Sau khi ăn xong, Quý lão thái thái chút luyến tiếc hỏi: “Ngạn Tâm, cháu thể dạo chuyện với bà một lát hãy về ? Bà ở một buồn chán quá.”
Thực Quý lão thái thái là tận hưởng cuộc sống. Ở Vân Thành bà mấy bạn già tâm đầu ý hợp, rảnh rỗi rủ mua sắm, ăn đồ Tây, uống , cuộc sống vô cùng tiêu sái, gì chuyện buồn chán. Bà chỉ là ở gần Kiều Ngạn Tâm thêm chút nữa thôi.
Kiều Ngạn Tâm đến híp cả mắt: “Bà Quý, nếu bà vội về thì qua nhà cháu chơi . Nhà cháu một vườn rau nhỏ, rau củ đều do cháu tự tay trồng, cháu hái mấy quả dưa lê cho bà nếm thử nhé.”
Quý lão thái thái đương nhiên là cầu còn , bà cô đầy vui mừng: “Ngạn Tâm, cháu còn trồng rau nữa ! Giỏi quá! Thế còn chờ gì nữa, thôi!”
Kiều Ngạn Tâm sải chân leo lên xe đạp, bà Quý bám eo cô ở ghế , phấn khích vỗ vai cô: “Xuất phát thôi!”
Kiều Ngạn Tâm cũng hưởng ứng: “Xuất phát! Bà Quý, bà ôm c.h.ặ.t eo cháu cho vững nhé.”
Nga
Bà Quý ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo mảnh khảnh của cô, vui sướng như một đứa trẻ. Tiếng của hai bà cháu vang vọng suốt quãng đường...
“Bà Quý, đến nhà cháu . Bà xuống xe từ từ thôi ạ.”
Quý lão thái thái nhanh nhẹn nhảy xuống, tủm tỉm ngắm ngôi nhà nhỏ của Kiều Ngạn Tâm, tấm tắc khen: “Ngạn Tâm, cái sân quá, trông cũng rộng nữa, cháu ở một ? Ơ, đây chẳng là nhà của Lục Kiến Quốc ?” Bà Quý đây từng theo Quý Cẩm Lương đến nhà Lục Kiến Quốc chơi.
Kiều Ngạn Tâm đáp: “Bà Quý, bà cũng quen chú Lục ạ? Ngôi nhà cháu mua từ chú , hiện tại cháu đang ở một .”
Kiều Ngạn Tâm lấy chìa khóa mở cổng, mời bà nhà. Nhìn căn nhà đầy đủ đồ điện máy hiện đại, bà Quý khỏi ngạc nhiên: “Nhà đổi nhiều quá. Ngạn Tâm, ngờ điều kiện nhà cháu thế .” Thời buổi mà dùng tủ lạnh, máy giặt thì gia đình bình thường.
Giọng của Kiều Ngạn Tâm lộ vẻ dịu dàng tự chủ: “Mấy món đồ nội thất và điện máy đều là do đối tượng của cháu mua đấy ạ. Bà chơi một lát, cháu vườn hái cà chua với dưa chuột cho bà.”
Nụ mặt Quý lão thái thái bỗng cứng đờ, bà cảm thấy như trời sắp sập đến nơi: “Cái đó... Ngạn Tâm , cháu đồ đạc là do đối tượng của cháu mua ? Cháu... cháu đối tượng ?”
Kiều Ngạn Tâm bếp lấy cái giỏ nhỏ, tiện tay rót cho bà ly nước ấm: “Vâng bà, cháu và đính hôn . Bà uống nước ạ.”
Khuôn mặt xinh của cô rạng ngời hạnh phúc, khiến bà Quý hoa cả mắt. Bà sững sờ cô, nửa ngày thốt nên lời. Sao thế chứ? Khó khăn lắm mới nhắm một đứa cháu dâu ưng ý, thế mà chủ . Ông trời ơi, ông đang trêu đùa bà già đấy ?
Nụ mặt bà Quý biến mất dấu vết, đó là vẻ thất vọng, ủy khuất và cả chút hối hận, thậm chí bà còn . “Ngạn Tâm, cháu... cháu đối tượng sớm thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-198-ba-noi-quy-that-tinh-thay-chau-trai.html.]
Kiều Ngạn Tâm hiểu tâm trạng bà Quý đổi nhanh như , cô đặt giỏ xuống, cạnh bà quan tâm hỏi: “Bà Quý, bà thế ạ?”
Bà Quý cô đầy uất ức, cảm xúc như sắp bùng nổ: “Ngạn Tâm, cháu dâu của bà cướp mất .”
“Dạ? Bà Quý, cháu hiểu ý bà lắm.”
Bà Quý thở dài, cam lòng hỏi tiếp: “Ngạn Tâm, cho bà xem đối tượng của cháu là thế nào? Có trai ? Cao bao nhiêu? Làm nghề gì? Có với cháu ?”
Trong đầu Kiều Ngạn Tâm hiện lên dáng vẻ cao lớn tuấn tú của Quý Yến Lễ, cả cô bỗng trở nên mềm mại, khuôn mặt bao phủ bởi một tầng hào quang hạnh phúc. Bà Quý thấy biểu cảm đó thì trong lòng thầm kêu khổ. Thôi xong , xem thằng cháu đích tôn của bà chẳng còn chút cơ hội nào.
Kiều Ngạn Tâm đáp: “Đối tượng của cháu lắm ạ, điềm đạm, đáng tin cậy, dũng cảm kiên cường...”
Bà Quý thầm nghĩ: Cháu trai bà cũng lắm, cũng điềm đạm đáng tin, cũng dũng cảm kiên cường .
Kiều Ngạn Tâm tiếp tục: “Anh cao lớn, uy nghiêm, vô cùng trai. Anh là quân nhân ạ. Bà Quý, cháu thấy thật may mắn mới gặp như . Khi nào chúng cháu cưới, bà nhất định đến uống rượu mừng nhé.”
Bà Quý lẩm bẩm trong lòng: Cháu trai bà cũng cao lớn uy nghiêm, trai ngời ngời, cũng là quân nhân, còn là sĩ quan cấp cao nữa cơ!
“Bà Quý, bà thế? Sao bà gì ạ?”
Bà Quý lòng đau như cắt, chỉ thở dài liên tục: “Ngạn Tâm, bà về nhà, cháu cứ việc của cháu , cần tiễn bà .”
Kiều Ngạn Tâm ngơ ngác, bà Quý nãy còn vui vẻ mà tự nhiên buồn bực thế ? “Bà Quý, để cháu đạp xe đưa bà về nhé.”
“Không cần! Bà tự bộ về!” Để còn giải sầu nữa chứ.
“Bà chờ chút, cháu vườn hái mấy quả dưa lê cho bà nếm thử, giàn dưa chuột cũng là do đối tượng cháu giúp dựng đấy ạ...”