Quý Yến Lễ: “Yên tâm.”
Kiều Ngạn Tâm gật đầu: “Vâng, em hiểu.”
Tối đó, Lục Chính Hằng tìm đến Hoàng Đến Tài, thẳng vấn đề: “Một tin , một tin , ông cái nào?”
Hoàng Đến Tài mắng một tiếng: “Mẹ nó, lúc mà chú còn tâm trạng chơi trò bí ẩn với ! Nói hết !”
Lục Chính Hằng nhếch khóe miệng, : “Tin là, con gái ông cứu .”
Hoàng Đến Tài suýt nữa mừng đến phát : “ Oánh Oánh phúc lớn mạng lớn mà…”
Lời ông dứt, Lục Chính Hằng tiếp: “Ông đừng vội mừng, còn tin đây. Con gái ông xâm hại, thể cô ô uế. Kẻ xâm hại cô bắt giam, chứng cứ vô cùng xác thực!”
Hoàng Đến Tài: “!!!”
Ông kinh ngạc đến mức nên lời. Sau khi bình tĩnh , ông lập tức đổi sắc mặt, điên cuồng lấy lòng Lục Chính Hằng.
“Chính Hằng, Oánh Oánh cũng là lừa thôi. Là đàn ông, vợ chú gặp bất hạnh như , chú nên đau lòng cho cô , càng che chở cô , chứ nhục cô … Chính Hằng, khi Oánh Oánh trở về, chú ngàn vạn đừng nhắc chuyện với cô , hãy sống thật với cô . Chỉ cần chú sống với cô , đảm bảo sẽ cho chú lên phó xưởng trưởng…”
Lục Chính Hằng nhạo một tiếng, đột nhiên lạnh lùng chằm chằm Hoàng Đến Tài, thản nhiên : “ ly hôn với Hoàng Oánh Oánh! Một bát cơm, ch.ó ăn qua, ông còn tiếp tục ăn ?”
Hoàng Đến Tài: “Chú bây giờ ly hôn với nó, chẳng là đổ thêm dầu lửa, dồn nó chỗ c.h.ế.t ? Chẳng lẽ chú phó xưởng trưởng?”
Lục Chính Hằng lạnh lùng : “Ông sai , cuộc hôn nhân , ly. Chức phó xưởng trưởng, cũng !”
“Mơ mộng hão huyền, chú cũng thật dám nghĩ!”
“Nếu ông cho phó xưởng trưởng,” Lục Chính Hằng đe dọa, “ sẽ đem chuyện Hoàng Oánh Oánh xâm hại phanh phui ngoài. Hoàng Đến Tài, ông là một nhân vật uy tín danh dự, nếu con gái ông xâm hại, cái mặt già của ông còn giấu ? Hoàng Oánh Oánh còn gặp ? E rằng nước bọt của cũng đủ dìm c.h.ế.t hai cha con ông!”
Hoàng Đến Tài n.g.ự.c quặn đau, tức giận đến run rẩy cả .
Lục Chính Hằng tiếp tục : “ là thế nào, ông rõ ràng, ! Yêu cầu của , ông hãy suy nghĩ kỹ !”
Dứt lời, xoay ngoài.
Hoàng Oánh Oánh tối hôm về đến Kinh Thị, cửa, Lục Chính Hằng liền đề nghị ly hôn với cô . Hoàng Oánh Oánh tự đuối lý, miệng đầy đồng ý, ngay trong đêm dọn đồ đạc về nhà đẻ…
Thủ tục ly hôn của Lục Chính Hằng và Hoàng Oánh Oánh diễn vô cùng thuận lợi. Hai tháng , Lục Chính Hằng thuận lợi thăng chức thành phó xưởng trưởng nhà máy hóa chất Kinh Thị.
Hôm nay, Kiều Ngạn Tâm đoán rằng thầy Hầu hẳn xong cuốn sách mẫu , thế là, cô mua hai túi lớn thức ăn đến khu nhà ở của giáo viên trường trung học Thanh Bắc.
Các giáo viên già đang phơi nắng trong sân thấy Kiều Ngạn Tâm, đều nhiệt tình hỏi cô: “Ngạn Tâm, cháu gì đấy?”
Kiều Ngạn Tâm : “Cháu đến thăm các ông các bà ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-479-luc-chinh-hang-doi-ly-hon.html.]
Nói , cô mở một chiếc túi lớn, chia đồ ăn thức uống bên trong cho các giáo viên già.
Một giáo viên già chỉ chiếc túi lớn khác bên cạnh cô, hỏi: “Cháu còn định thăm thầy cô nào nữa?”
“Cháu thăm thầy Hầu ạ.”
Nghe thấy ba chữ “thầy Hầu”, vài vị giáo viên già đều nhịn bĩu môi.
Một : “Cháu còn thăm ông ? Lần cháu chẳng ông đuổi khỏi nhà ? Hơn nữa ông còn mắng cháu khó đến thế!”
Kể từ khi Kiều Ngạn Tâm thăm thầy Hầu , ai truyền một tin đồn quá đáng, rằng Kiều Ngạn Tâm thầy Hầu đ.á.n.h đuổi khỏi nhà, còn ông chỉ mũi mắng té tát một trận. Kiều Ngạn Tâm thật sự cạn lời.
Cô giải thích: “Thầy Hầu là , thầy đ.á.n.h cháu, cũng mắng cháu ạ.”
Mặc dù Kiều Ngạn Tâm biện giải vài câu cho thầy Hầu, nhưng các giáo viên già căn bản tin, vẫn vô cùng đồng tình với Kiều Ngạn Tâm, thậm chí còn thương hại cô.
“Ngạn Tâm, cháu đừng nữa, chúng hàng xóm kiêm đồng nghiệp với lão Hầu cả đời , ông là loại gì, chúng rõ ?”
“ , cái đó thứ lành gì !”
“Hừ! Sang năm ông về hưu, chúng đ.á.n.h bài cũng rủ ông !”
“Chơi cờ cũng rủ ông !”
“Phơi nắng cũng rủ ông …”
Kiều Ngạn Tâm , gì nữa. Cô xách túi lên, : “Các ông các bà, các ông các bà cứ tiếp tục phơi nắng nhé, cháu đây…”
Đang , cô liền thấy thầy Hầu chắp tay lưng vội vàng tới, trông như chuyện gì đó sốt ruột.
Những già khác lập tức xách ghế nhỏ tránh , còn mấy bụng nhắc nhở Kiều Ngạn Tâm.
“Ngạn Tâm, cháu là đứa trẻ ngoan, ngàn vạn đừng chọc kẻ , cháu chọc nổi ông , tránh thì cứ tránh!”
Kiều Ngạn Tâm cũng ý , : “Vâng, cháu ạ…”
Thầy Hầu như một cơn lốc xoáy lướt đến mặt Kiều Ngạn Tâm, những già khác nhanh ch.óng tránh xa.
“Ngạn Tâm, cháu giờ mới đến! Ta sốt ruột c.h.ế.t đây .”
Kiều Ngạn Tâm: “Thầy Hầu, gần đây cháu khá nhiều việc, cho nên thể đến thăm thầy kịp thời ạ…”
Nga
“Ôi chao, cuốn sách hóa học mẫu của cháu thật sự ! Ta giảng các ví dụ mẫu bên trong cho học sinh, nhưng cháu cho phép, dám giảng bừa, cháu đến thì quá!”