Lúc chạy thì đợi đến bao giờ? Kiều Ngạn Tâm vắt chân lên cổ chạy thục mạng khỏi con hẻm.
Tên lưu manh cũng hạng , thấy cô định chạy thoát, điên cuồng đuổi theo. Kiều Ngạn Tâm dù cũng là con gái, thể lực thể so với tên côn đồ. Ngay khi bàn tay thô bạo của sắp túm tóc cô, một đàn ông mặc quân phục từ đầu hẻm lao như một cơn lốc. Anh tung một cú đá sấm sét, trực tiếp hạ gục tên lưu manh xuống đất.
Chưa dừng ở đó, còn bồi thêm mấy cú đá m.ô.n.g tên đó cho bõ ghét. Kiều Ngạn Tâm vẫn còn hồn, tim đập thình thịch như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Cô hổn hển : “Đồng chí, cảm ơn nhiều lắm.”
Trần Tiểu Quân xua tay, thấy dấu bàn tay đỏ lựng mặt Kiều Ngạn Tâm, gãi đầu ái ngại: “Chị dâu, chị chứ?”
Kiều Ngạn Tâm ngẩn , đầy vẻ nghi hoặc: “Chị dâu?”
Trần Tiểu Quân hì hì: “Chị dâu, để em xử lý hai thằng ngu , lát nữa chúng chuyện .”
Nói , xuống, bẻ quặt tay tên lưu manh, lôi dậy. Từ túi quần, rút một đoạn dây thừng, thoăn thoắt trói nghiến hai tay tên đó lưng. Tiếp đó, tiến kiểm tra tình trạng của Thẩm Thanh Nhạc.
Kiều Ngạn Tâm lo lắng hỏi: “Sao , c.h.ế.t chứ?” Lúc nãy trong tình thế cấp bách, cô chỉ đập ngất xỉu để chạy trốn, hình như tay nặng. Vạn nhất mà đ.á.n.h c.h.ế.t tên tiểu t.ử thì cũng phiền phức to.
Trần Tiểu Quân đưa tay lên mũi Thẩm Thanh Nhạc kiểm tra, nhe hàm răng trắng bóng : “Vẫn còn thở, chị dâu yên tâm, thằng mạng lớn lắm, c.h.ế.t , chỉ là ngất xỉu thôi. mà chị dâu tay cũng ác thật đấy. là mà Quý Đoàn trưởng nhà chúng em trúng khác.”
Kiều Ngạn Tâm ngượng ngùng mỉm , chợt nhận điều gì đó, cô mở to mắt hỏi: “Quý Đoàn trưởng? Anh Yến Lễ ? Anh quen ?”
“Đâu chỉ là quen, khi Quý Đoàn trưởng dặn dặn , bảo em nhất định bảo vệ chị thật .”
Nghe , lòng Kiều Ngạn Tâm bỗng thấy ấm áp lạ thường, khóe môi khẽ cong lên. Quý Yến Lễ việc luôn chu đáo như . Nếu Trần Tiểu Quân xuất hiện kịp thời, hôm nay cô lành ít dữ nhiều.
“Vậy nên xưng hô với thế nào đây?”
“Chị dâu cứ gọi em là Tiểu Quân là , đừng khách sáo.” Anh nhanh ch.óng chuyển chủ đề: “Chị dâu, hai thằng bắt chị?”
Kiều Ngạn Tâm chỉ Thẩm Thanh Nhạc đang đất: “ từng thấy tên , biệt danh hình như là Tiểu Thẩm Đầu, lảng vảng ở khu chợ, chuyên bắt nạt già trẻ nhỏ để tống tiền. Tên còn chắc là đồng bọn. cảm thấy hai đứa cố tình đợi sẵn để bắt , hình như sai khiến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-194-tran-tieu-quan-xuat-hien.html.]
Nga
Trần Tiểu Quân xong, bồi thêm một đá m.ô.n.g tên lưu manh đang trói, quát hỏi: “Nói! Đứa nào sai khiến chúng mày bắt nạt chị dâu tao?”
Tên lưu manh giờ nhát như cá cáy, tự nhiên là hỏi gì đáp nấy, chỉ tiếc cũng chẳng gì nhiều: “Em gì hết, đại ca Thẩm bảo em thì em thôi...”
Trần Tiểu Quân tra hỏi một hồi kết quả, bèn xuống lục soát chiếc túi chéo của Thẩm Thanh Nhạc, bất ngờ lôi một xấp ngoại tệ.
“Chị dâu, thằng ngoại tệ trong bao thế ?”
Kiều Ngạn Tâm cũng giật , nhận lấy xấp tiền đếm thử, mệnh giá hề nhỏ. Trần Tiểu Quân ép hỏi tên lưu manh , lắc đầu nguầy nguậy: “Em thật sự , em chỉ đại ca Thẩm sắp phát tài , còn chẳng gì với em cả.”
Kiều Ngạn Tâm cảm thấy chuyện hề đơn giản, cô suy nghĩ một lát : “Xấp ngoại tệ của Tiểu Thẩm Đầu chắc chắn lai lịch bất chính. Hay là chúng mau ch.óng đưa bọn chúng đến đồn công an .”
Trần Tiểu Quân gật đầu: “Nghe theo chị dâu hết!”
Đến đồn công an, Tiểu Thẩm Đầu tỉnh . Hắn Kiều Ngạn Tâm đầy căm hận, c.h.ử.i rủa: “Con nhỏ , hôm nay tao coi như ngã ngựa tay mày. Cái loại mày tâm địa còn độc hơn rắn rết!”
Phía công an tra sổ hộ khẩu của , Kiều Ngạn Tâm lúc mới Tiểu Thẩm Đầu tên thật là Thẩm Thanh Nhạc, và một cô em gái tên là Thẩm Thanh Nịnh!
Đôi lông mày thanh tú của Kiều Ngạn Tâm khẽ nhíu , trong đôi mắt ánh lên tia hận ý. Sự thật rõ rành rành, Tiểu Thẩm Đầu là trai ruột của Thẩm Thanh Nịnh. Hắn hành động theo sự sai khiến của ai, chẳng cần cũng !
Kiều Ngạn Tâm lạnh lùng , như : “Thẩm Thanh Nịnh là em gái mày ?” Cô khẽ nhếch môi lạnh, xoáy , chậm rãi hỏi: “Có Thẩm Thanh Nịnh sai mày tới hại tao ?”
Tiểu Thẩm Đầu trừng mắt cô, một lúc mới giả vờ ngạc nhiên: “Mày quen Thanh Nịnh ? mà chuyện chẳng liên quan gì đến em gái tao hết. Tao tao chịu, đừng hòng kéo em gái tao xuống nước!”
Dứt lời, còn lạnh đầy khiêu khích. Tiểu Thẩm Đầu tuy là hạng lưu manh nhưng bao che cho nhà, từ nhỏ đến lớn luôn bảo vệ Thẩm Thanh Nịnh nhất. Hắn khó thoát tội, nên quyết định một gánh hết tất cả. Hắn xuống địa ngục là đủ , tội gì kéo theo em gái ?