“Quý Hướng Viễn, đến tặng đồ cho Tiểu Ngọc nhà chúng tớ đấy ? Tiểu Ngọc nhận , nhưng hai bọn tớ , cho hả?”
Quý Hướng Viễn vô cùng hào phóng : “Cầm lấy !”
Nhậm Giai Giai cùng Uông Hồng Mai : “Đùa thôi, bọn tớ cũng cần . Tiểu Ngọc, thôi.”
Hai cô nàng là sửa sang bản thảo, liền kéo tay Tần Tiểu Ngọc hưng phấn rời .
Quý Hướng Viễn buồn bực theo phía ba . Vốn dĩ tưởng rằng thể ở riêng với Tần Tiểu Ngọc một lát, nhưng Uông Hồng Mai và Nhậm Giai Giai – hai cái bóng đèn siêu cấp cứ luôn chắn ở giữa, hại chẳng cơ hội nào để chuyện riêng với Tần Tiểu Ngọc.
Trên đường từ trường trung học Dục Anh trở về, Nhậm Giai Giai đề nghị: “Hôm nay thời gian còn sớm, thời tiết như , là chúng công viên chèo thuyền .”
Uông Hồng Mai tán thành ngay: “Được đấy, đấy! Tiểu Ngọc, cùng chơi mà.”
Tần Tiểu Ngọc vốn dĩ , nhưng thấy Uông Hồng Mai và Nhậm Giai Giai hứng thú bừng bừng như , cô cũng bạn cùng phòng mất hứng, đành gật đầu: “Vậy .”
Quý Hướng Viễn thấy Tần Tiểu Ngọc cũng , liền nhanh nhảu : “Tớ cũng ! Tớ mời các chèo thuyền, còn mời các uống nước ngọt nữa.”
Kết quả là, một nhóm bốn hưng phấn kéo đến công viên. Khó hôm thời tiết , du hồ đông, chèo thuyền xếp hàng chờ.
Nga
Quý Hướng Viễn chạy mua đồ uống, đồ ăn vặt cùng với vé thuyền, đó bốn bắt đầu xếp hàng.
Lúc , nhân viên của tiệm chụp ảnh trong công viên cầm cái loa lớn rao: “Các đồng chí ơi, chụp tấm ảnh ! Cảnh sắc công viên thế , chụp một tấm kỷ niệm nào.”
Quý Hướng Viễn vẫy vẫy tay với nọ: “Chú ơi, đây một chút.”
Người nọ thấy mối ăn, liền rảo bước chạy tới, nhóm Quý Hướng Viễn mở miệng khen lấy khen để:
“Chàng trai tuấn tú quá! Các cô nương cũng mỗi một vẻ, xinh như hoa đào ! Trai tài gái sắc cùng thế mà chụp ảnh thì tiếc lắm. tính rẻ cho, chụp nhiều mấy tấm nhé.”
Uông Hồng Mai và Nhậm Giai Giai lớn chừng cũng chụp ảnh mấy , đều kích động: “Vậy chúng chụp một tấm .”
Quý Hướng Viễn hào sảng: “Tớ trả tiền, các cứ chụp nhiều .”
“Được nha, nha! Quý Hướng Viễn, hào phóng thật đấy!”
Quý Hướng Viễn hì hì, Tần Tiểu Ngọc : “Tiểu Ngọc, cũng chụp nhiều mấy tấm , tớ mời.”
Tần Tiểu Ngọc lắc đầu từ chối: “Không cần , tớ ăn ảnh, chụp .”
Quý Hướng Viễn tiếp tục khuyên cô: “Cậu sợ tớ chụp chung với chứ gì? Yên tâm, chụp một thôi, tớ chụp chung .”
Bị toạc suy nghĩ trong lòng, Tần Tiểu Ngọc chút ngượng ngùng. Đã đến nước , cô đành gật đầu đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-434-di-choi-cong-vien-quy-huong-vien-roi-xuong-nuoc.html.]
Cuối cùng, Quý Hướng Viễn, Uông Hồng Mai, Nhậm Giai Giai cùng Tần Tiểu Ngọc chụp một tấm ảnh chung, đó bốn mỗi chụp riêng một tấm.
Nhân viên chụp ảnh : “Các cô lấy ngay bây giờ là mấy ngày nữa lấy? Nếu lấy ngay thì mỗi tấm thêm bốn đồng, tính phí rửa một tấm ảnh là bốn đồng tám hào. Còn nếu mấy ngày nữa mới lấy thì một tấm chỉ tốn tám hào thôi.”
Tần Tiểu Ngọc : “Chúng cháu để mấy ngày nữa lấy ạ.”
Quý Hướng Viễn vẻ "tài đại khí thô" mà phủ quyết đề nghị của Tần Tiểu Ngọc: “Chúng cháu lát nữa , chú phiền rửa nhanh giúp cháu.”
“Được , bạn nhỏ, theo trả tiền nào. Chờ các cô chèo thuyền xong lên bờ là thể lấy ảnh.”
Quý Hướng Viễn theo thợ chụp ảnh tính tiền. Hắn trả thêm bốn đồng tám hào, lén dặn dò nhân viên rửa thêm một tấm ảnh đơn của Tần Tiểu Ngọc, bỏ chung phong bì với ảnh đơn của .
Từ tiệm chụp ảnh , bốn bắt đầu xuống bến chèo thuyền.
Trên thuyền hai bàn đạp, chân đạp xuống thì thuyền liền di chuyển, cơ chế hoạt động giống đạp xe đạp.
Lúc mới bắt đầu, bốn đều cảm thấy mới lạ, đạp vô cùng hăng say. hơn nửa giờ , dần dần ai nấy đều mỏi chân, đạp nổi nữa.
Quý Hướng Viễn hào sảng : “Ba các cứ chơi là , để một tớ đạp cho.”
Hắn cắm cúi đạp thuyền, nhưng kiểm soát phương hướng, chiếc thuyền dần dần trôi dạt sát bờ hồ.
Quý Hướng Viễn thử điều chỉnh nhiều , nhưng con thuyền cứ xoay vòng vòng sát bờ, mặc kệ nỗ lực thế nào, mũi thuyền cứ húc bờ kè mà mòng mòng.
Quý Hướng Viễn áy náy Tần Tiểu Ngọc một cái, cảm thấy thật mất mặt. Vốn dĩ thể hiện một chút mặt thương, ngờ lái thuyền đ.â.m bờ hồ thế .
Quý Hướng Viễn gượng : “Không , tớ ở đầu thuyền, chống tay bờ đẩy một cái là đuôi thuyền sẽ ngay.”
Nói xong, liền dậy.
Tần Tiểu Ngọc vội kêu lên: “Cậu đừng lên, cẩn thận ngã xuống nước đấy! Chúng thử chỉnh hướng xem ...”
Quý Hướng Viễn thẳng , vươn cánh tay dài đẩy mạnh bờ hồ một cái. Con thuyền lắc lư điều chỉnh phương hướng, đầu thuyền và đuôi thuyền quả nhiên xoay đúng hướng.
mà Quý Hướng Viễn loạng choạng, chân vững, “ùm” một tiếng rơi thẳng xuống nước.
Cảnh tượng Tần Tiểu Ngọc, Nhậm Giai Giai và Uông Hồng Mai sợ hết hồn.
Ba vội vàng hướng về phía bờ kêu cứu: “Không ! Không ! Có rơi xuống nước!”
Đang lúc ba cô gái kinh hoảng thất thố, Quý Hướng Viễn từ nước ngoi lên, bình tĩnh tự nhiên với Tần Tiểu Ngọc.