Tống Vân Đình liền tức đến nổi trận lôi đình.
Hắn cứ thế chằm chằm bóng lưng Kiều Ngạn Tâm suốt cả một tiết buổi sáng.
Khó khăn lắm mới đợi đến lúc tan học, Kiều Ngạn Tâm vội vàng khỏi lớp.
Tống Vân Đình chút do dự theo ngoài, hóa Kiều Ngạn Tâm vệ sinh.
Kiều Ngạn Tâm từ nhà vệ sinh , rửa tay sạch sẽ vòi nước bên ngoài, thấy Tống Vân Đình.
“Kiều Ngạn Tâm, chuyện hỏi .”
Kiều Ngạn Tâm thấy Tống Vân Đình là thấy phiền, hề che giấu sự chán ghét đối với : “ và gì để !”
“Đi theo !”
Tống Vân Đình mạnh mẽ kéo tay Kiều Ngạn Tâm lôi cô đến gốc cây ngô đồng cách đó xa.
Kiều Ngạn Tâm cũng xem còn thể giở trò gì, liền : “Buông !”
Nói cô hất tay Tống Vân Đình , theo đến gốc cây ngô đồng.
Tống Vân Đình sa sầm mặt hỏi: “Người hôm qua cùng là ai?”
“Liên quan quái gì đến ! Tống Vân Đình, chuyện thì , rắm thì phóng! thời gian lãng phí nước bọt với !”
Tống Vân Đình bỗng nhiên nheo mắt, mang máng nhớ bố từng nhắc đến con trai lớn của chú Quý đang tại ngũ.
Kiều Ngạn Tâm bây giờ chuyển đến nhà họ Quý ở, con trai nhà họ Quý đến đón cô cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
Hơn nữa Kiều Ngạn Tâm và con trai lớn nhà họ Quý chênh mười mấy tuổi, một già một trẻ, hai chắc thể đến với .
Nghĩ , trong lòng Tống Vân Đình tức khắc thoải mái hơn nhiều.
“Người hôm qua đến đón là Quý đại ca ?”
Kiều Ngạn Tâm trừng mắt một cái: “ , liên quan quái gì đến !”
Nhìn sắc mặt của cô, Tống Vân Đình chắc chắn đoán đúng.
“Quý đại ca là quân nhân, đối với ai cũng , đừng tưởng thỉnh thoảng đưa đón một hai là thích .
Kiều Ngạn Tâm, thể mặt dày quá!”
Kiều Ngạn Tâm tức khắc chọc .
“Tống Vân Đình, sinh quên sinh cho cái mặt ?
Hay là sinh cho thêm hai cái mặt, nên mặt mới dày như tường thành !
Cút !”
Kiều Ngạn Tâm tránh về phía lớp học.
Tống Vân Đình lùi một bước chặn đường cô, : “Kiều Ngạn Tâm, chịu khi thấy và Thanh Nịnh với , thế .
thể cho chút sắc mặt , thậm chí cho phép lén lút qua gần gũi với một chút, nhưng thể để Thanh Nịnh phát hiện quan hệ của chúng …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-33.html.]
Kiều Ngạn Tâm một nữa sự đê tiện hạ lưu giới hạn của Tống Vân Đình cho kinh ngạc, thứ còn bắt cá hai tay, thật hổ!
Cô chớp mắt, một kế hoạch nảy trong đầu, mỉm : “Tống Vân Đình, thật chứ?”
“Đương nhiên, chỉ cần để Thanh Nịnh phát hiện, thể lén lút đối với một chút.”
Kiều Ngạn Tâm ha ha , hào phóng : “Được thôi, thể, thế nào?”
Tống Vân Đình thấy Kiều Ngạn Tâm đồng ý ngay lập tức, trong lòng tràn đầy sự chán ghét và khinh thường.
*Hừ, con bé nhà quê thể rời xa tiểu gia mà, thế nào, tiểu gia chỉ cần cho nó chút sắc mặt , nó liền vui như nở hoa !*
Tống Vân Đình Kiều Ngạn Tâm từ cao xuống, lạnh lùng : “Muốn đối với một chút, học cách ngoan ngoãn một chút, hiểu chuyện một chút.
Biểu hiện mấy hôm của , hài lòng.
Để cho một cơ hội biểu hiện , trưa nay cùng và Thanh Nịnh đến trung tâm thương mại Bách Hoa Khai, định mua cho Thanh Nịnh một chiếc áo khoác.
Tiền , do chi.
Cậu mang đủ tiền ?
Nếu đủ, bây giờ xin nghỉ về lấy tiền !”
Kiều Ngạn Tâm liền vui vẻ, đến cong cả mắt, vẻ kinh ngạc Tống Vân Đình: “Vân Đình, bằng lòng cho một cơ hội biểu hiện, thật sự vui.
Hai tiết đầu là tiết toán, cũng thành tích toán của nay , nên bỏ lỡ tiết toán.
Thế , đợi đến tiết cuối, xin nghỉ về lấy tiền ?”
Tống Vân Đình thấy Kiều Ngạn Tâm một bộ dáng vui như hoa nở, trong lòng là một trận hừ lạnh.
Hắn cảm thấy tạm thời thể ép cô quá c.h.ặ.t, nghĩ nghĩ, : “Vậy , nhưng nhanh lên, để Thanh Nịnh chờ lâu.”
Kiều Ngạn Tâm liên tục đáp: “Được , và Thanh Nịnh tan học cứ đến trung tâm thương mại thử quần áo , về nhà lấy tiền đến tìm hai .”
Tống Vân Đình đoán Kiều Ngạn Tâm cũng dám lừa , dù cô cũng lưu luyến như .
vẫn bổ sung một câu: “Kiều Ngạn Tâm, đây là cơ hội cuối cùng cho , nếu dám lừa , sẽ khiến hối hận cả đời.”
Kiều Ngạn Tâm ý uy h.i.ế.p trong lời của , trong lòng một trận lạnh, tra nam, lấy tiền của để lấy lòng xanh, còn đường đường chính chính như , hừ, hai cứ từ từ mà chờ !
“Yên tâm , hai cứ yên tâm chờ là .”
Kiều Ngạn Tâm cong môi , nhanh chân chạy về lớp học.
Tiết cuối, cô dối là đau bụng, xin nghỉ với thầy Lý, đạp xe thong thả về nhà.
Về đến nhà bao lâu, gõ cửa.
Kiều Ngạn Tâm qua khe cửa, thấy là Lục Kiến Quốc đến, vội vàng mở cửa.
“Chú Lục, chú đến , mau .”
Nga