Hiệu trưởng chút do dự gật đầu: “Đó là lẽ đương nhiên! Dù thầy dạy một thiên tài tác gia mà!”
Sắc mặt thầy Lý trầm xuống, cam lòng hiệu trưởng.
“ nhà xuất bản cũng hề xác nhận rõ ràng Thẩm Thanh Nịnh chính là Kiếm Vô Trần, ngài cứ thế trao danh ngạch bình xét ưu tú cho thầy Vương, e rằng ạ?”
Đôi mắt thầy Vương lập tức trợn lên.
“Thầy Lý, thầy năm nào cũng ưu tú, tháng nào cũng tiên tiến, trường học là nhà thầy mở ? Hợp thầy ưu tú là chuyện thiên kinh địa nghĩa, khác ngẫu nhiên một ưu tú là cướp của thầy , mặt thầy mà lớn thế?”
Thầy Lý lạnh một tiếng: “ ưu tú là bởi vì vốn dĩ ưu tú. Niên cấp nhất và niên cấp nhị đều ở lớp chúng , đặc biệt là Kiều Ngạn Tâm, đó chính là Trạng Nguyên thi đại học Vân Thành như một chọn! vốn liếng phong phú như , dựa cái gì thể ưu tú!”
Hiệu trưởng vẫy vẫy tay, nâng cao giọng ngắt lời tranh cãi của hai .
“Không cần cãi nữa, sẽ gọi điện thoại hỏi đoàn văn công!”
Nói , ông cầm micro điện thoại văn phòng đoàn văn công. Người nhấc máy lúc là Diệp Vân.
“Alo, ngài tìm vị nào?”
Hiệu trưởng tủm tỉm : “Chào ngài, hỏi thăm một việc. hai bài tản văn báo đoàn văn công kỳ 309 và 310 đều do học sinh trường trung học Dục Anh , học sinh tên là Thẩm Thanh Nịnh, b.út danh là Kiếm Vô Trần, xin hỏi như ạ?”
Diệp Vân chút nghi hoặc, chuyên môn gọi điện thoại đến hỏi vấn đề nhàm chán . Xét thấy Thẩm Thanh Nịnh lịch sử mấy sáng sủa, bà chỉ nhàn nhạt “Ừm” một tiếng cúp điện thoại.
Hiệu trưởng mặt mày hồng hào thầy Vương và thầy Lý, vui mừng gật đầu.
“Thẩm Thanh Nịnh quả thật là Kiếm Vô Trần, Kiếm Vô Trần quả thật là Thẩm Thanh Nịnh, xem trường học chúng sắp nổi tiếng !”
Thầy Vương đắc ý thôi, khiêu khích thầy Lý.
“Thầy Lý, cái thầy còn lời gì để nữa ?”
Thầy Lý “Hừ” một tiếng, gì thêm.
Hiệu trưởng lập tức cho gọi Thẩm Thanh Nịnh văn phòng, ông đích chúc mừng vị thiên tài tác gia .
“Thẩm Thanh Nịnh đồng học, em hổ là học sinh ưu tú nhất trường chúng . Đợi khi em công thành danh toại, đừng quên trường trung học Dục Anh mới là trường cũ bồi dưỡng em. Em chỉ rạng danh cho chính , mà còn rạng danh cho trường cũ nữa nhé!”
Thầy Vương vỗ vỗ vai Thẩm Thanh Nịnh, nghiễm nhiên nữa coi cô là học trò đắc ý nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-183-hieu-truong-mac-bay-tham-thanh-ninh-len-may.html.]
“Thanh Nịnh, thầy tự hào về em. Em chỉ là học sinh ưu tú nhất trường trung học Dục Anh chúng , mà còn là học sinh ưu tú nhất mà thầy từng dạy.”
Nhìn ánh mắt tán dương, nóng bỏng của hiệu trưởng và thầy Vương, Thẩm Thanh Nịnh cảm thấy lâng lâng. Đã bao lâu cô cảm nhận ánh mắt khiến nhiệt huyết sôi trào, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng như thế ? Lần cô đ.á.n.h cược đúng.
Thẩm Thanh Nịnh giả vờ khó xử : “Hiệu trưởng, thầy Vương, chỉ còn một tháng nữa là thi đại học, em chỉ yên tĩnh học tập, khẩn cầu hai vị đừng chuyện em chính là Kiếm Vô Trần ngoài.”
Hiệu trưởng thất vọng: “ vốn còn định khắp nơi rạng danh cho em, nhưng lo lắng của em là đúng, chuyện cứ chờ khi thi đại học xong .”
Dù khi thi đại học kết thúc, ông nhất định công bố chuyện trường trung học Dục Anh một thiên tài tác gia ngoài.
Thầy Vương cũng mật Thẩm Thanh Nịnh: “Thanh Nịnh, chuyện cứ chờ em thi đại học xong .”
Nga
Thẩm Thanh Nịnh cảm thấy mỹ mãn về phía phòng học. Trên hành lang, cô đụng Tống Vân Đình. Tống Vân Đình với vẻ mặt hận sắt thành thép, ghé sát cô thì thầm: “Em văn phòng hiệu trưởng ? Thanh Nịnh, rốt cuộc em giả vờ đến bao giờ?”
Thẩm Thanh Nịnh ngạo nghễ : “Tống Vân Đình, thấy vẻ mặt lấy lòng của hiệu trưởng và thầy Vương ! Cái em chính là cảm giác vây quanh như trăng ! Hơn nữa, hiệu trưởng đích xác minh , em chính là Kiếm Vô Trần. Nếu phục, thì tìm hiệu trưởng mà lý luận!”
Tống Vân Đình cảm giác bổ đầu Thẩm Thanh Nịnh xem cấu tạo bên trong là gì, lạnh lắc đầu: “Thanh Nịnh, ngờ em nông cạn và dối trá đến . Thôi, chia tay ! Tránh cho đến khoảnh khắc em vạch trần, cũng theo mất mặt!”
Dứt lời, giận dữ phòng học.
Nhìn bóng dáng Tống Vân Đình kiên quyết rời , tim Thẩm Thanh Nịnh như d.a.o cắt, hốc mắt cay xè, lăn hai giọt nước mắt.
*Vân Đình, vì hiểu em?*
dù thế nào, cô cũng hối hận vì như .
“Kiều Ngạn Tâm, , cái văn Kiếm Vô Trần là Thẩm Thanh Nịnh đấy!”
Nhìn ánh mắt kinh ngạc sùng bái của Vương Minh Hạo và Phó Hán Văn, Kiều Ngạn Tâm quả thực cạn lời về đến nhà.
Những tin đồn nhảm nhí cô sớm , nếu Thẩm Thanh Nịnh giả vờ, cứ để cô giả vờ , tiên cứ để cô khoe khoang hai ngày . Giả vờ càng tàn nhẫn, chờ đến ngày vạch trần mặt , vả mặt mới càng thống khoái.
Kiều Ngạn Tâm , gì thêm.
Vào buổi tối, Kiều Ngạn Tâm sắp xếp xong tập vở ghi chép, thức thêm hai giờ, sửa sang bài kịch bản sân khấu xong tối qua một nữa.