Hoàng Oánh Oánh đắc ý Kiều Ngạn Tâm, khiêu khích : “Kiều Ngạn Tâm, và Lục Chính Hằng sắp kết hôn , chiếc váy cưới là thấy , đương nhiên để thử !”
Kiều Ngạn Tâm như cô .
“Hoàng Oánh Oánh, cô đúng là bản tính khó dời, cái gì cũng thích giành giật. Đáng tiếc, cô dù cướp chiếc váy cưới , cũng chắc hạnh phúc!”
Hoàng Oánh Oánh lạnh lùng : “Kiều Ngạn Tâm, cô dám nguyền rủa ?”
Cố Hải Đường từ xuống quét mắt Hoàng Oánh Oánh, ôm lấy vai Kiều Ngạn Tâm, : “Ngạn Tâm, chiếc váy cưới cứ để cô thử. Tục ngữ câu, đụng hàng đáng sợ, ai đó hổ!”
Bà mặt với nhân viên bán hàng: “Làm phiền cô lấy chiếc váy cưới còn trong tiệm!”
Hoàng Oánh Oánh lập tức hiểu Cố Hải Đường gì. Cô tự phụ về nhan sắc của , thầm nghĩ: *Chẳng là so sánh ? Chẳng lẽ bằng con nhỏ nhà quê Kiều Ngạn Tâm !*
Cô bạn của Hoàng Oánh Oánh cũng hống hách : “Hừ, Oánh Oánh, là xinh nhất! Chúng cứ so với cô một !”
Thấy hai cô dâu tương lai so sánh, nhân viên bán hàng lập tức phấn khích lấy chiếc váy cưới còn , hơn nữa còn gọi một đám đồng nghiệp đến, mở chế độ hóng chuyện.
Hai chiếc váy cưới chất liệu và kiểu dáng giống hệt .
Hoàng Oánh Oánh kiêu ngạo ôm váy cưới phòng thử đồ. Kiều Ngạn Tâm cũng cùng Cố Hải Đường một phòng thử đồ khác.
Chiếc váy cưới tà váy đặc biệt rộng, ước chừng may từ chín lớp lụa mỏng. Nếu khí chất đủ, hoặc vóc dáng đủ cao ráo, mảnh mai thì sẽ thể nổi bật chiếc váy.
Hoàng Oánh Oánh nhanh xong váy cưới bước , đắc ý cô bạn của .
“Thế nào? Đẹp ?”
“Đẹp! Oánh Oánh, mà xinh thế! Lát nữa Kiều Ngạn Tâm thấy xinh như , nhất định sẽ hổ!”
Ánh mắt chọn đối tượng của Lục Chính Hằng vẫn luôn , những cô gái từng quen ai cả. Hoàng Oánh Oánh thắng ở ngũ quan tinh xảo, làn da trắng nõn, thuộc loại mỹ nữ gây ấn tượng từ cái đầu tiên. Chiếc váy cưới quả thực như đo ni đóng giày cho cô , tôn lên vẻ cao nhã, xinh của cô .
Hoàng Oánh Oánh cảm thấy nhất định thể lấn át Kiều Ngạn Tâm, đắc ý cong môi.
Mấy nhân viên bán hàng hóng chuyện cũng kinh ngạc đ.á.n.h giá Hoàng Oánh Oánh, thậm chí chút cô mê mẩn. Đồng thời, họ cũng thầm đổ mồ hôi cho Kiều Ngạn Tâm.
Vài phút , Kiều Ngạn Tâm từ phòng thử đồ bước .
Thiết kế váy cưới trễ vai, vặn khoe đường cong vai và cổ mềm mại, thanh thoát của cô. Khăn voan mỏng manh, trong suốt, tựa như mây khói lượn lờ, thấp thoáng càng tôn lên làn da trắng nõn như tuyết, vô cùng mịn màng của cô. Từng lớp váy từ eo cô tự nhiên rũ xuống, giống như dải ngân hà tuôn chảy, tựa hoa cỏ lay động trong gió xuân.
Nga
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-289-so-vay-cuoi.html.]
Khuôn mặt Kiều Ngạn Tâm như điêu khắc tỉ mỉ, đôi mắt sáng ngời, lay động lòng , tựa như chứa đựng muôn vàn vì lộng lẫy; sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ mọng cần tô son cũng chúm chím, khóe miệng nhếch lên mang theo một nụ hạnh phúc.
Tất cả ở đó đều kinh ngạc đến sững sờ Kiều Ngạn Tâm. Mấy nhân viên bán hàng đồng loạt thốt lên tiếng cảm thán.
“Đây mới là mỹ nữ chân chính! Quá xinh !”
“Cô gái tuy cũng , nhưng thể so với vị cô gái !”
“Đồng ý, vẫn là cô dâu tương lai xinh hơn!”
Cô bạn của Hoàng Oánh Oánh cũng nhan sắc của Kiều Ngạn Tâm thu hút, trân trân cô chớp mắt, thậm chí quên mất Hoàng Oánh Oánh mới là bạn của , thế mà buột miệng : “Oa, quá, xinh quá…”
Hoàng Oánh Oánh: “…”
Sắc mặt cô lập tức trở nên cực kỳ khó coi, khó tin Kiều Ngạn Tâm, trong mắt tràn đầy ghen ghét và cam lòng. Dù ngoài miệng c.h.ế.t cũng chịu thừa nhận, nhưng trong lòng tràn ngập sự đố kỵ, ghen ghét và căm hờn.
“Hừ! Chẳng chỉ là một cái váy cưới tồi tàn , ai thích mua thì mua !”
Cô thở phì phò phòng thử đồ.
Cố Hải Đường đuổi theo bóng lưng cô , hỏi: “Thế nào, nhan sắc của con dâu lấn át nên dám mua ? Cũng thôi, dù mặc cùng kiểu, ai đó hổ mà! Nếu cô mua, chúng nhất định mua…”
Hoàng Oánh Oánh gần như tức giận đến hộc m.á.u, cô thề đời sẽ bao giờ mặc váy cưới!
Kiều Ngạn Tâm xong quần áo bước , Cố Hải Đường thanh toán xong.
Hai tay xách nách mang rời khỏi trung tâm thương mại, lúc đụng Trần Nhuỵ và Bạch Ninh đang khoác tay tới.
Trần Nhuỵ ý định chào hỏi Cố Hải Đường, chỉ hờ hững liếc Kiều Ngạn Tâm một cái, như : “Ngạn Tâm, cô cũng đến mua quần áo ? Hừm, mua ít nhỉ?”
Kiều Ngạn Tâm thích Trần Nhuỵ, chỉ gật đầu một cái, kéo tay Cố Hải Đường bước nhanh xa.
Trần Nhuỵ đầu với Bạch Ninh: “Chị dâu đúng là quá ngốc, ngay cả cửa nhà cũng giữ . Chị xem Kiều Ngạn Tâm tay xách nách mang, mua nhiều quần áo như , tốn bao nhiêu tiền!”
Bạch Ninh sớm tức giận đến mức mũi cũng lệch. Sức chiến đấu của Cố Hải Đường mãnh liệt đến mức nào, cô tự trải nghiệm, cô thể chọc cặp chồng nàng dâu đó, lúc mới nhịn xuống nổi giận với Kiều Ngạn Tâm.