Thời đại vẫn thịnh hành cách đặt tên hoa hòe loè loẹt, cho nên tên của ba loại rượu đều đặt bình thường.
Chai rượu trái cây vị đào mật chỉ đơn giản in ba chữ to màu đen, đậm nét “Rượu Đào”, rượu trái cây vị cam là “Rượu Cam”, rượu trái cây nước nho tự nhiên là “Rượu Nước Nho”.
Phó xưởng trưởng Vương cầm ba chai rượu trái cây, lấy ba cái ly, rót mỗi loại rượu trái cây một ly để Kiều Ngạn Tâm nếm thử.
Kiều Ngạn Tâm cẩn thận thưởng thức, thành khẩn : “Hương vị tồi, chỉ là rượu đào hương vị quá nồng đậm, nồng độ cồn cũng quá thấp, vị đào che lấp mùi rượu. Một tiêu dùng chấp nhận rượu trái cây hương vị quá nồng, họ sẽ cảm thấy như đang uống nước trái cây.”
Phùng Đài: “Phó xưởng trưởng Vương, ghi hết những gì Ngạn Tâm .”
“Xưởng trưởng Phùng, thể giữ loại rượu trái cây hàm lượng nước đào cao, nồng độ cồn thấp , các chú nghiên cứu phát triển một loại rượu trái cây hàm lượng nước đào thấp hơn, nồng độ cồn cao hơn một chút, hai loại rượu dùng màu sắc khác để phân biệt, khi đưa thị trường, để tiêu dùng tự lựa chọn.”
Phùng Đài và phó xưởng trưởng Vương đều liên tục gật đầu.
Nga
Phùng Đài khen: “Ngạn Tâm, ý kiến của cô tồi, thể thử xem.”
Kiều Ngạn Tâm chỉ rượu nước nho và rượu cam tiếp tục : “Tỷ lệ nước trái cây và cồn của hai loại rượu khá , đặc biệt là loại rượu cam , thanh hương, khẩu vị .”
Phó xưởng trưởng Vương: “Ngạn Tâm, cô còn đề nghị nào khác ?”
Kiều Ngạn Tâm: “Bao bì của ba loại rượu trái cây thiếu ý tứ, màu sắc chai đủ bắt mắt, tên cũng quá tùy tiện, kích thích ham mua sắm của tiêu dùng. Nhóm khách hàng tiêu thụ rượu trái cây chủ yếu là phụ nữ trẻ, màu sắc chai, tên rượu đều nên gần gũi hơn với sở thích của các cô gái.”
Phùng Đài là đầu óc linh hoạt, hai mắt sáng ngời, khen: “Ngạn Tâm, vẫn là cô chuyên nghiệp hơn. thật tò mò, cô còn trẻ như , những kiến thức phong phú về rượu và kỹ năng tiếp thị đều học từ ?”
Kiều Ngạn Tâm , thuận miệng : “Có lẽ cháu sách về phương diện tương đối nhiều, cũng tương đối tạp.”
Phùng Đài: “Vẫn là đầu óc của trẻ tuổi nhạy bén, Ngạn Tâm, chúng văn phòng chuyện từ từ.”
“Vâng ạ.”
Kiều Ngạn Tâm theo Phùng Đài và phó xưởng trưởng Vương văn phòng, Phùng Đài và phó xưởng trưởng Vương hỏi Kiều Ngạn Tâm một vấn đề về tiêu thụ rượu, Kiều Ngạn Tâm hề giấu giếm, trả lời từng cái một.
Phó xưởng trưởng Vương như bay, ghi chép hơn mười trang giấy.
Nói xong, Kiều Ngạn Tâm hỏi: “Xưởng trưởng Phùng, phó xưởng trưởng Vương, cháu mua mấy gian mặt bằng, diện tích lớn nhỏ đều , quan trọng nhất là vị trí , phiền hai chú giúp cháu để ý.”
Phùng Đài chút nghi hoặc : “Ngạn Tâm, cô đột nhiên mua mặt bằng? Bây giờ chính sách nới lỏng một chút, nhưng vẫn đủ rõ ràng, với tư cách là một lớn, khuyên cô một câu, bây giờ mua mặt bằng vẫn lúc, lỡ như ôm hàng thì phiền phức, dù chúng kiếm chút tiền cũng dễ dàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-361.html.]
Phó xưởng trưởng Vương cũng ở bên cạnh khuyên giải: “Ngạn Tâm, xưởng trưởng Phùng lý, nếu cô thật sự mua mặt bằng, thể đợi thêm hai năm, đợi chính sách rõ ràng hãy .”
Kiều Ngạn Tâm thầm nghĩ, đợi đến lúc chính sách rõ ràng, mua cửa hàng nhiều lên, giá mặt bằng sẽ tăng điên cuồng.
Chỉ là những lời cô thể thẳng .
“Xưởng trưởng Phùng, xưởng trưởng Vương, cháu khác chính sách chắc sẽ đổi trở , trong tay cháu chút tiền tiết kiệm, nhân lúc giá cả bây giờ hợp lý mua hai gian cửa hàng. Nếu các chú gặp cửa hàng phù hợp, phiền giúp cháu để ý.”
Phùng Đài và phó xưởng trưởng Vương thấy khuyên Kiều Ngạn Tâm, đành gật đầu đồng ý.
Nói xong chuyện, Phùng Đài bảo công nhân mang mấy vại rượu trái cây đến.
“Ngạn Tâm, mấy vại rượu trái cây cô mang về cho nhà nếm thử.”
Kiều Ngạn Tâm đến cong cả mi mắt: “Cảm ơn xưởng trưởng Phùng.”
Chủ nhiệm Hàn liền đưa Kiều Ngạn Tâm trở về.
Trên đường về, Kiều Ngạn Tâm chằm chằm ngoài cửa sổ, để ý xem nơi nào mặt bằng phù hợp.
Bỗng nhiên, một bóng gầy yếu lao xe, chủ nhiệm Hàn vội vàng đạp phanh gấp, tác động của quán tính mạnh, Kiều Ngạn Tâm đột nhiên lao về phía , đầu đập ghế , khiến cô một trận choáng váng.
Chủ nhiệm Hàn đầu , căng thẳng hỏi: “Ngạn Tâm, cô chứ?”
Kiều Ngạn Tâm xoa xoa trán.
“Cháu , chủ nhiệm Hàn, chú chứ?”
“Không là , cũng ,” chủ nhiệm Hàn lẩm bẩm mắng, “Không bà điên nhà ai từ bệnh viện tâm thần chạy , xui xẻo thế nào lao xe , nếu phanh kịp, sớm đ.â.m c.h.ế.t bà .”
Kiều Ngạn Tâm lúc mới rõ phụ nữ gầy yếu tiều tụy xe, đó ai khác, chính là Thẩm Thanh Nịnh.
Sắc mặt Thẩm Thanh Nịnh khô vàng, ánh mắt ảm đạm, môi tái nhợt, như thể tất cả linh khí và sức sống đều rút cạn.