cho con .”
Quý Cẩm Lương càng thêm sụp đổ, ông nén cơn đau ở n.g.ự.c, thốt lên: “Mẹ, ai ăn sinh nhật buổi tối bao giờ?” Hơn nữa, dự đám cưới của Hải Đường và cái lão "Đồng Đại Pháo" xong, ông còn tâm trạng nào mà ăn mừng sinh nhật nữa?
"Đồng Đại Pháo" là biệt danh Quý Cẩm Lương mới đặt cho Đồng Siêu Anh. Ông cảm thấy lão giống như một khẩu đại pháo, b.ắ.n nát tan ảo tưởng của ông về Hải Đường...
Chẳng ngờ Quý lão thái thái bồi thêm một câu xanh rờn: “Nếu con tổ chức thì thôi ! Dù sinh nhật năm nào chẳng , còn đám cưới của Hải Đường đời chỉ một thôi.”
Cố Hải Đường kiêu hãnh Quý Cẩm Lương một cái, : “Bác Quý, Ngạn Tâm, Yến Lễ, Trần , cả Hướng Viễn nữa, nhất định đến dự đám cưới của con và Siêu Anh nhé. Còn ông, ông thể , nhưng sinh nhật của ông thì đừng hòng ai tổ chức cho đấy.”
Quý Cẩm Lương cảm thấy sắp nhồi m.á.u cơ tim đến nơi. Vừa chạm ngay ánh mắt như của Đồng Siêu Anh, l.ồ.ng n.g.ự.c ông thắt . Ông tuyệt đối thể tận mắt thấy Hải Đường cùng đàn ông khác bước lễ đường. Thôi thôi, ông thà về Vân Thành cho khuất mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-499-mon-qua-cua-me-chong-cu.html.]
Dường như chẳng ai quan tâm đến cảm xúc của Quý Cẩm Lương, đều đang bận rộn chúc phúc cho đôi uyên ương mới.
Lúc , Quý lão thái thái mỉm : “Trần , bà phòng lấy chiếc hộp gỗ chạm hoa mẫu đơn đây.”
“Dạ, ngay đây ạ.”
Một lát , Trần bưng một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay . Quý lão thái thái mở hộp, bên trong là một chiếc nhẫn phỉ thúy tinh xảo, nước ngọc ôn nhuận. Màu sắc của chiếc nhẫn vô cùng thuần khiết, qua là hàng thượng phẩm.
Nhìn thấy chiếc nhẫn, mắt Quý Cẩm Lương giật giật. Năm đó khi ông và Cố Hải Đường kết hôn, chính tay ông đeo chiếc nhẫn ngón áp út của bà. Chiếc nhẫn là do Quý lão thái thái đưa cho ông để tặng cho con dâu. đó ông phạm sai lầm, tổn thương trái tim Hải Đường. Sau khi ly hôn, bà trả chiếc nhẫn , vì bà cho rằng đây là lễ vật dành cho con dâu nhà họ Quý, bà còn là nhà họ Quý nữa nên thể giữ .
Quý lão thái thái nắm lấy tay Cố Hải Đường, mắt rưng rưng: “Hải Đường, tuy rằng đời hai còn duyên phận chồng nàng dâu, nhưng trong lòng , con chẳng khác gì con gái ruột. Trước đây, chiếc nhẫn là quà tặng con dâu, giờ đây nó là của hồi môn tặng cho con gái . Nhận lấy con, đây là lời chúc phúc của dành cho con.”
Nga
Quý lão thái thái vốn là cá tính, bà tự đổi cách xưng hô luôn. Nghe thấy hai chữ “ - con”, Quý Cẩm Lương suýt chút nữa thì phát điên. Ôi trời ơi, chỉ một câu của bà cụ mà Hải Đường bỗng chốc biến thành em gái ruột của ông. Thật là đau lòng thấu tận tâm can!
Cố Hải Đường cảm động vô cùng, l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp. Quý lão thái thái vẫn luôn đối xử với bà. Trong lòng bà cũng sẵn lòng coi bà cụ như ruột của .
“Con cảm ơn ạ.”
Quý lão thái thái l.ồ.ng chiếc nhẫn ngón tay trắng nõn của Cố Hải Đường. Kiều Ngạn Tâm và Quý Yến Lễ , Kiều Ngạn Tâm mỉm rạng rỡ. Cô càng thêm cảm thấy may mắn khi gả cho Quý Yến Lễ, may mắn vì những ấm áp như thế .
Đồng Siêu Anh đắc ý như cáo già, cố tình Quý Cẩm Lương : “Anh trai , từ hôm nay trở chính là trai ruột của Hải Đường , gọi một tiếng '' chắc quá đáng chứ?”
Sắc mặt Quý Cẩm Lương đen hơn cả đ.í.t nồi, thực sự chịu nổi nữa, ông buông một câu đau đầu về phòng nghỉ ngơi thẳng. Cố Hải Đường chẳng thèm để ý đến ông, bà cứ nắm tay Quý lão thái thái, một tiếng “”, hai tiếng “” gọi đến là ngọt ngào.
Sau bữa tối, Đồng Siêu Anh nắm tay Cố Hải Đường về.