Sau đó từ miệng ba rằng chính sách trong nước ngày càng nới lỏng, liền dựa mối quan hệ của ở Mỹ để bắt đầu kinh doanh.
Và thương vụ đầu tiên cô chính là hợp tác kinh doanh rượu nho với Phong Đài.
Thực , kịch bản kinh doanh của cô đơn giản, chính là mua một lô rượu nho từ tay Phong Đài với giá thấp, bán cho Mỹ với giá cao.
Bên Mỹ cô liên hệ xong, chỉ cần ký hợp đồng với bên Phong Đài, thanh toán tiền, thương vụ coi như thành hơn một nửa.
Lý Nguyệt Hoa thầm nghĩ, tối nay nhất định trút một giận lên Kiều Ngạn Tâm.
Kiều Ngạn Tâm đầu óc xoay chuyển nhanh, sớm đoán mục đích của Lý Nguyệt Hoa, cũng nghĩ thông suốt mối lợi hại trong đó.
Một mặt, chỉ cần Lý Nguyệt Hoa kiếm tiền, thì nhất định sẽ hợp tác với Phong Đài.
Cho nên dù tối nay cô đến, cũng tuyệt đối ảnh hưởng đến việc Lý Nguyệt Hoa ký hợp đồng với Phong Đài.
Ngược , nếu cô ở , sẽ kẹp giữa Phong Đài và Lý Nguyệt Hoa, bất lợi cho .
Mông Lý Nguyệt Hoa chạm ghế, Kiều Ngạn Tâm dậy, với Phong Đài: “Giám đốc Phong, túi xách của hình như để quên ở hội trường, trong túi đồ quan trọng, tìm một chút.”
Phong Đài: “Ngạn Tâm, cô đừng , để chủ nhiệm Hàn tìm giúp cô…”
Kiều Ngạn Tâm nữa nhấn mạnh: “Trong túi của thật sự đồ quan trọng, lỡ mất thì phiền phức lắm.”
Nói định ngoài.
Lý Nguyệt Hoa hiệu bằng mắt cho một trong hai đàn ông béo.
Người đó lập tức như : “Giám đốc Phong, ông đây là xem thường chúng ?
Rượu còn lên, mỹ nữ trướng ông định chuồn mất ?
Nếu ông thành ý, thấy hợp đồng cũng cần ký nữa.”
Phong Đài vội vàng tươi : “Không , , Ngạn Tâm chỉ là lấy đồ thôi, Ngạn Tâm, cô xuống .”
Phó giám đốc Vương và chủ nhiệm Hàn cũng ở bên cạnh khuyên.
“Ngạn Tâm, cô cứ xuống .
Nếu túi mất, để giám đốc Phong mua cho cô cái khác là .”
Bọn họ đều chút hiểu, Kiều Ngạn Tâm ngày thường là tinh ý như , tối nay cố chấp thế?
Chẳng chỉ là cùng ăn một bữa cơm thôi , cũng thiếu miếng thịt nào.
Nga
Tại cô cứ nhất quyết ?
Lý Nguyệt Hoa càng cho cô , Kiều Ngạn Tâm càng thể ở .
Trong đôi mắt của Kiều Ngạn Tâm lóe lên một tia hàn quang, cô như Lý Nguyệt Hoa.
“Người quang minh chính đại lời mờ ám, Lý Nguyệt Hoa, cô gì.
Nếu cô ăn, thì hãy ăn cho đàng hoàng, chỉ cần cô chọc , sẽ coi như một con ruồi bay qua, tuyệt đối chủ động vung vỉ đập ruồi lên!”
Sắc mặt Lý Nguyệt Hoa khó coi đến cực điểm.
Kiều Ngạn Tâm mà ví cô với ruồi bọ.
Kiều Ngạn Tâm tiếp tục : “Lý Nguyệt Hoa, Trần Đại Vĩ kết cục hôm nay là do gieo gió gặt bão, khuyên cô nên điều một chút, nếu sẽ đem chuyện gian díu bán nước của cô và Trần Đại Vĩ hết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-277.html.]
Kiều Ngạn Tâm tối nay gây chuyện một trận thì thể khỏi căn phòng .
Vậy thì cứ gây chuyện cho lớn lên!
Mặt Lý Nguyệt Hoa lúc đỏ lúc xanh, Trần Đại Vĩ là nỗi đau thể chạm tới trong lòng cô .
Cô sắp tức c.h.ế.t !
Phong Đài, phó giám đốc Vương, chủ nhiệm Hàn cũng đều kinh ngạc há hốc miệng.
đó đều là chuyện riêng của Lý Nguyệt Hoa, chỉ cần thương vụ thể thành công, quản chuyện riêng của gì.
Huống hồ Lý Nguyệt Hoa một đặt 3000 chai rượu nho, tuyệt đối là khách hàng lớn.
Phó giám đốc Vương liếc Kiều Ngạn Tâm, điên cuồng hiệu bằng mắt cho cô.
Không nhịn thầm oán: Kiều Ngạn Tâm hiểu chuyện như , đây là cố ý hỏng việc kinh doanh của nhà máy ?
Lý Nguyệt Hoa tức đến hộc m.á.u mắng: “Kiều Ngạn Tâm, cô gì mà đắc ý?
Quý Yến Lễ thì là cái thá gì?
Hai chân c.h.ặ.t đứt, nửa đời đều liệt xe lăn…
Cô chính là chổi, Quý Yến Lễ ở bên cô, chỉ càng ngày càng xui xẻo!
Cho dù may mắn c.h.ế.t, cũng sẽ c.h.ế.t chỗ chôn…”
Đôi mắt Kiều Ngạn Tâm đen kịt, đuôi mắt ánh lên vài phần đỏ ửng, gần như nổi lên sát ý.
Cô chậm rãi đến vị trí của , cầm lấy một chai rượu vang đỏ, dùng dụng cụ mở rượu mở nút chai.
Lý Nguyệt Hoa một cách tùy ý và đắc thắng.
Kiều Ngạn Tâm, ở mái hiên thể cúi đầu, xem ngươi thể gì ?
Giám đốc Hoàng, Hoàng Đức Tài, hắc hắc, giảng hòa.
“Cô chính là Kiều Ngạn Tâm? Đối tượng của cô là Quý Yến Lễ đúng ?
Thật Nguyệt Hoa cũng sai, cô đúng là chút sát phu.
cô cũng đừng quá tức giận, Quý Yến Lễ c.h.ế.t ?”
Kiều Ngạn Tâm như chằm chằm giám đốc Hoàng, hỏi một câu: “Ngài là vị nào ?”
Giám đốc Hoàng đắc ý ưỡn n.g.ự.c: “Tại hạ là Hoàng Đức Tài của nhà máy hóa chất Kinh Thị!”
“Giám đốc nhà máy hóa chất Kinh Thị?”
“Không sai!”
Hoàng Đức Tài cho rằng danh hiệu của dọa Kiều Ngạn Tâm, ngạo mạn : “Nguyệt Hoa là bạn của , cô mắng cô thì cô cũng chịu!
Dù chỉ cần ở đây, quyết cho phép Nguyệt Hoa chịu một chút ấm ức nào!”
Kiều Ngạn Tâm ha hả : “Giám đốc Hoàng, , ông lớn tuổi còn giống như cóc ghẻ , chuyện ghê tởm khác thế?