Nửa tiếng trôi qua, Kiều Ngạn Tâm về phòng.
Một tiếng trôi qua, Kiều Ngạn Tâm vẫn về phòng.
Hai tiếng trôi qua, Kiều Ngạn Tâm vẫn bặt vô âm tín...
Quý Yến Lễ hơn một tuần ngủ ngon giấc, chờ mãi chờ mãi, thế mà ngủ quên mất.
Mãi đến mười hai giờ đêm, Quý lão thái thái rốt cuộc cũng ngủ. Kiều Ngạn Tâm đắp chăn cẩn thận cho bà xong liền rón rón rén ngoài. Cô nhớ thương Quý Yến Lễ, vội vã trở về phòng ngủ.
Trong phòng ngủ đèn tắt, tối om, nhưng Kiều Ngạn Tâm vẫn thể cảm nhận thở nam tính mãnh liệt của Quý Yến Lễ. Cô sợ ồn đến nên bật đèn, mò mẫm đến bên giường.
Lúc , một bàn tay to ấm áp vươn , kéo cô ngã xuống giường. Cùng lúc đó, Quý Yến Lễ “tách” một tiếng bật đèn ngủ đầu giường lên. Kiều Ngạn Tâm còn kịp phản ứng gì, nụ hôn nóng bỏng cuồng nhiệt của Quý Yến Lễ rậm rạp rơi xuống mặt, xuống môi cô.
“Ngoan bảo, em nhớ em đến thế nào . Cơ thể cũng nhớ, trong lòng cũng nhớ, nhớ nhiều...”
Quý Yến Lễ hôn , Kiều Ngạn Tâm vòng tay ôm cổ , vội vàng đáp : “Em cũng nhớ , đặc biệt nhớ . Yến Lễ, yêu em ...”
Cô dứt lời, Quý Yến Lễ càng thêm điên cuồng. Mãi đến tận nửa đêm về sáng, Kiều Ngạn Tâm mới mệt mỏi ...
Sáng hôm tỉnh dậy, soi gương, Kiều Ngạn Tâm tức khắc cảm thấy còn mặt mũi nào gặp .
Nga
Người trong gương đuôi lông mày khóe mắt toát lên vẻ kiều mị vô hạn, nhưng cánh môi đỏ mọng no đủ rách vài chỗ, là do Quý Yến Lễ c.ắ.n. Trên cổ trắng nõn như ngọc chi chít những vết đỏ thẫm đỏ nhạt, là dấu vết để trong lúc hai động tình...
Từng màn điên cuồng ngọt ngào tối qua hiện lên trong đầu, Kiều Ngạn Tâm che mặt, kìm sự ngượng ngùng. Quá mất mặt .
Quý Yến Lễ từ phía ôm lấy cô, cằm nhẹ nhàng gác lên hõm cổ cô, khẽ ngửi mùi hương nhàn nhạt cô, trong lòng loại cảm giác thỏa mãn và êm đềm nên lời.
“Bà xã, em đáng yêu thế ? Anh yêu em thế nào cũng đủ.”
Kiều Ngạn Tâm con “chó săn lớn” đang ôm nũng trong gương, khóe miệng cong cong. Ai thể ngờ Quý Yến Lễ bề ngoài cao lãnh khốc ngạo thể những lời âu yếm sến súa như .
Kiều Ngạn Tâm xoay trong lòng Quý Yến Lễ, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, tham lam ngắm dung nhan tuấn mỹ của .
“Đồng chí Quý Yến Lễ, lúc nũng trông ngốc nghếch đáng yêu thế nào ? Tim em sắp tan chảy đây .”
Ngón tay thon dài của Quý Yến Lễ nhéo cằm cô, cúi đầu ghé môi mỏng bên môi cô, hôn thật sâu mấy cái.
“Ngoan bảo, thật sự yêu em.”
Nụ mặt Kiều Ngạn Tâm càng thêm rạng rỡ. Quả nhiên tiểu biệt thắng tân hôn, tạm xa mấy ngày, Quý Yến Lễ thế mà biến thành con ch.ó săn lớn dính .
Quý Yến Lễ xong nữa ngậm lấy môi đỏ của Kiều Ngạn Tâm. Cô cũng từ chối, ngoan ngoãn phối hợp...
Mãi đến khi Quý lão thái thái ho khan một tiếng ở cửa, Kiều Ngạn Tâm mới vội vàng đẩy Quý Yến Lễ , nhỏ giọng : “Bà nội đang ở bên ngoài kìa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-494-dem-ngot-ngao.html.]
Quý Yến Lễ : “Bà nội gọi chúng uống canh gà đấy, ngửi thấy mùi canh gà .”
Quả nhiên, dứt lời, Quý lão thái thái liền gọi: “Ngạn Tâm, dậy cháu? Canh gà sắp nguội .”
“Dạ, bà nội.”
Kiều Ngạn Tâm cố gắng kéo cao cổ áo len lên, miễn cưỡng che những dấu vết “dâu tây” cổ, khoác tay Quý lão thái thái cùng xuống phòng ăn. cô xuống, cổ áo len liền trễ xuống, những dấu vết thâm thâm thiển thiển cổ lộ sót chút nào.
Quý lão thái thái và Trần đều ý nhị mỉm .
Mẹ Trần bưng một bát canh gà ác lớn đặt mặt Kiều Ngạn Tâm, : “Ngạn Tâm, con vất vả , ăn nhiều một chút, bát canh gà lớn đều là của con.”
Kiều Ngạn Tâm tự nhiên bà “vất vả” là ý gì, mặt lập tức đỏ bừng.
Mẹ Trần đặt một bát t.h.u.ố.c bổ dương tráng thể mặt Quý Yến Lễ, : “Yến Lễ càng vất vả hơn, ăn chút đồ đại bổ .”
Quý Yến Lễ tiếp lời, mặt vô biểu tình cúi đầu uống canh.
Quý Hướng Viễn cảm thấy bát canh của Quý Yến Lễ thơm, bèn hỏi: “Mẹ Trần, con uống canh gì thế? Cho con một bát với.”
Mẹ Trần: “Yến Lễ uống canh t.h.u.ố.c, con uống . Đây, bát canh sườn hầm củ sen chín mắt là của con, mau uống cho nóng.”
Quý Hướng Viễn: “ con thấy canh của con ngon hơn.”
Quý lão thái thái : “Chờ bao giờ cháu cưới vợ, bảo Trần hầm cho cháu loại canh cháu đang uống.”
Quý Hướng Viễn giật giật khóe miệng, tình nguyện cúi đầu uống bát canh của .
Quý Yến Lễ mấy ngày nay cần đến quân khu, cấp đích phê chuẩn cho nghỉ ngơi vài ngày để bồi dưỡng tình cảm với gia đình.
Ăn cơm xong, lái xe đưa Kiều Ngạn Tâm đến trường. Quý Hướng Viễn mở cửa xe, nhảy lên, cợt nhả : “Chị dâu, cho em ké với.”
Xe chạy đến cổng Đại học Yến Kinh, Quý Yến Lễ xuống xe, nắm tay Kiều Ngạn Tâm về phía ký túc xá. Quý Hướng Viễn - cái bóng đèn siêu sáng vẫn cứ bám riết lấy hai .
Mãi đến khi tới khu giảng đường, Quý Hướng Viễn lớp, Quý Yến Lễ mới rốt cuộc cơ hội ở riêng với Kiều Ngạn Tâm.
“Ngoan bảo, trưa tan học lái xe đến đón em.”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Được, tiết cuối em nghỉ, thể đến sớm một chút.”
“Ừ, với bà nội , trưa nay hai về nhà ăn cơm, ăn đồ Tây nhé. Ăn xong, chiều xem phim, hoặc là dạo phố, mua quần áo, mỹ phẩm, thời gian của em tiện ?”